Nàng dâu cực phẩm

Chương 137: Dẫn tiểu bạch đi ăn bụi


Đàm Hi chậc một tiếng, khoanh tay trước ngực, “Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi tức giận hả?”

“Cả hai mắt!”

“Ồ, anh bị mù rồi. Hoàn tất giám định.”

Tống Bạch nghiến răng, “Bà cô à, có thể đừng ầm ĩ nữa được không? Ăn với tôi một bữa khó thế à?”

Đàm Hi nghĩ một chút rồi gật đầu: “Đúng là rất khó. Ăn được của anh một bữa cơm mà còn bị người khác ghi thù, tính ra hình như tôi lỗ vốn thì phải?”

“Còn nói là không ghen ư? Rõ ràng em không vừa mắt con bé ban nãy.”

Lạnh lùng liếc nhìn hắn ta, trong mắt đầy sự mỉa mai: “Tống Bạch, anh nghĩ anh là ai hả? Bà đây có nghĩa vụ phải chắn hoa đào cho anh à? Tôi không có bất cứ quan hệ gì với anh, ok? Một khi đã vậy, tại sao tôi phải chịu đựng sự tức giận và coi thường của đứa con gái đó chứ hả?”

Loại cảm giác chịu trận thay người khác này thật quá... ấm ức.

“Nếu đây là cái giá để được ăn bữa cơm mời này của anh thì xin lỗi, bà đây không thèm!” Nói xong liền xoay người rời đi.

Tống Bạch chửi tục một câu rồi lại đuổi theo, cố rặn một nụ cười, “Đừng mà, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, được chưa?”

Đàm Hi liếc nhìn anh ta, sau một lúc lâu mới nói, “Nể mặt anh vẫn có thành ý nên tôi... miễn cưỡng nhận lấy lời xin lỗi của anh.”

Tống Bạch lau mồ hôi, chẳng dễ chút nào...

Đàm Hi nói muốn đổi chỗ ăn.

Sao Tống Bạch có thể không đồng ý chứ?

Anh ta nghĩ hình như mình bị bệnh rồi nên mới muốn bị ngược thế này!

Nhưng một chốc lại không muốn chữa bệnh, ngược lại... hình như còn thích thú nữa?

Xong rồi, xong rồi...

“Chìa khóa.” Hai người đi đến bên xe, Đàm Hi xòe tay ra.

Tống Bạch tỏ vẻ cảnh giác: “Em không thể lái xe được, không có bằng lái xe là phải vào cục cảnh sát đấy.”

“Với cái biển xe này của anh, làm gì có cảnh sát giao thông nào dám bắt chứ?”

Cái tên Tống Bạch này quả cũng huênh hoang cực hạn, biển số xe “Kinh V0” chói lọi, chữ đen nền trắng, chữ “Kinh” còn được tô màu đỏ, thuộc về cơ quan tổng tham mưu của quân ủy, dù có là cục trưởng cục cảnh sát giao thông cũng chẳng dám làm gì anh ta hết.

Tống Bạch cười xấu xa, khen: “Em cũng biết nhìn hàng đấy nhé!”

Đàm Hi ném cho anh ta một cái nhìn khinh bỉ, anh rêu rao như thế, ba anh có biết không hả?

“Chúng ta đi đã rồi hãy nói tiếp, nếu em hứa không đua xe thì tôi sẽ cho em lái.”

Đàm Hi đồng ý rất sảng khoái, cô có bị điên đâu, ở đây là trung tâm nội thành, sao có thể so với vùng ngoại thành được chứ, kỹ thuật lái xe có giỏi tới đâu thì cũng chịu thôi.

“Em thật sự chưa có bằng lái ư?” Tống Bạch ngồi trên ghế phụ lái, cả người mất tự nhiên, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Đàm Hi.

“Ừ.”

Kỹ thuật lái xe này là do kiếp trước lúc ăn chơi trác táng ở nước ngoài luyện thành, đơn giản là bị tư tưởng suy đồi của chủ nghĩa hậu hiện đại ở nước Mỹ hun đúc, đua xe chỉ là chuyện quá nhỏ, mấy cái như tình một đêm, tự thương tổn mình, tiêm chích hút hít ma túy, vân vân, chỉ có không thể nghĩ ra chứ không có không thể làm được. Sau khi về nước, theo tuổi tác dần tăng lên, cô đã thu liễm rất nhiều.

Có điều, đời này thì đúng là cô chưa có bằng lái thật, dù sao thân thể này mới có 19 tuổi, tương lai còn dài mà.

“Vậy sao em lại biết lái chứ?”

“Biết lái với không có bằng lái thì liên quan gì tới nhau đâu?”

Sặc...

“Ai dạy cho em?”

Đàm Hi nhìn thẳng về phía trước, thao tác lái xe thuần thục, “Không cần thầy dạy cũng biết.”

Tỗng Bạch bĩu môi, lừa trẻ con chắc!

Rất nhanh, chiếc Porsche chậm chạp tiến vào một ngõ nhỏ không hợp với vẻ bóng nhoáng của nó lắm, những bức tường cũ kỹ trơ cả gạch đỏ ra ngoài theo năm tháng, giống như một người già bị cuộc đời xoay vần, thân thể không chỉ teo tóp lại mà còn đầy nếp nhăn trên mặt.

“Này, em mang tôi tới đây làm gì hả?” Trong mắt toàn là ghét bỏ.

“Ăn bụi.”

Vừa dứt lời, xe cũng ngừng.

“Này, lão Lâm, ông xem đó là xe gì thế? Vừa bé lại vừa lùn, nhưng mà nhìn đẹp thật.” Thím béo ngồi trên ghế đẩu sơ chế đồ ăn nhưng vẫn không quên nói chuyện phiếm với ông chồng đang bận rộn trong bếp.

Lâm Tường Bân ước chừng cái thìa, chảo trong tay hơi hất lên, ngọn lửa bùng cháy rừng rực, trong chảo thỉnh thoảng vang lên tiếng cháy xèo xèo của thịt.

“Ồ! Là một cái xe thể thao!”

“Trời, xe thể thao hả? Đắt lắm đúng không?”

“Thừa lời.”

“Aizz, đời này của chúng ta đừng nói tới xe thể thao, có thể có một cái bốn bánh thay cho đi bộ đã cảm ơn trời đất lắm rồi.”

“Bà cứ yên tâm đi, Phì Tử là đứa trẻ ngoan, sau này chắc chắn giấc mơ của bà sẽ thành sự thật.”

Mặt mày thím béo rất hớn hở, “Ông nói mà xem, thằng bé ấy cả ngày bận rộn cái gì chứ? Sắp không về nhà một tuần rồi đấy.”

“Chẳng phải hôm qua còn gọi điện về sao, đừng có bận tâm đâu đâu nữa.”

“Này, sao xe thể thao kia lại dừng ở trước cửa quán của chúng ta thế?”

Lão Lâm nhanh nhẹn đổ đồ ăn ra đĩa, đưa mắt nhìn lên, “Đúng là dừng trước cửa nhà mình...”

Đàm Hi dừng xe lại, đẩy cửa xe bước xuống.

Tống Bạch đứng yên, đóng sầm cửa xe, quan sát khắp xung quanh.

Đàm Hi ném chìa khóa lại trả anh ta rồi cất bước đi vào quán.

“Khoan khoan! Đây là nơi mà em muốn ăn.... ăn bụi hả?”

“Có sao không?”

“Ách... Liệu có đơn sơ quá không?”

“Không đơn sơ thì còn gọi gì là ăn bụi chứ hả? Nói cách khác, nơi này có thịt bò xào, nhà hàng lúc trước thì có bò bít tết Wellington, cũng là thịt bò cả, anh cảm thấy khác nhau ở chỗ nào?”

“Cấp bậc, phẩm vị, giá cả, à, còn có môi trường dùng bữa nữa.”

“Thế nên, cũng là ăn thịt bò, ở đây thì gọi là ăn bụi, còn ở chỗ như nhà hàng kia thì gọi là dùng bữa.”

Đầu óc Tống Bạch ngơ ngơ, “Em định nói gì hả?”

“Tiểu Bạch.” Duỗi tay, vỗ đầu vai anh chàng kia, “Lúc trước khi tôi nói là đi ăn bụi thì anh nên chuẩn bị tâm lý rồi.”

Lắc đầu, thở dài, không khỏi cảm khái người của Tống gia quả thực kỳ lạ, nếu không tại sao lại đặt con trai mình là “Bạch” cơ chứ?

“Vừa lúc, coi như ông đây trải nghiệm cuộc sống vậy.” Hai tay xòe ra, nhún vai, cực kỳ tiêu sái.

Đàm Hi dẫn anh ta đi vào, thím béo chào đón: “A! Thì ra là cô Đàm, dẫn bạn tới ăn khuya à?”

Cô gật đầu, cười hỏi: “Gần đây buôn bán thế nào thím?”

“Vẫn tốt!”

Hai người nói mấy câu rồi ngồi xuống một cái bàn vuông nhỏ, Đàm Hi gọi ba món ăn, thím béo lại mang bia lên cho cô.

Tống Bạch ngồi trên chiếc ghế nhựa tồi tàn, nghe tiếng ồn ào náo động xung quanh thì vẻ mặt nhăn nhó, nhưng trong đáy mắt chủ yếu lại ngập tràn sự tò mò.

“Em biết bà chủ chỗ này à?” Anh ta chỉ vào thím béo.

Đàm Hi gật đầu.

“Sao quen được vậy?”

“Tới mấy lần thì quen thôi.”

“Em thường xuyên tới đây á?”

“Không thể à?”

“Chỗ này có vẻ... không vệ sinh cho lắm.”

Đàm Hi ừ hử một tiếc, đè gờ nắp chai bia vào bàn rồi giật một cái, nắp chai bật ra, động tác vô cùng thuần thục.

Lại lấy hai cái cốc, miệng chai nghiêng đi, bọt bia dâng lên rồi trào ra khỏi miệng cốc, đẩy một cốc tới trước mặt chàng trai.

Tống Bạch tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh.

Giây tiếp theo---

“Bữa ngày hôm nay, anh mời.”

“... Oh.”

Động tác của thím béo cũng rất nhanh chóng, tay nghề vẫn cứ tốt như lúc ban đầu.

Đàm Hi ăn cực kỳ ngon miệng, Tống Bạch bị cay tới mức mặt đỏ bừng bừng, phải liên tục uống bia và suýt xoa.

“Em không thấy cay à?”

Đàm Hi chép miệng, cắn đứt một đầu con tôm, “Cũng tàm tạm.”

Tống Bạch muốn gọi mấy món không cay, nhìn nửa ngày cũng không thấy thực đơn đâu nên mở miệng hỏi Đàm Hi.

Người sau ném cho anh ta một cái nhìn như nhìn kẻ ngu ngốc, “Chỗ này là quán ăn đêm được chưa ạ? Toàn nhìn nguyên liệu mà gọi đồ, lấy đâu ra cái thứ thực đơn quỷ quái kia chứ hả?”

“Xem nguyên liệu gọi món ăn á?”

“Thì chính là mùa nào thức nấy, thông thường sẽ bày hết trên quầy để khách lựa chọn, muốn ăn thế nào thì gọi.”

Tống Bạch cảm thấy mình đã được mở mang kiến thức.

Đàm Hi thấy anh ta chẳng ăn mấy vì cay không chịu nổi nên đành gọi cho anh ta một bát bánh trôi nước, sau đó lại gọi thêm một đĩa bắp cải xào và gà xào Cung Bảo không cay.

Lúc này, Tống Bạch rất hài lòng, “Bánh trôi ngon ra phết.”

Vừa hay thím béo nghe thấy, mặt mày hớn hở: “Thích ăn thì cứ gọi thêm đi, miễn phí!”

Tống Bạch cười hơi thẹn thùng.

Đàm Hi cảm thấy cậu ấm này cũng không đáng ghét lắm.

Đang ăn, Tống Bạch ra ngoài nghe điện thoại, Đàm Hi nhân cơ hội này gọi thím béo ra một góc.

“Thế nào? Mấy ngày này có động tĩnh gì không ạ?”

Thím béo cảnh giác nhìn xung quanh, khẽ nói: “Đã có mấy đám người tới chỗ tôi nghe ngóng chuyện cậu Hoán đấy.”

“Những người đó hỏi thăm cái gì ạ?”

“Hỏi gần đây cậu Hoán làm gì, kiếm tiền từ nguồn nào, cô Đàm à, rốt cuộc có chuyện gì thế?”

“Khả năng gần đây Ân Hoán sống dư dả quá nên có người để ý ấy mà.”

Thím béo túm tạp dề, nghĩ tới mấy lần cậu Hoán và đám anh em của cậu ta tới đây ăn khuya đều gọi mấy món rất đắt tiền, có lần còn mời cả đám khách ở đây uống bia, hết không biết bao nhiêu thùng, uống như không cần tiền luôn ấy.

Hơn nữa, mấy thằng nhóc ấy còn mặc áo sơ mi, trên cổ toàn là vòng vàng, còn học đeo kính đen như đám diễn viên đóng xã hội đen trên ti vi đi dạo trên đường, ngay cả việc ở công trường cũng chẳng thèm nhận.

Xem ra là đã kiếm được tiền thật...

Hỏi được mọi chuyện rõ ràng rồi, Đàm Hi lại ngồi về chỗ cũ, từ giờ đến thời gian hẹn còn hai ngày nữa, xem ra hiệu suất làm việc của Ân Hoán rất cao.

Đàm Hi hoàn toàn không biết rằng, ngoại trừ ăn mặc, chơi bời như đám người có tiền ra, Ân Hoán còn tới cả sòng bạc ngầm.

Vừa ra tay đã bỏ hơn một ngàn tệ, dù thua cũng chẳng chớp mắt lấy một cái, đặt ở ván thứ hai còn nhiều hơn.

Đương nhiên, đa số tình huống đều thắng.

Tí tiền này với một đại gia thì chẳng đáng là gì, nhưng ở trong mắt đám dân chúng bình thường thì không phải chuyện đơn giản nữa.

Ai mà không biết, Ân Hoán cả ngày đánh đấm tơi bời với bọn du thủ du thực khác là một kẻ nghèo kiết xác, không phải bọn đàn em xã hội đen trong phim, có cơm ngon rượu say còn có cả người đẹp ngủ cùng, ngược lại phải làm như cu li mới kiếm ra tiền, mấy gia đình bình thường còn sống tốt hơn bọn hắn nữa.

Nhưng một đám ô hợp vốn chẳng có tiền cũng chẳng có chỗ dựa như thế lại có thể phát tài được sau một đêm ư?

Lập tức, có người tìm tới cửa, nói chuyện nửa ngày, vòng tới vòng lui, cuối cùng không nhịn được mà hỏi ra miệng---

“Người anh em gần đây phát tài ở đâu thế? Có thể chỉ cho thằng em đường làm ăn không...”

Đối với chuyện này, Ân Hoán câm như hến, cả đám đàn em cũng ngậm miệng rất chặt không nói, kể từ đó, người ta càng ngày càng cảm thấy tò mò hơn.

Nghĩ thầm, tên lưu manh đầu đường xó chợ Ân Hoán mà cũng có ngày ngóc đầu lên được ư? Chắc chắn sau lưng có người chống đỡ cho, ngay cả loại người tàn nhẫn như Ngụy Cương còn bị xử lí sạch sẽ đến thế cơ mà...

Thấy không hỏi được gì ở chỗ Ân Hoán, bọn họ lại bắt đầu chuyển mục tiêu sang thím béo.

Đàm Hi gật đầu, cô đã không nhìn lầm người, giờ chỉ còn một bước nữa thôi là xong...

Cô lấy điện thoại ra, nhìn ra bên ngoài, không biết Tống Bạch đang nói chuyện gì trên điện thoại.

“Ân Hoán, tôi đây.”

Lúc này, Ân Hoán đang giết chóc bốn phương ở trong sòng bạc, A Phi đứng bên trái, Nhất Sơn ngồi bên phải, thẻ bạc trước mặt đang chồng rất cao.

Điện thoại rung lên, hắn móc ra nhìn, thấy tên hiển thị thì lập tức hạ bài: “Hôm nay tới đây thôi, đi.”

Nói xong, lập tức rời khỏi sòng bạc.

A Phi và Nhất Sơn tự giác ôm thẻ bạc ra quầy đổi tiền mặt.

“Ừ, cô nói đi...”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như hoan xuan thang ban o dau, thuc pham chuc nang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status