Nàng dâu cực phẩm

Chương 1311


“Nghi An! Dừng tay!” Người đàn ông nổi điên, lập tức tiến lên đánh bay trâm gỗ trong tay nàng,

“Ngươi điên rồi sao?”

“Không cho phép ngươi chạm vào ta...”

Tiêu Quý Thừa ấn mạnh nàng vào trong ngực mình, một tay còn lại che kín2vết thương đang không ngừng chảy máu trên cổ nàng. Mắt lộ ra sự hoảng sợ và đau đớn, “Ngươi hà tất phải thế sao?”

Nghệ An cười khẽ, “Ngươi không hiểu.”

Một khắc trước khi chìm vào hôn mê, nàng nghe thấy tiếng rít gào5của người đàn ông...

“Ngày! Mau gọi ngự y!” Cách một năm, cuối cùng Nghệ An lại được nhìn thấy ánh mặt trời. Nàng bị Tiêu Quý Thừa an trí ở điện Hiệt Phương, ngự y ra ra vào vào, mùi thuốc chưa từng biến6mất trong điện.

Sau đó, tình hình của Quý nhân dần ổn định. Ngự y ở lại trong điện không kể ngày đêm, chỉ vì áp lực quanh người Bệ hạ quả thực làm người ta không thể nào tiêu thụ nổi.

“Sao nàng ấy còn5chưa tỉnh lại hả?”

“Xin bệ hạ an tâm, miệng vết thương trên cổ Quý nhân nương nương quá sâu, mất nhiều máu, may mắn là khí mạch chưa bị tổn thương đến nên không bị ảnh hưởng tới tính mạng, chỉ cần dùng thuốc...”

Thú3Thành Để tức giận trợn mắt: “Trẫm hỏi là tại sao nàng vẫn còn chưa tỉnh lại?” Thân thể ngày càng run rẩy dữ dội hơn: “Khả... khả năng là cần có thêm thời gian để tĩnh dưỡng...”

“Cút!”

Ngự y khom người lui ra khỏi điện, gió lạnh thổi qua, lúc này mới kinh ngạc phát hiện lưng đã ướt đầm đìa từ bao giờ. “Nghệ An, nàng cho rằng cứ ngủ mãi không tỉnh lại trẫm không có biện pháp gì với nàng sao? Nàng đừng có quên, mẫu phi của nàng còn ở trong tay trẫm.”

Đột nhiên, ánh mắt người đàn ông khựng lại, dừng ở cổ áo hơi mở rộng của nàng, đưa tay lột ra, dấu vết xanh tím đỏ sậm đập thẳng vào mắt, ánh mắt Tiêu Quý Thừa lập tức ánh lên màu máu. Nhớ tới những lời nàng nói trong địa cung... Bây giờ đã khác trước kia... Ta sẽ không lại để ngươi vấy bẩn thân thể này nữa... “Nghệ An! Nàng... cũng dám? Ta sẽ không bỏ qua cho dã nam nhân kia, cho dù hắn có là ai thì ta cũng sẽ cắt hắn thành trăm nghìn mảnh.”

Lông mi của thiếu nữ khẽ run rẩy. Sau đó, chẳng có thêm động tĩnh nào nữa.

Người trong cung đều biết, Bệ hạ chiến thắng trở về, nhưng ngoài lúc lên triều ra thì Thú Thành Đế chưa từng đặt chân vào hậu cung một lần nào.

Không quá hai ngày, đám phi tần đều biết được lần này bệ hạ ra ngoài đánh giặc có mang về một mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng thân thể người này không tốt, hiện giờ đang tĩnh dưỡng ở điện Hiệt Phương, từ chối mọi sự thăm hỏi, ngay cả Hoàng hậu cũng bị từ chối ở ngoài cửa. Có thể thấy được trình độ coi trọng cao tới mức nào.

Mười ngày sau, Nghệ An mới tỉnh lại. Ánh mặt trời và cung điện quen thuộc lâu ngày không thấy, trong cơn hoảng hốt, đột nhiên nàng lại tưởng mình đã quay lại những này tháng trước đây, chỉ có điều sau đó, gương mặt người đàn ông lại kéo nàng về thực tại.

Tiêu Quý Thừa: “Ái phi, rốt cuộc nàng cũng tỉnh rồi.” “Ái... phi?” “Ngự y nói, bây giờ nàng không nên nói chuyện. Trẫm đã hạ chỉ phong nàng làm Quý phi, đến tháng Năm sẽ làm đại lễ sắc phong.”

“Đồ điên...”

Tiêu Quý Thừa ôm nàng vào trong lòng, động tác ngang ngược mà mạnh mẽ, “Nàng nghe đây, ta không cần biết nam nhân kia là ai, nhưng từ nay về sau, nàng chỉ có thể là nữ nhân của ta!”

Thân mình Nghệ An cứng đờ.

“Sao hả, nàng tưởng ta không biết ư? Đáng tiếc, không bắt được hắn.”

Trải qua hơn nửa tháng tĩnh dưỡng, Nghệ An đã có thể xuống giường đi lại, ngoài việc sắc mặt còn hơi tái nhợt ra thì thân thể đã không còn trở ngại gì nữa.

Trong suốt thời gian này, nàng chưa từng gặp lại A Huyền. Mùng tám tháng Hai, sinh nhật Hoàng đế, sứ giả ba nước đều tới kinh thành.

Nghi An còn chưa được sắc phong nhưng đã là Quý phi nương nương dưới một người, trên vạn người ở trong hậu cung. Tiêu Quý Thừa ra lệnh cho nàng mặc trang phục lộng lẫy tham dự.

Nghe nói, đây là sinh nhật đầu tiên kể từ sau khi Tiêu Quý Thừa thâu tóm Đại Diệu, thành lập triều Chu, thế nên tổ chức vô cùng long trọng. Không chỉ mở mười hai cửa cung, bày ba ngàn bàn tiệc cơ động để dân chúng cùng vui mà còn điều động gần nửa số hộ vệ trong hoàng thành, trong đó có cả đội thị vệ bên người Bệ hạ tới hộ giá, hộ tống. Nói cách khác, A Huyền cũng có thể ở đây. Lần này, hiếm khi Nghệ An lại thỏa mãn ý của Tiêu Quý Thừa như thể, làm cho người đàn ông vui mừng rất lâu. Cùng ngày tổ chức tiệc mừng thọ, nàng đi theo Thú Thành Đế, một thân cung trang đỏ rực, đè ép mọi hoa thơm cỏ lạ khác.

Người nghe danh công chúa Nghệ An nhiều vô số, nhưng chân chính thấy mặt liệu có được mấy người chứ? Thế nên, Tiêu Quý Thừa mới nạp năng làm phi mà chẳng kiêng nể điều gì, nếu không, chỉ bằng bài hịch trước kia cũng đủ làm hắn bêu danh tiếng xấu muôn đời rồi.

Yêu nữ khiến hắn khởi binh tiêu diệt lại thành Quý phi của hắn sao?

Quá mức châm chọc! Thú Thành Để và Nghi An ngồi cạnh nhau, thái giám bên người tuyên bố khai tiệc. Ca vũ nổi lên, toàn là vui mừng ca ngợi bức tranh hòa bình thịnh thế, nhưng Nghệ An lại chẳng có tâm tư xem. Nàng đang dùng ánh mắt tìm kiếm gương mặt tuấn mỹ kia.

Không thấy...

Vẫn không thấy... Kinh biến xảy ra trong nháy mắt, Hồ Cơ đang nhảy múa trước mặt vua đột nhiên rút một thanh chủy thủ ra, đâm thẳng về phía mặt Tiêu Quý Thừa. Người đàn ông không hề tránh né, thậm chí vẫn cười nhẹ nhàng.

Ánh mắt Hồ Cơ xuất hiện vẻ kinh ngạc, có một chút nghi hoặc, lại có phần khó hiểu, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại. Trong nháy mắt khi chủy thủ sắp tiếp cận mục tiêu, một thanh trường kiểm cắt ngang, chắn cho Thú Thành Đế một đòn trí mạng.

Keng...

Chỉ trong một chớp mắt, người đàn ông liền cầm trường kiếm so chiêu với Hồ Cơ, rất nhanh đã chém bay đầu nữ nhân, trường kiếm vào vỏ. Sự rối loạn ở giữa sân nhanh chóng ổn định như thể chuyện vừa mới xảy ra chỉ là ảo giác. “Thần... cứu giá chậm trễ... xin bệ hạ thứ tội!”

“Thanh Huyền ngươi cứu giá có công, có tội gì chứ? Trẫm còn phải thưởng thật hậu cho người mới đúng. Nàng nói đúng không? An An.” Thanh Huyền...

Là hắn, lại không phải hắn. “Ái phi sao thế? Có phải không thoải mái ở đâu không?” Tiêu Quý Thừa duỗi tay ra đặt lên trán nàng, mắt lộ ra sự quan tâm.

Người đàn ông quỳ gối bên dưới cúi thấp đầu, hoàn toàn không nhìn rõ sắc mặt của hắn.

Khó khăn lắm Nghệ An mới tìm lại được giọng nói của mình, không ngừng run rẩy, “Hắn là?”

“Phiêu Kỵ tướng quân do Trẫm sắc phong, chiến thần tiếng tăm lừng lẫy của Đại Chu... Vệ Kỳ.” “Vậy còn Thanh Huyền?” “Tên khác của A Kỳ, trước đây do trẫm đặt.” Nghi An khẽ cười, “Vậy... thưởng đi.”

Hay cho một Phiêu Kỵ tướng quân!

Hay cho một chiến thần!

“Nương nương, đêm khuya rồi, ngài khoác thêm áo khoác vào đi...” Cung nữ cầm áo choàng tiến lên, nương nương không yêu quý thân thể mình như thế, đến lúc chẳng phải người gặp họa là bọn nô tỳ bọn họ hay sao?

Nghệ An: “Đi ra ngoài.” “Nhưng Bệ hạ đã tới bên ngoài điện rồi...”

“Không gặp.” Tháng Năm, chọn ngày hoàng đạo, tổ chức đại lễ sắc phong Quý Phi. Thú Thành Để cùng đi tế trời, thể hiện ân sủng.

Bởi vì Bệ hạ đích thân tới nên Vệ Kỳ tự mình hộ tống thánh giá tới Tông miếu.

“Thanh Huyền, người bảo vệ Quý Phi đi.”

“Bệ hạ...” “Đây là thánh chỉ!” “... Thần, tuân chỉ.”

Vệ Kỳ thúc ngựa đến bên sườn loan giá,“Thần... Vệ Kỳ... Phụng chỉ hộ tống Quý Phi tế trời.” “Á Huyền, chàng không nhận ra ta sao?” Sắc mặt người đàn ông khẽ biến. Nàng lại làm lỡ sắc mặt kinh hãi của nha hoàn: “Buổi tối ngày hôm đó, chàng đã quên sao?”

“Xin nương nương hãy nói cẩn thận!”

“Trong lòng ta tràn ngập vui mừng chờ chàng đưa cơm tới, nhưng cuối cùng người tới lại là Tiêu Quý Thừa, bị hắn bức vào đường cùng, ta chỉ có thể dùng tính mạng của mình để đáp trả. Ta còn lo lắng lỡ như chàng vọt vào nhìn thấy thì ta phải làm sao?”

Môi mỏng người đàn ông không ngừng mím chặt, tay cầm dây cương không ngừng siết lại, thậm chí còn có vẻ hơi run rẩy.

Cái gì gọi là đường cùng?

Cái gì gọi là chỉ có thể dùng tính mạng để đáp trả? “Nương nương đã được như ý nguyện, đối với người mà nói vị thần chỉ là kẻ bỏ đi, cần gì lại nhớ mong chứ? Từ nay về sau, từng người mạnh khỏe...”

“Câm miệng! Ta đã được như ý nguyện là sao chứ hả?” Hốc mắt nữ nhân chứa đầy nước mắt, “Ước nguyện của ta chính là cùng chàng thiên trường địa cửu, ân ái tới đầu bạc răng long, thế mà chàng lại nói ra những lời làm người ta thất vọng, buồn lòng như thế. Đại tướng quân, bản lĩnh trêu chọc người khác của chàng cũng y như võ công của chàng, quả thật xuất thần nhập hóa!”

“... Ân ái đến đầu bạc răng long?” Người đàn ông cười trào phúng, “Dùng mê hương dụ dỗ ta phát sinh quan hệ da thịt với ngươi, đây là thiên trường địa cửu mà người hy vọng sao?”

“Mê hương? Dụ dỗ?” Nghệ An hoàn toàn không hiểu, “Rốt cuộc chàng đang nói gì thế?”

Ánh mắt người đàn ông bình thản dừng trên túi thơm trước ngực nàng, ngày đó quả thực hắn đã động tình, nhưng không đến mức mất khống chế như thế. Buổi sáng tỉnh lại mới phát hiện ra nguồn gốc vấn đề. “Cỏ đuôi chồn kết hợp với rượu mạnh, đó là thuốc trợ tình mạnh nhất trên đời này.” Nghệ An cầm túi thơm trên ngực lên, trước khi mẫu phi bị điên khùng đã đeo lên cổ cho nàng, tối hôm đó, nàng uống quá mạnh nên rượu đổ xuống cổ, thấm ướt áo trong... “Chàng cảm thấy, vì ta muốn rời khỏi địa cung nên mới không tiếc dùng thân thể làm trao đổi hay sao?”

Người đàn ông nhìn cô một cái thật sâu: “Nương nương đã được như ý nguyện, có thể giơ cao đánh khẽ hay không?” Nghi An hít sâu một hơi, “Nếu ta nói ta không hề có ý định đó, chàng có tin không?” Người đàn ông trầm mặc trong thoáng chốc.

Nàng nhắm hai mắt lại đầy mệt mỏi: “Thôi...” “Nha hoàn bên cạnh ngươi không thể giữ lại.” Nói xong liền thúc ngựa đi lên vị trí đầu tiên trên loan giá. Nghi An quay đầu nhìn mới phát hiện không biết từ lúc nào mà nha hoàn đã nhắm chặt hai mắt, không còn hơi thở.

Theo “Đế vương liệt truyện - triều Chu” viết rằng...

Mùa thu năm thứ hai Mẫn Đế, Quý Phi An thị có thai.

Nhưng chỉ qua một tháng đã bị lưu, là một đứa bé trai đã thành hình.

Mẫn Đế tức giận, xử lý hơn mười phi tần trong hậu cung, gia tộc liên quan của họ cũng bị giết sạch, trùng hợp là những gia tộc bị liên lụy thì không có gia tộc nào không phải là gia tộc phục vụ nhiều đời.

Mùa xuân năm thứ ba Mẫn Đế, đại tướng quân Vệ Kỳ làm phản, tập hợp binh mã ở Hải Lăng quan. Mẫn Đế tự mình dẫn đại binh nghênh chiến, giết chết Vệ Kỳ ngay trước vó ngựa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 trung tam dao tao lai xe lon uy tin tai ha noi 2021, top 10 cong ty thiet ke website uy tin o da nang 2021 rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status