Nàng dâu cực phẩm

Chương 168: Anh cởi áo ngủ ra đi đã


Da đầu Đàm Hi tê dại.

“Hửm?” Hiển nhiên, Lục Chinh không có ý định buông tha cho cô, âm cuối hơi cao lên, hơi có một chút quỷ quyệt.

“Chuyện quá khứ, em đã quên rồi.”

“Đã quên rồi sao?”

Gật đầu cái rụp.

“Vậy em có định trở về Tần gia nữa không?”

“Có.”

Ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như đao: “Có bản lĩnh thì lặp lại lần nữa xem nào?”

Đàm Hi hắng giọng, duỗi tay khẽ lắc cánh tay anh, “Anh đừng nóng nảy, nghe em nói hết đã được không?”

Gương mặt nghiêng của người đàn ông đầy lạnh lùng, đối diện với bóng đêm thê lương đang lan tràn bên ngoài, vẻ hung dữ dường như càng lan tràn ra ngoài.

Hít sâu, “Anh có biết tại sao Tần Thiên Lâm cưới em không?”

“Trả thù.” Nói trúng vấn đề nhưng hai mắt lại nhìn chằm chặp vào vẻ mặt Đàm Hi, thấy sắc mặt cô vẫn bình thường mới lộ ra vẻ hài lòng.

“OK.” Cố gắng nhẫn nhịn không trợn trừng mắt với anh, Đàm Hi tiếp tục nói: “Vậy anh cảm thấy, tại sao Tần gia lại chấp nhận em?”

Trong mắt người đàn ông lộ ra vẻ trầm tư, ngón tay khẽ vuốt ve trên eo cô.

“Tần Tấn Huy khôn ngoan như thế, nếu bảo không có ý đồ, anh có tin được không?”

Chậm rãi lắc đầu.

Búng tay một cái, Đàm Hi ghé sát vào tai anh hơn, “Có thể khiến cho Tần gia từ bỏ cơ hội liên hôn, cưới em vào cửa, vậy... có phải có nghĩa rằng, em còn mang lại cho bọn họ lợi ích lớn hơn cả liên hôn không?”

Lục Chinh không nói gì, mày càng nhíu chặt hơn.

“Một đứa con gái mồ côi cha mẹ, chú thím không thương như em, có gì đáng giá đề Tần gia bày mưu tính kế chứ? Anh không cảm thấy kỳ quái à?”

“Thì sao?” Anh nhướng mày.

“Em muốn làm rõ chuyện này.” Thực ra, Đàm Hi có thể mơ hồ đoán được một chút, chắc chắn có liên quan tới những tài sản bí mật mà bố mẹ nguyên chủ để lại cho cô.

Cụ thể là gì thì cô cũng chưa rõ ràng lắm, căn cứ theo di chúc của hai ông bà để lại, đến tận khi cô đủ 22 tuổi mới có tư cách kế thừa.

Ngoài trừ cổ phần của Đàm Thị, chắc chắn còn có thứ khác nữa.

Cô nói suy nghĩ của mình cho Lục Chinh nghe, “Anh có thể tra được không?”

“Có thể thử xem.”

Đàm Hi nghiêng đầu, gối lên vai anh: “Ngày mai em trở về, đêm nay anh ở bên em đi.”

“Ở bên?” Ánh mắt tối sầm.

“Nghĩ đi đâu thế hả!” Cô túm tóc anh, mái tóc ngắn làm cho lòng bàn tay cô vừa đau vừa ngứa.

“Buổi chiều mới hai lần, còn một lần nữa.”

Đàm Hi: “...”

Bàn tay lớn bắt đầu to gan lớn mật, hơi thở cũng bắt đầu nặng nề.

“Em vẽ tranh chân dung cho anh!” Cô nhảy dựng lên, chạy tới trước giá vẽ, cầm cái bút chì lên múa may.

Người đàn ông dường như cũng có hứng thú, đứng lên: “Vẽ thế nào?”

“Ừm... Đầu tiên anh cứ cởi áo ngủ ra đã.” Đầu bút chống lên cằm, tóc dài xõa trên vai, kết hợp với chiếc áo ngủ nhàu nhĩ, hơi có mấy phần khí chất của các họa sĩ đường phố.

Đai áo đã bị cô cởi ra từ trước rồi, Lục Chinh kéo vạt áo sang hai bên, đầu tiên là lồng ngực khỏe mạnh, eo thon, sau đó là đôi chân dài thẳng tắp.

Ực---

Đàm Hi nuốt nước bọt, hai má hơi đỏ lên.

Dưới ánh đèn, có thể nhìn rõ từng đường cơ bắp, từng múi cơ bụng rõ ràng, da màu đồng cổ khỏe khoắn.

“Thế này à?” Ánh mắt tối đen hơi chớp, nhìn thẳng vào Đàm Hi.

“Đứng ở dưới đèn đi.”

Anh di chuyển theo lời cô.

Đàm Hi đặt giá vẽ vào đúng tầm tay, chuẩn bị vẽ.

“Không cần cởi cái này à?” Anh chỉ vào cái quần lót góc bẹt cuối cùng trên người, trong đáy mắt hơi xuất hiện vẻ giễu cợt.

“Già còn không đứng đắn...”

“Cần đứng bao lâu?”

“Hai mươi phút.”

“Anh cứ đứng ngớ ngẩn thế này à?”

“Cố định tại vị trí đó thôi, nhưng anh có thể làm gì thì làm.”

Hai người thương lượng xong xuôi, Đàm Hi bắt đầu vẽ.

Xoạt xoạt---

Người đàn ông châm một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ khiến cho mặt mày cũng trở nên mơ hồ, dưới ánh đèn, đem lại cho người ta cảm giác mạnh khỏe và đầy suy tư.

Trước mắt Đàm Hi sáng lên, tốc độ cực kỳ nhanh.

“Cẩn thận tay của em đấy.”

Ngòi bút hơi dừng, liếc mắt nhìn băng gạc trên cổ tay, Đàm Hi mỉm cười: “Em có chừng mực.”

Hai người không ai nói gì, trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng ngòi bút loẹt xoẹt trên giấy không ngừng và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Một người chuyên tâm vẽ tranh, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên.

Một người yên lặng hút thuốc, mặt mày lạnh lùng.

“Xong!”

Người đàn ông nhìn đồng hồ: “Mười lăm phút.”

Đàm Hi gỡ tờ giấy xuống, đưa tới trước mặt anh, lặng lẽ đá áo ngủ của anh xuống dưới sô pha.

Cô thích nhìn anh thế này hơn.

Sexy! (Gợi cảm!)

Trong đáy mắt người đàn ông xẹt qua ý cười, có điều chỉ xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất không còn dấu vết.

Bàn tay đưa ra nhận lấy bức vẽ, Đàm Hi thuận thế dựa vào người anh.

Lục Chinh cúi đầu nhìn, nhìn thấy trên tờ giấy trắng tinh nổi lên vết bút chì phác họa đơn giản hình dáng một người đàn ông, thân để trần, tay kẹp thuốc lá, một đụm khói mờ lượn lờ nơi khóe miệng khiến cho mặt mày cũng trở nên mơ hồ.

“Thường xuyên vẽ thế này à?”

“Đương nhiên.” Từ sau khi quyết định theo nghề vẽ, nguyên chủ đã trải qua các huấn luyện chuyên nghiệp, một ngày vẽ ít nhất hai bức ký họa.

Mắt người đàn ông sầm xuống.

Đàm Hi lập tức hiểu ra, “Không... Ngày thường đều dùng tượng điêu khắc thôi, lấy đâu ra tiền mà mời người mẫu khỏa thân chứ...”

Quả nhiên, sắc mặt tốt hơn nhiều.

Ôi, cái lão già này sao lại ghen kinh khủng thế chứ?

“Vẽ cũng vẽ xong rồi, có phải giờ nên làm chính sự rồi không?”

Ánh mắt Đàm Hi hơi nhúc nhích, ánh đèn, nghệ thuật, cơ bụng...

Không khí hợp lý, thời điểm hợp lý.

“Chính sự? Chính sự gì thế?” Giọng đầy vô tội nhưng cặp mắt lại chứa đầy sự dụ dỗ.

Người đàn ông đưa tay ôm cô vào lòng, cắn tai cô: “Giả vờ, cứ tiếp tục giả vờ nữa đi.”

Đổi lại là tiếng cười trong trẻo của cô.

“Yêu tinh!” Cắn răng mắng khẽ một câu, sau đó liền bế ngang người lên, vọt vào trong phòng ngủ.

Trong phòng khách trống vắng, chỉ còn lại ánh đèn tường mờ nhạt.

Gió đêm lay động, thổi bay một góc của bức vẽ lên.

Trên tờ giấy là hình ảnh một con người rắn giỏi, từng đường cong cơ bắp đều cực kỳ trôi chảy.

Cũng dưới ánh trăng đêm nay, trong biệt thự Bán Sơn, nhà họ Tần lại ầm ĩ tới túi bụi.

“Con không đi!” Tần Thiên Mỹ trang điểm cực kỳ đậm, mặc một chiếc váy dài đính kim sa, rõ ràng là mới đi nhảy ở quán bar về.

Tần Thiên Lâm lạnh mặt ngồi trên sô pha, sắc mặt Lục Thảo cũng rất xấu.

Tần Thiên Kỳ đi từ trên lầu xuống, tới bên người em gái mình, “Thiên Mỹ, em về phòng tắm táp trước đi đã.”

“Anh Cả, anh sẽ đứng về phía em đúng không?” Cô ta kéo tay Tần Thiên Kỳ, vẻ mặt đầy lo lắng.

Người đàn ông nghe vậy liền cười hòa nhã, xoa đầu cô ta, “Thiên Mỹ, làm sai không đáng sợ, quan trọng là biết sai mà sửa.”

Sắc mặt đột nhiên sa sầm: “Chẳng lẽ anh cũng muốn ép em phải đi xin lỗi Đàm Hi giống bọn họ à?”

“Em vu khống cô ấy, đây là sự thật, đúng không?”

Môi giật giật: “... Cô ta xứng đáng bị thế!”

Tần Thiên Kỳ nhíu mày: “Tóm lại, em nên gọi một tiếng chị dâu Hai, Thiên Mỹ, anh thấy em càng ngày càng tùy hứng rồi đấy.”

“Anh Cả! Sao anh cũng không giúp em hả?! Anh là anh ruột của em cơ mà!” Cô ta tức giận đến mức giậm chân bình bịch.

Rõ ràng là đang chơi rất vui vẻ với đám bạn ở quán bar, kết quả bị anh Hai gọi điện bắt về, vừa vào cửa đã nói tới chuyện Đàm Hi, cô ta thấy phiền chết đi được ấy!

“Muốn xin lỗi thì các người tự đi mà xin lỗi, bản tiểu thư không thèm đi nhé!”

Nói xong, làm bộ đi lên lầu.

“Đứng lại.” Lục Thảo trầm giọng lên tiếng.

Tần Thiên Mỹ mắt điếc tai ngơ.

“Con không cần tiền tiêu vặt hàng tháng nữa đúng không?!”

Chân khựng lại.

Lục Thảo lập tức hạ lệnh: “Ngày mai, con đi với anh Hai con, cam tâm tình nguyện cũng được, nhẫn nhục mà làm cũng được, mẹ không quan tâm con nghĩ gì trong đầu, cần thiết phải làm Đàm... chị dâu Hai của con vừa lòng mới thôi!”

Nói xong, đi thẳng về phòng ngủ.

Tần Thiên Lâm cũng chuẩn bị đi lên lầu.

“Anh, anh định ngày mai tự mình đi đón thật đấy à?”

“Ba đã nói rồi, mẹ cũng đã đưa ra tối hậu thư, anh khuyên em đừng có tính toán uổng phí nữa. Ba chữ mà thôi, chỉ là chuyện mở miệng, đóng miệng, không khó như em nghĩ đâu, nên nghĩ cho tiền tiêu vặt tháng sau của em đi.”

“Anh!” Tần Thiên Mỹ trừng mắt, đột nhiên cười khẽ, “Anh, thật ra người nên nói ba chữ đó không phải là em đâu...”

Tần Thiên Lâm nhíu mày thật chặt.

“Mà là anh. Đúng thế, là em vu oan hãm hại, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là dùng miệng lưỡi làm khó cô ta mà thôi. Anh thì sao hả? Dùng roi đánh người, còn đánh đến mức khiến người ta máu me đầy mình, phải vào bệnh viện cấp cứu! Anh nói đi, chuyện em làm so với chuyện anh làm, chuyện nào mới ác liệt hơn?”

Người đàn ông không tỏ thái độ, nhưng bàn tay đút trong túi quần không tự chủ được mà siết chặt.

“Đến anh còn chưa xin lỗi nó, tại sao phải bắt em làm vậy trước chứ?” Môi khẽ nhếch lên, trong đuôi mắt xếch xuất hiện sự lạnh lẽo, “Sức mạnh của tình yêu cũng thật vĩ đại, trước kia rõ ràng anh ghét cô ta như thế...”

“Câm mồm!”

“Ha! Xin lỗi nhé, hình như chọc vào nỗi đau của anh Hai rồi. Mà nói thật, bà chị dâu Hai này của em tính cách cũng ghê gớm ra phết, chẳng phải chỉ làm hãm hại nó một tí thôi sao, vậy mà còn gây tới mức bỏ nhà ra đi, còn luôn miệng nói muốn công bằng. Theo tính cách này của nó á, không biết anh phải làm gì mới chiếm được trái tim người ta đây? Dù sao, cái con bé Đàm Hi đó cũng thù dai lắm...”

Nói xong, lắc mông đi lên lầu.

Tần Thiên Lâm đứng nguyên tại chỗ, trong đáy mắt xuất hiện biểu tình không rõ ràng, sau một lúc lâu mới tiếp tục cất bước.

Trở lại phòng ngủ, tắm rửa xong, tự mình rót một ly rượu vang, nâng chén với bóng đêm bên ngoài cửa sổ.

Ngửa đầu uống, chất lỏng lạnh lẽo chảy xuống họng, hắn cười khổ một tiếng.

Ánh mắt dừng lại trên bức ảnh treo nơi đầu giường, khóe miệng thiếu nữ hơi cong lên tạo thành một nụ cười ngượng ngập, trong mắt như có những đốm sáng.

Hắn luôn biết, cô ấy thích mình.

Nhưng lại không muốn thừa nhận, thậm chí bỏ đi như chiếc giày rách.

Đó là lý do mà Hề Đình vứt bỏ hắn, là sỉ nhục lớn nhất đời này của hắn!

Chiếc ly chân dài trong tay hơi nghiêng, rượu đỏ trong ly sóng sánh, những ký ức không thể quên cũng hiện về trong đầu.

Hoa tươi, rượu vang đỏ, trong một nhà hàng lãng mạn ở Italy.

Hắn và cô ấy cùng tới ăn tối, như hai người đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt nhất, thân mật không rời.

“Thiên Lâm trở về đi.” Cô gái cười sạch sẽ và dịu dàng, “Như anh đã thấy đấy, em đã bắt đầu cuộc sống mới rồi, anh cũng nên... Có hạnh phúc của mình đi thôi.”

Nghe vậy, hắn hơi dừng lại, sự mỏi mệt nảy lên trong lòng, vượt qua ngàn dặm xa xôi, bay tới đây chỉ để nhận về một đáp án như thế sao?

“Tại sao?”

“Hi Hi là một cô gái tốt, anh... phải chăm sóc cô ấy thật tốt đấy.”

“Đàm Hi? Liên quan gì tới cô ấy chứ?”

“Thiên Lâm,“ Người phụ nữ nghẹn ngào, “Cô ấy vẫn luôn thích anh, chẳng lẽ anh không biết sao? Cô ấy là học trò của em, em coi cô ấy như em gái, anh bảo em phải làm sao đây? Anh muốn em tàn nhẫn đứng nhìn thế sao?”

Đầu óc trống rỗng.

Cô nữ sinh ấy... thích hắn ư?

Đùa cái quái gì thế?

Hắn không chịu tin tưởng, cho rằng Hề Đình chỉ lấy cớ.

Nhưng khi từng bức vẽ một được bày ra trước mặt hắn, hắn lại... không có lời gì để nói.

Trên mỗi bức vẽ đều là hắn, hoặc cười, hoặc giận, hoặc không có biểu cảm gì, mỗi loại thần thái đều bày ra sống động như thật.

Không hề cảm thấy vui sướng chút nào, ở ngay trước mặt người con gái mà hắn yêu nhất, chỉ có sự lúng túng!

“Tiểu Đình, anh hoàn toàn không biết những chuyện này, em hãy nghe anh giải thích...”

“Thiên Lâm, em không trách anh, cũng không trách cô ấy, nhưng em tạm thời không có cách nào để đối mặt với anh cả. Hi Hi... là một cô bé tốt, anh hãy về đi, đối xử với cô ấy thật tốt, cũng buông tha cho mình đi thôi! Xin lỗi, không thể tiếp tục ở bên anh nữa...” Run rẩy hôn môi.

Vẻ mặt bi thương của cô gái như một dấu ấn khắc lại trong lòng hắn, cho đến tận ngày nay...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 965 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như Cách tạo USB cứu hộ máy tính đơn giản, thủ thuật hay/thủ thuật may tinh/thủ thuật win 8 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status