Nàng dâu cực phẩm

Chương 1323


Người đàn ông mặc thanh y, đứng khoanh tay, đầu vai gầy guộc quá mức hơi đem đến cho người ta IN cảm giác suy nhược. Không cao, cũng không cường tráng, giống một kẻ đọc sách.2Không nghiêng người, cũng không dựa dẫm, giống như nhà sư nhận định. Cho đến khi Nghệ An xuất hiện, hắn mới chắp tay với chào: “Công chúa điện hạ.” “Hòa Tuyền?” “Là nô tài.” Nam tử5ngẩng đầu lên, để lộ ra một gương mặt trắng một cách quá đáng.”

“Sao người lại tới đây?” “May mắn không làm nhục mệnh, Thú Thành Đế đã chết.” Thân mình Nghệ An lảo đảo, chén trà6cũng bị đánh nghiêng, nước trà nóng bỏng bắn vào mu bàn tay làm làn da chỗ đó lập tức đỏ ửng lên.

Cam Lam vội vàng tiến lên, nhưng còn có người nhanh hơn nàng ta. Hòa5Tuyền nhíu mày đau lòng, cầm lấy tay Nghệ An, cẩn thận kiểm tra: “Cũng may không bị trầy da, có đau không?” Lời này vừa nói ra, hai người hoàn toàn ngơ ngẩn.

Ký ức dường như3xuyên qua thời gian cách trở, lại một lần nữa trở về cung Thái Vi từng trải qua hàng suy vinh nhục năm xưa.

Hắn là tiểu thái giám làm sai chuyện.

Nàng là nàng công chúa bị người ta lãng quên ở trong lãnh cung. Bọn họ là bạn chơi cùng nhau, cũng là đồng minh của nhau. Một người muốn làm thái giám tổng quản, một người muốn trở thành công chúa danh xứng với thực của Đại Diệu. Lúc đầu, hắn bị đẩy vào làm việc ở lãnh cung nên rất bất mãn trong lòng, động một chút là sẽ ức hiếp hai mẹ con Lệ Phi và Nghi An. Thái giám trong cung luôn là kiểu sợ trên ép dưới, gió chiều nào che chiều nay.

Sau đó, có lần hắn ngã từ trên hòn giả sơn xuống, không chỉ toác đầu chảy máu mà còn bị thương ở chân, không thể nào nhúc nhích.

Lãnh cung vốn là nơi hoang vắng, giờ lại bị thương ở chân, hắn không thể nào tự cứu mình được, chỉ có thể nằm đó chờ chết.

Đúng lúc hắn rơi vào tuyệt vọng thì Nghệ An xuất hiện, giống như một đốm lửa xuất hiện trong đêm tối mờ mịt, mang tới cho hắn hy vọng sống.

Vì trị thương ở chân cho hắn, Nghệ An đã đưa chiếc khuyên tai mà mình thích nhất cho An công công, lúc này mới miễn cưỡng thuyết phục được đối phương mại thái y tới chẩn trị cho hắn. cẳng chân Hòa Tuyền rách một vệt lớn, da tróc thịt bong. Mỗi lần Nghi An thay thuốc giúp hắn đều sẽ hỏi: “Có đau không?”

Nếu là trước đây, Hòa Tuyền với cái thân thể dặt dẹo đã sớm gào thấu trời xanh, kêu cha khác mẹ rồi, nhưng lần này hắn lại không hề như thế.

Hai năm sau, công chúa Nghệ An lấy được lòng vua nhờ vào một khúc “Điệu thanh bình”, mà Hòa Tuyền cũng lập tức trở thành mật thám được phái tới cung của nước Tề.

Nghi An xua tay với hắn, “Bị thương nhẹ thôi, không sao.” Hòa Tuyền rụt tay về, lại một lần nữa rót trà cho nàng.

Nghi An nhận lấy, miệng nhỏ khẽ nhấp, lông mi run rẩy.

Hòa Tuyền biết nàng muốn hỏi gì, tự mình mở miệng nói: “Ta bỏ thêm phệ cốt tán vào trong nước trà của Bộ hạ, tuy rằng liều lượng không lớn nhưng ngày này qua ngày khác, năm này sang năm khác, tích tiểu thành đại, rồi sẽ có lúc bùng nổ...”

Trước khi rời khỏi cung, để chắc ăn, hắn lợi dụng lúc Thú Thành Đế ngủ say, dùng một dải lụa trắng thắt cổ lão ta đến chết. Sau khi Nghi An nghe xong liền nhất thời hốt hoảng. Nguyên Đế, Thú Thành Đế... lịch sử đã xảy ra trùng hợp một cách quỷ dị.

“Hiện giờ ngươi đã ra khỏi cung rồi, tiếp theo có tính toán gì không?”

“Nếu công chúa không chê thì hãy cho nô tài ở lại bên cạnh hầu hạ đại công tử có được không?”

Đầu mùa xuân lịch Chu năm thứ sáu, tin tức Thú Thành Đế băng hà khiến triều đình khiếp sợ. Nước không vua, lính không tưởng, triều Đại Chu lập tức chia năm xẻ bảy.

Mà quân Vệ thì đã tiến công đến quận Tần, chỉ cách một cửa ải nữa là Trạm Đô sẽ rơi vào nguy cơ. Qua gần nửa tháng, tình hình trở nên nguy ngập. Vệ Kỳ lại không vội vàng tiến công mà gửi “Lệnh chiếu hàng”, cũng cho đối phương thời gian ba ngày để suy nghĩ.

Tả hữu thừa tướng triệu tập văn võ bá quan tới điện Thánh Nguyên cùng bàn bạc việc hệ trọng này.

Ba ngày sau, tả thừa tướng Ngụy Do Kiểm ra mắt trình thư hàng.

Vệ Kỳ tuân thủ hứa hẹn, không giết dân chúng, không đuổi đại thần, đến tận đây, Chu diệt, Vệ lên.

Đời sau gọi là Vệ Thái Tổ

“Nửa đời chinh chiến trên lưng ngựa, tướng tài ngút trời, sau khi nối lên kinh biến, lòng tràn ngập nhân từ, qua thành trì không giết chóc bừa bãi, không đánh cướp, là một vị vua từ ái, làm những việc của một bậc minh quân.”

Tháng Ba cùng năm, Vệ Kỳ từ chối lên ngôi mà tiếp tục tấn công Tần, Triệu, giành được thắng lợi hoàn toàn vào mùa thu năm tiếp theo, từ đây thiên hạ thống nhất.

Lúc này mới lên ngôi hoàng đế, định đô ở Tử Uyên, đổi tên là Tây Kinh. Phong thế tử là An Thị làm Hoàng hậu, trục xuất lục cung.

Cùng ngày, lập trưởng tử Hiến làm trữ quân, trăm năm sau kế thừa đại thống. Đến lúc này, triều Đại Vệ có phòng thủ kiên cố, Trung Nguyên sau mấy trăm năm chiến loạn, bắt đầu tiến vào thời kỳ hòa bình đầu tiên.

Thái Tổ tại vị ba mươi bảy năm, tài trị quốc khiến đời sau phải khiếp sợ.

“Đế vương bản kỷ - Vệ Thái Tổ” có viết:

“Thái Tổ diệt bốn nước, thống nhất Trung Nguyên, dùng thượng sách để điều hành đất nước, lấy chí tôn mà quản lý bốn phương, dùng sức mạnh để khuất phục thiên hạ, uy danh vang bốn biển. Nam lấy Tử Uyên, đóng quân ở Hải Lăng, phát triển giàu mạnh; Bắc tiêu diệt Chu, đánh Tần, Triệu. Sai người xây dựng vành đai lá chắn với tộc người Mông ở phía Bắc, lại đẩy lùi quân Hung Nô ra xa hơn trăm dặm... Trước thống nhất thiên hạ, sau thống nhất chữ viết, tiền tệ, đơn vị đo lường... Xây dựng đường sá nối liền mười hai quận, chín châu... Trừng phạt vua Khuông, xây đập giữ nước, đào kênh mương... Xóa bỏ lao dịch, hạ thấp thuế nông nghiệp, gần gũi dân chúng...” Danh thần Tang Hoằng của nước Tống cũ từng đánh giá Thái Tổ rằng...

“Công như núi Khưu, danh truyền đời sau.” Có thể nói rằng đây là vị hoàng đế số một thời cổ đại. Ngoại trừ thành tựu ở phương diện chính trị, chuyện về Thái Tổ khiến đời sau kể lại nhiều nhất chính là chuyện tình của hắn.

Là một bậc đế vương nhưng chỉ có một mình Hoàng hậu, cả đời chỉ có một con trai và một con gái. Đó là Văn Đế Về Hiến sau này nổi tiếng trong sử sách và công chúa Tiêu Sơn - Vệ Nghi.

Thoát khỏi giấc mộng dài, An An đứng trước cửa sổ, giơ tay lau nước đọng trên khóe mắt.

Mùi nước sát trùng nồng nặc kích thích lên khứu giác, không ngừng nhắc nhở cô rằng bản thân đang ở chỗ nào.

Bệnh viện!

Đã ba ngày kể từ sau khi tỉnh lại, lúc đầu thì mờ mịt khóc òa lên, đến lúc này mới thản nhiên tiếp nhận hiện thực. Cô thật sự không biết rốt cuộc là Trang Chủ nằm mơ hóa bướm* hay là bướm nằm mơ hóa Trang Chu nữa.

*Nguyên văn: Trang Chu mộng hồ điệp hay Mộng hồ điệp (25k) là tên người ta đặt cho một đoạn văn trong sách Trang tử của Trung Quốc. Có lần Trang Chủ nằm mộng thấy mình hóa bướm vui vẻ bay lượn, mà không biết mình là Chu nữa, rồi bỗng tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu. Không biết phải mình là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu. Trang Chu với bướm tất có chỗ khác nhau. Cái đó gọi là “vật hoá“.

Ký ức vẫn còn dừng lại ở hành cung Ly Sơn, A Huyền cầm tay cô, trong lúc hấp hối vẫn gọi tên cô.

Suốt năm mươi năm, bọn họ gắn bó bên nhau, cùng nhau sáng tạo ra một thời đại hòa bình.

Hiện giờ lại nói với cô rằng đây chỉ là một giấc mộng thôi sao? “Ơ... Sao cô lại đứng ở đầu gió thế này?” Y tá đi kiểm tra phòng vừa vào cửa, nhìn thấy thế liền không khỏi vội vàng kêu lên.

An An xoay người, nhoẻn miệng cười: “Không sao đâu.” “Sao lại nói là không sao được chứ? Tối hôm qua còn sốt đấy...” Nói rồi liền đưa tay định đặt lên trán cô kiểm tra nhiệt độ.

An An che lại: “Thật sự không cần.”

“Tốt nhất là vẫn nên kiểm tra nhiệt độ...”

Đột nhiên, một hồi âm thanh dồn dập từ ngoài cửa truyền vào... “Tiểu Tuệ Người bệnh nằm phòng ICU không ổn rồi, cô mau đi gọi bác sĩ Vương tới đây đi!”

Sắc mặt y tá lập tức thay đổi: “Tôi đi ngay đây!”

Nói xong liền vội vàng rời đi.

Mặt trời ngả về phía Tây, đây là lần đầu tiên Nghi An rời khỏi phòng bệnh sau khi tỉnh lại. Không đi xa, chỉ đi dạo xung quanh vườn hoa dưới tòa nhà mà thôi. Lúc trở về liền gặp y tá Tiểu Tuệ đang tán gẫu với đồng nghiệp. An An không muốn nghe lỏm, đang định rời đi thì đột nhiên dừng bước chân.

“Người bệnh ở phòng ICU sao thế? Bệnh tình cứ lặp đi lặp lại...” Tiểu Tuệ đang xem bệnh án, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên: “Không kiểm tra ra bất kỳ vấn đề gì, nhưng nhịp tim lại khi mạnh khi yếu, thỉnh thoảng còn nói mê nữa.” “Nói gì thế?” “Cái gì mà trẫm không đồng ý, nàng phải sống tốt, sống lâu trăm tuổi vớ va vớ vẩn gì đó, chính là loại thành ngữ bốn chữ ấy, ngôn ngữ còn rất cổ điển nữa, nghe cứ như đang diễn phim cổ trang vậy!” An An xông tới, túm lấy tay cô ta: “Dẫn tôi tới ICU!” Trong phòng chăm sóc đặc biệt. Người đàn ông nằm yên lặng ở đó, dây nhợ lằng nhằng cắm đầy người.

An An mặc bộ đồ vô khuẩn rộng thùng thình đi tới bên mép giường, khi tầm mắt chạm phải gương mặt của người đàn ông thì hơi khựng lại. Rồi sau đó, cầm lấy tay hắn. “Em không quan tâm anh là Dịch Phong Tước hay là Vệ Thanh Huyền, nếu anh đã là người yêu của em thì xin anh nhất định phải tỉnh lại.”

Buổi sáng ngày hôm sau, Tiểu Tuệ không tới kiểm tra phòng. Đến tận qua giờ cơm trưa mới tới, “Xin lỗi, bên phòng ICU xảy ra chút chuyện nên chậm trễ một chút, để tôi kiểm tra nhiệt độ giúp cô trước...” Cầm nhiệt kế, vừa mới xoay người đi đã thấy một luồng gió mạnh xẹt qua người, chỉ thấy thiếu nữ chạy đi rất nhanh, chỉ lưu lại tàn ảnh.

Trong phòng chăm sóc đặc biệt, giường bệnh trống không.

An An như bị sét đánh.

Túm lấy một y tá: “Anh ấy đâu rồi?”

“Sao cơ?” “Người đàn ông nằm trong này đâu rồi?”

“Ở đây.” Giọng trầm, khàn khàn, dường như vừa mới tỉnh lại. An An hít sâu, xoay người, động tác đơn giản dường như bị tua chậm lại, cực kỳ chậm rãi. “A Huyền...” Đôi mắt của người đàn ông đen láy và thâm thúy, dù mặc đồ bệnh nhân thì cũng không giấu được vẻ đẹp trai. Hắn nói: “Anh cũng đã trở lại rồi, An An.”

Ngày hè nắng chói chang, trong một sơn trang bí mật nằm ở ngoại ô thủ đô.

Dịch Phong Tước ngồi trên sofa, gương mặt luôn trầm tĩnh lúc này không khỏi hiện lên vẻ thấp thỏm như một học sinh nhỏ đang chờ bị phụ huynh phê bình vậy.

Khí phách để vương và phong phạm vương giả vốn có hoàn toàn bị thu hết lại.

An Tuyệt cười lạnh, mặt không có cảm xúc gì. An Diệu khoanh tay, vui vẻ trên nỗi đau của người khác.

Mà chị cả An Húc ở Thụy Điển xa xôi nghe tin em gái vẫn còn sống thì phản ứng đầu tiên là vui mừng như điên, sau đó nghe nói em gái có bạn trai thì vui sướng trở thành choáng váng, sau đó là tức giận ập tới.

Đầu tiên là phi thẳng về nhà, muốn xem xem rốt cuộc tên đàn ông thối dụ dỗ An An là ai! Thế nên, giờ phút này đang quan sát Dịch Phong Tước với ánh mắt bắt bẻ. Ngay cả An Tuyển Hoàng và Dạ Cô Tinh luôn ở Chiêm Ngao cũng lập tức bay về nước, lời hay ý đẹp là: Gặp con rể:

Nhưng trên thực tế thì sao?

An Tuyển Hoàng đã đập vỡ ba cái ly chân dài lúc ở trên máy bay rồi, thiếu điều giậm chân nữa mà thôi.

Hai đời An gia, một người cha và hai con trai, cả ba người đàn ông cùng xúm vào làm khó. Dịch Phong Tước trở thành cái đích cho mọi người công kích. An An như một cô công chúa nhỏ được mẹ và chị Cả bảo vệ, yên lặng ném cho người đàn ông ánh mắt ý bảo hắn tự cầu nhiều phúc: Chồng à, anh chịu đựng đi...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ngua phi nuoc tieu, dinh nghia vui ve cac mon hoc rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status