Nàng dâu cực phẩm

Chương 1328


Thời tiết tháng Sáu chẳng khác nào một đứa trẻ con... thay đổi thất thường.

Mới rồi còn trời quang mây tạnh mà giờ lại xuất hiện mưa bụi tí tách, gió cuốn nước mưa đập lên tủ kính ướt đầm đìa.

Cây ngô đồng rào rào rung động, những lá cây xanh thẫm như múa trong màn mưa. Dưới mái hiên cửa hàng bánh ngọt dần dần có2đầy người trú mưa ghé vào, thỉnh thoảng có tiếng trẻ bán báo hét vang lên. “Bán báo! Bán báo đây! Mau đọc tin quân phản động ở phía Tây Lư Thủy đánh bại Ngô Tác Xương, trăm vạn hùng binh của Thượng Quan Lương xưng bá phương Bắc!”

Trong tiệm bánh ngọt, một điệu nhạc Valse du dương của nước Pháp lặng lẽ chảy xuôi, che giấu5hoàn mỹ sự ồn ào của bên ngoài. Thiếu nữ một tay chống cằm, mặt nghiêng yên tĩnh. Váy áo bằng vải bông màu xanh biếc dài tới mắt cá chân, để lộ ra đầu giày da màu đen sạch sẽ, dây giày được thắt nút đối xứng, có thể thấy cô là người sạch sẽ và hoạt bát. Giờ phút này, cô đang nhìn ra phía6bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt như suy tư gì. “Cắt...”

Đạo diễn ra lệnh một tiếng, thiếu nữ mặc váy áo màu xanh đoan trang uyển chuyển liền thở phào một hơi, túm lấy làn váy, đứng lên.

Trợ lý là người đầu tiên tiến lên khoác thêm áo cho cô. Thư ký trường quay tuyên bố buổi quay phim hôm nay kết thúc, mọi người lập tức5hành động, bắt đầu dọn dẹp “chiến trường“. “Ngộ Hạ, qua đây...” Đạo diễn ngồi sau màn hình theo dõi, vẫy tay với cô.

Bước chân thiếu nữ khựng lại, chợt thay đổi phương hướng.

“Chú Trang, có việc gì thế ạ?” Người đàn ông cười rộ lên khiến những nếp nhăn trên khóe mắt hiện rõ, không hề già nua mà lại có sự hấp dẫn riêng của3người đàn ông thành thục. Trang Phi Dương, lão đại của văn phòng sản xuất phim hoạt hình của Tinh Huy, có kinh nghiệm quay phim gần mười năm. Ông từng sản xuất series phim hoạt hình “Thiếu nữ áo đỏ trường kiếm thiên nhai” nổi tiếng với chế tác hoàn mỹ và truyền tải năng lượng tích cực, không chỉ nổi tiếng ở trong nước mà còn được dịch sang nhiều thứ tiếng nước ngoài khác, nổi danh khắp toàn cầu.

Tuy nhiên, ít ai biết rằng, vai chính của series phim hoạt hình này, tức nguyên hình của thiếu nữ áo đỏ trong phim chính là thiếu nữ với đôi mắt biết cười trước mắt đây.

“Qua đây xem diễn xuất vừa rồi của cháu đi.” Ngộ Hạ nhướng mày, thực ra cô cũng khá tò mò về lần đầu tiên đóng trạng thái “điện giật” của mình. Có điều, nhìn vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của Trang Phi Dương thì chắc cũng không quá kém đâu. Sự thật đã chứng minh đúng là như thế... Trong tiệm bánh ngọt, ở gần cửa sổ, bên chiếc bàn cà phê hình tròn, khăn trải bàn màu hồng nhung in hình thiên nga trải bên trên, một ly cà phê bốc hơi nghi ngút, thiếu nữ ngồi ngay ngắn, dù trang điểm thanh đạm cũng không làm cô mất đi vẻ đẹp tuyệt sắc, hai tròng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ hơi thất thần, vì thế gợi lên cho người nhìn một vẻ u sầu nhè nhẹ. Vì để nắm giữ được thần thái của người trong máy quay một cách tốt nhất, Trang Phi Dương còn thêm một góc quay cận mặt nữa.

Mở đầu vào một bộ phim điện ảnh, đặc biệt là một bộ phim lịch sử ngập tràn màu sắc chiến tranh như thế này là vô cùng hiếm thấy.

Vì để làm nổi lên bối cảnh và bố cục to lớn nên những đạo diễn gạo cội có kinh nghiệm thường sẽ chọn phương thức quay từ trên cao bao phủ xuống. Ngộ Hạ chắt lưỡi một cái, chờ đến khi phim điện ảnh này được chiếu lên, kiểu gì cũng lại có antifan mắng cô “dựa quan hệ”, “đi cửa sau” các kiểu cho mà xem.

So what?

Rõ ràng có đường tốt hơn để đi thì tội gì phải trèo đèo lội suối, chỉ có ngốc mới làm như thế.

Cô có quan hệ, cô kiêu ngạo!

Cô có cửa sau, cô tự hào!

“Chú Trang, chú cảm thấy cháu... khụ khụ... kỹ thuật diễn của cháu thể nào ạ?”

“Không tồi! Xem ra thầy giáo huấn luyện đã rất đầu tư công sức, chỉ trong một tháng đã có thể kéo cháu và cả tâm hồn cháu từ sàn catwalk đến phim trường này. Đêm nay về chú phải cho hắn một cái bao lì xì thật lớn mới được.”

Ngộ Hạ khẽ hừ, “Chú biết nói lời ngon ngọt hơn bà Vương nhiều đấy, người ta chỉ khen ruộng dưa nhà mình tốt thôi, chú thì hơn hẳn rồi, còn trực tiếp khen “bà xã” nhà mình nữa cơ đấy. Có phải cháu cũng nên tặng chú một cái bao lì xì thật lớn không?”

“Được nha, đừng quên cũng phải tặng cho thầy Lâm của cháu một cái đấy!”

Lâm Mặc là thầy giáo huấn luyện diễn xuất của Ngộ Hạ trước khi cô tham gia vào đoàn làm phim, từng đào tạo ra hai Ảnh Để đoạt giải Kim Mã và Kim Tượng, không chỉ có kỹ thuật diễn siêu giỏi mà cũng rất được nhiều người ngưỡng mộ.

Trong thế hệ diễn viên già thì người như hắn cực kỳ hiếm gặp. Hắn và Trang Phi Dương là một đôi nổi tiếng trong làng giải trí. Hai người phá tan gông cùm xiềng xích của giới tính, yêu đến oanh oanh liệt liệt, vừa vang dội vừa ngầu!

Còn từ sàn catwalk chuyển sang phim trường, lúc đầu Ngộ Hạ cũng chỉ định chơi cho vui mà thôi, dù sao là một người mẫu chuyên nghiệp, cô không có hứng thú với đóng phim cho lắm, ít nhất cô cũng không yêu thích việc này bằng việc tạo dáng, chụp ảnh tạp chí. Nói trắng ra là, vị đại tiểu thư này chỉ muốn làm một bình hoa cảnh đẹp ý vui tuyệt thế mà thôi, không thích bỏ tâm tư đi nghiền ngẫm, trở thành một đám nhân vật kỳ quái trong các tập kịch bản làm gì.

Lúc này, vì nể mặt mũi của Trang Phi Dương nên mới đồng ý “phá giới” một lần, giờ tuyên truyền đã đẩy ra rồi, cô có muốn đối ý cũng chẳng kịp nữa.

Lại xem thêm hai lần, Ngộ Hạ không khỏi chép miệng, tự mình cũng thấy bản thân diễn không tệ lắm. Dù sao, nhìn trái nhìn phải nhìn trên nhìn dưới thiếu nữ trong màn ảnh thì đều chỉ có thể hình dung bằng một chữ, đó chính là... đẹp!

Ngộ Hạ đột nhiên cảm thấy thỉnh thoảng nhận một vai diễn điện ảnh cũng là một trải nghiệm không tệ. “Chú Trang, nếu chú không có việc gì khác thì cháu đi về trước nhé?” “Ừ, ngày mai ngày kia đều không có cảnh quay của cháu, không cần tới phim trường.”

“Muah!” Tung ra một cái hôn gió, thêm một cái nháy mắt, “Chú lúc nào cũng đối xử với cháu tốt nhất!”

Nhân viên làm việc xung quanh không khỏi rùng mình, da gà da vịt rơi đầy đất. Ngộ Hạ chẳng hề quan tâm, chân dài sải bước, lập tức rời đi. “Hạ Điệu Đà quả nhiên không phải hữu danh vô thực.” “Ai bảo đạo diễn nhà chúng ta thích kiểu ấy chứ?” “Không cứu nổi, không cứu nổi... Cả thế giới đều bị cô ấy chinh phục hết cả rồi...” Trang Phi Dương nhìn bóng dáng rời đi đầy ung dung của thiếu nữ, trong mắt hiện lên sự cưng chiều.

Ông ta và Lâm Mặc đã định sẵn là không thể nào có con được, thế nên từ khi Ngộ Hạ còn nhỏ, ông ta đã coi Ngộ Hạ như con gái ruột của mình rồi.

“Đồ đâu?” Ngộ Hạ xòe tay ra Trợ lý lần lượt đưa đồ ra, “Kính râm, khẩu trang, mũ lưỡi trai...”

“Ý tôi là điện thoại!” Ngộ Hạ giậm chân.

“Ở trong túi áo ngoài.”

Lúc chiếc xe thể thao màu lam chuyển bánh, trợ lý đuổi theo hai bước, dặn dò như một bà mẹ, “Nhớ mang đồ bảo vệ đấy!”

Người qua đường lập tức quay phắt đầu nhìn theo, hai mắt tỏa sáng lấp lánh. Ngộ Hạ suýt sặc, trượt chân một cái, giẫm mạnh lên chân ga, chiếc xe này lên một cái sau đó vọt đi. Trợ lý gãi đầu, ánh mắt mờ mịt, nhìn vô cùng ngốc nghếch. Cô ta chỉ dặn dò tiểu tổ tông nhớ đeo khẩu trang và đội mũ để phòng ngừa bị fan nhận ra nơi công cộng thôi mà, có vấn đề gì đâu nhỉ? Tại sao tất cả mọi người đều nhìn cô ta bằng ánh mắt kỳ quái như thế chứ?

Trên đường về nhà, Ngộ Hạ tùy tay mở radio lên, vốn dĩ muốn nghe một bài hát để thần kinh được thư giãn, cuối cùng lại dừng ở một bài nói chuyện về tài chính và kinh tế...

“Tất cả mọi người đều biết Hàn Tổng không chỉ có công ty khoa học kỹ thuật của riêng mình mà cũng rất có kinh nghiệm trong phương diện đầu tư. Tháng Ba năm ngoái là Điện tử Hoa Đại, tới tháng Sáu là Bất động sản Danh Thạch, tới tháng Chín là ô tô Cộng Hưởng, sang năm nay là Vạn Mậu, Thông Tiêu, Khánh Cao. Chỉ trong một năm ngắn ngủn, ngài đã đầu tư vào sáu công ty thì đã có gần một nửa hoàn thành được IPO, theo lời bên ngoài đồn đãi thì chỉ riêng cổ phiếu, ngài đã kiểm về đến mười con số. Có chuyện này không ạ?”

“Tôi cũng chưa từng thống kê xem mình kiếm được bao nhiêu cả, thế nên tôi cũng không dám khẳng định có mười con số thật không. Nhưng sau công ty, ba nhà hoàn thành IPO là có thật.”

“Tôi nghe nói ngài vừa mới từ nước ngoài trở về, hành lý còn chưa kịp cất đi đã chạy tới đây để phỏng vấn rồi?” “Üm.”

“Thực ra, có chuyện này tôi không hiểu cho lắm, nếu bản thân ngài đã có tài sản lên tới hàng chục tỷ như thế, tại sao vẫn phải liều mạng như vậy? Chẳng lẽ chỉ là vì kiếm tiền hay sao?”

“Phải.” Lời ít mà ý nhiều.

MC hiển nhiên là đã cứng họng rồi, hơi mất tự nhiên mà dùng một chút. Ngộ Hạ nghe tới đó thì bật cười thành tiếng, hai mắt cong lại như trăng non, trên má xuất hiện hai lúm đồng tiền nhỏ.

Tuy rằng cô đã nghe đoạn phỏng vấn này không dưới mười lần nhưng lần nào nghe cũng thấy vui vẻ.

MC: “Xin thứ cho tôi mạo muội hỏi một câu, vì sao ngài lại liều mạng như thế?”

“Nuôi vợ.”

MC lại bị nghẹn họng một lần nữa, sau hồi lâu mới lấy lại được âm thanh, kinh ngạc hỏi: “Ngài đã kết hôn rồi sao?”

“Sắp rồi.”

“Thế nên, bạn gái của ngài rất biết tiêu tiền sao?”

“Um.”

“Tiền ngài kiếm về không đủ cho cô ấy tiêu ư?”

“Chưa thử qua.” Dừng một chút, lại bổ sung, “Chắc cũng miễn cưỡng đủ rồi.”

MC hoàn toàn cạn lời.

Ngộ Hạ vừa lái xe vừa hát khe khẽ, vui vẻ vô cùng!

Cô chính là một bình hoa biết tiêu tiền Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông, lúc bắt đầu lái xe cô đã cài đặt hình thức lái xe nên tự động nghe máy.

“Hello, tôi đang lái xe, bạn có thể báo tên được không?”

“Ha Ha...”

Chỉ hai chữ nhưng Ngộ Hạ vừa nghe đã biết là ai, lập tức mừng rỡ như điên.

“Anh trai A Thận!”

“Ngoan, bỏ hai chữ “anh trai” đi không người khác nghe thấy sẽ hiểu lầm đấy.

Ngộ Hạ cắn môi, hai má đỏ ửng lên, thuận theo lời anh mà gọi: “A Thận...”

“Ừ, đây mới là cách xưng hô mà các cặp đôi nên dùng.” “Vậy...” Tròng mắt Ngộ Hạ đảo tròn, “Xin hỏi bạn trai, anh đã đi được năm ngày rồi, có nhớ bạn gái của anh không?”

“Nhớ.”

“Nhớ thế nào?”

“Ăn cơm cũng nhớ, uống nước cũng nhớ, đi học cũng nhớ, ngủ cũng nhớ, đến nằm mơ cũng nhớ.”

“Nhớ cái gì nào?” Ngộ Hạ nở một nụ cười y như một yêu tinh nhỏ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Vẽ tranh chính là một loại hình nghệ thuật giống như âm nhạc, khiêu vũ và nó thể hiện cảm xúc của con người. Tranh chính là sự biểu hiện cảm xúc cá nhân bên trong. Nhìn vào tác phẩm đó, chúng ta có thể thấy được tâm trạng cũng như những suy nghĩ của một con người. Rất nhiều bài hướng dẫn vẽ chi tiết bằng video và hình ảnh được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như lam the nao de ve mot con nai, ve chu bo doi don gian cach ve tranh chu bo doi don gian Bức tranh là nơi trẻ có thể gửi gắm những cảm xúc của trẻ vui, buồn, tức giận…qua những gam màu. Thông qua những bức tranh có thể hiểu được những nét tính cách, cảm xúc của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status