Nàng dâu cực phẩm

Chương 173: Điên cuồng tạt máu chó


Sầm Uất Nhiên?!

Không ngờ cô lại nghe thấy tên của Sầm Uất Nhiên?!

“... Phi! Con đĩ già đó thật không biết xấu hổ, còn dám trắng trợn, táo bạo đặt cho con đĩ con đó họ Sầm nữa chứ! Còn chẳng phải là đã sớm có âm mưu từ đầu rồi sao? Chỉ sợ cũng đang ngóng trông Chấn Đông tắt thở sẽ tới đòi phân di sản! Cứ nói như chị làm đi, nhưng mà chọn người phải cẩn thận một chút...”

Lục Thảo cho bà ta một ánh mắt trấn an: “Có tôi ở đây.”

Tần Dung tỏ vẻ cực kỳ cảm kích.

Đàm Hi chớp mắt, bừng tỉnh hoàn hồn, nghe trộm chuyện nhà người khác mà cũng nghe được tên của người quen, sự may mắn của cô đúng là có một không hai.

Cũng không thể ngoại trừ khả năng là trùng tên họ mà thôi, cho dù tỷ lệ này cũng tương đối thấp.

Thà rằng tin là có cũng không thể tin là không, cô lập tức đi ra cửa, tiến vào vườn hoa, lại tìm một góc vắng rồi lấy điện thoại ra...

Đàm Hi không cố tình che giấu động tĩnh của mình nên ba người phụ nữ không hẹn mà cùng im miệng.

Lục Thảo ho khẽ, trên mặt xuất hiện vẻ mất tự nhiên.

Tần Dung lập tức lau khô nước mắt, đồng thời không phát ra âm thanh nức nở kia nữa vì không muốn mất mặt trước người ngoài.

Sầm Vân Nhi cũng điều chỉnh vẻ mặt đau khổ của mình, ngẩng đầu ưỡn ngực theo bản năng, dù sao, việc xấu trong nhà cũng không thể lộ ra ngoài được.

Vì thế, lúc Đàm Hi gọi xong điện thoại trở về xong thì trên mặt ba người kia đều đang có ý cười.

“Đây là vợ của Thiên Lâm đúng không? Trẻ tuổi lại xinh đẹp, đúng là khiến người ta thích!” Tần Dung khen không tiếc lời.

Đàm Hi giả câm giả điếc, trong mắt hiện lên vẻ ngượng ngùng và nghi hoặc: “Ngài là...”

Sầm Vân Nhi cười giới thiệu hai người với nhau, sau khi khen ngợi lẫn nhau một hồi, bốn người liền ngồi vào bàn ăn sáng.

Đàm Hi không khỏi cảm khái, hồ nước của nhà giàu sâu như biển, ai cũng có thể làm bộ làm tịch được!

Kỹ thuật diễn quá tự nhiên, cũng may là cô vẫn có thể theo kịp tiết tấu, không tới mức quá lệch tông.

Một bữa sáng mà được mấy người phụ nữ ăn ra hương vị cực kỳ thanh cao, bộ đồ ăn đầy đủ, bàn được sắp xếp tinh tế, Đàm Hi cố gắng lắm mới không đảo mắt, nhanh chóng giải quyết phần sandwich của mình, lại uống cạn cốc sữa tươi, cuối cùng ăn một miếng điểm tâm, rút một cái khăn giấy, bình tĩnh lau khô miệng ---

“Con ăn xong rồi, mọi người cứ ăn từ từ ạ!”

Nói xong, cầm lấy ba lô, chuẩn bị ra khỏi nhà.

“Chờ một chút.” Lục Thảo đột nhiên lên tiếng.

Đàm Hi xoay người, mày kiếm nhếch lên, vẻ anh khí liền xuất hiện.

“Mẹ còn có việc gì ạ?”

Sắc mặt Lục Thảo bình thường, không thể nói là tốt, cũng không thể nói là kém, “Trên bàn uống nước có một tờ chi phiếu, là tiền tiêu vặt tháng này của con, sắp tới khai giảng rồi, tiền học phí và sinh hoạt phí cũng ở trong đó cả, không đủ thì qua chỗ mẹ lấy.”

“Vâng ạ ~” Đàm Hi hớn hở, tiền ấy mà, có ai là không thích chứ?

Vừa hát ngân nga vừa đi bộ ra phòng khách, cầm lên liền thấy, ôi mẹ ơi, tận 10 vạn!

Tuy rằng làm một cô con dâu nhà giàu cũng khá vất vả, nhưng mà phúc lợi cũng quá tốt!

Oa ha ha---

Cô quyết định sẽ không nói với Lục Chinh, giữ lại làm tiền riêng.

Lần này có tận hai nguồn thu nhập, còn không hề giao nhau, Đàm Hi âm thầm gật đầu, tỏ vẻ vừa lòng đến không thể vừa lòng hơn.

Trực tiếp dùng phần mềm gọi xe, giờ bà đây cũng là kẻ có tiền rồi! Ra cửa gọi xe, chuyện nhỏ thôi ~

Tới ngân hàng trước, đổi chi phiếu sang tiền mặt, nhét chín vạn rưỡi vào trong thẻ ngân hàng, giữ lại năm ngàn để phòng thân.

Đàm Hi căn thời gian chạy tới sân bay, đợi không tới mười phút đã nhìn thấy Vệ Ảnh đeo một cái túi xách thổ cẩm kiểu dân tộc vẫy tay loạn xạ với mình.

Cô nàng một mét sáu tám, chân dài tới nách chỉ hận không thể nhảy lên, treo luôn trên người cô, Đàm Hi sợ hãi, lùi về sau theo bản năng nhưng vẫn bị ôm ghì lấy.

“Hi Tử, Hi Tử, tôi nhớ bà quá! Mua~!” Nói xong, chẳng bận tâm xung quanh có nhiều người như thế, lập tức hôn bẹp lên má Đàm Hi một cái.

Tức khắc làm cho vô số người nhìn sang với ánh mắt hoặc tò mò hoặc ái muội.

“Nói! Bà có nhớ tôi hay không hả?”

Đàm Hi: “...” Hiện tại cô chỉ nghĩ tới việc cõng cái oan khuất này mà chạy thôi.

“Nói đi, nói đi, nói đi...”

Cô nàng nào đó làm nũng phát khiếp, cô thật sự không chống đỡ nổi: “Nhớ nhớ nhớ!”

Đại tiểu thư Vệ vừa lòng, một tay ôm vai bá cổ cô, nhưng Vệ Ảnh lại không cao bằng Đàm Hi nên nhìn bao quát thì thấy hơi gượng gạo.

Một tiếng ho khẽ từ sau truyền tới, Vệ Ảnh nũng nịu gọi một tiếng: “Anh ~”

Đàm Hi quay đầu nhìn, liền thấy một người đàn ông mặc một bộ đồ thoải mái đang nhìn về phía mình, mặt mày tươi tỉnh.

“Anh Vệ Phong!”

Trong trí nhớ của cô, người đàn ông dịu dàng này chiếm cứ một địa vị không thể xóa nhà trong thời học sinh trung học của nguyên chủ, trước khi gặp Tần Thiên Lâm, Vệ Phong chính là người đàn ông thành thục đầu tiên làm cô ấy cảm nhận được sự ấm áp.

Khí chất ôn hòa này đã từng khiến nguyên chủ vô cùng quyến luyến.

Vì cô và Vệ Ảnh ngồi cùng bàn nên lần nào Vệ Phong tới đưa cơm cũng sẽ mang nhiều hơn cho cô một phần.

Có một mùa đông nọ, bởi vì ở bên ngoài vẽ tranh khá lâu nên tay Đàm Hi còn bị nứt da, đốt ngón tay vừa sưng vừa đỏ, thậm chí gập lại cũng không gập được chứ đừng nói là cầm bút.

Lúc Vệ Phong mang áo lông tới cho Vệ Ảnh liền nhìn thấy, hỏi thăm mấy câu mới rời đi.

Sự tình đáng lẽ kết thúc như thế, không ngờ sau đó anh ta lại quay lại, không chỉ mua kem trị nẻ da mà còn tặng cho cô một túi sưởi.

Có lẽ, đối với Vệ Phong mà nói chỉ là nhân tiện, là một hành động không đáng để ý, nhưng nó vẫn luôn làm nguyên chủ cảm kích ở trong lòng.

Tình cảm tất nhiên là có, rốt cuộc vẫn còn đang ở tuổi mới biết yêu, làm gì có thiếu nữ nào mà không mơ mộng?

Huống hồ, đây còn là một thiếu nữ thường xuyên thiếu thốn sự yêu thương nữa.

Có điều, khi đó Vệ Phong đã có bạn gái, cô cũng cực kỳ coi trọng tình bạn giữa mình và Vệ Ảnh nên đã sớm dập tắt những ý tưởng không thực tế đó từ trong trứng nước rồi.

Cuối cùng, chỉ đối xử với anh ta như một người anh trai, thế nên mới buột miệng thốt ra gọi “anh Vệ Phong” mà không có chút ngượng ngùng nào.

Nguyên chủ vẫn luôn muốn gọi như thế, nhưng vì không tự nhiên nên trước giờ vẫn chưa bao giờ gọi.

Dẫu sao, với Vệ Phong mà nói, cô cũng chẳng khác gì người xa lạ, cũng chỉ là “bạn cùng bàn của em gái” mà thôi.

“Chào em.” Người đàn ông hơi sửng sốt một chút nhưng đã nhanh chóng khôi phục lại như thường.

Âm thanh giòn tan của cô gái trẻ xứng với nụ cười xán lạn, nhìn thế nào cũng thấy vui vẻ đáng yêu.

Anh ta không bài xích xưng hô này, thậm chí còn cảm thấy khá thân thiết.

“Nhóc con càng ngày càng xinh ra nhỉ.”

“Anh Vệ Phong cũng càng ngày càng đẹp trai đấy!”

Anh ta hơi kinh ngạc, trong trí nhớ của anh ta, nữ sinh ngồi cùng bàn với em gái là người cực kỳ hay thẹn thùng, nói chuyện nhỏ nhẹ, tính cách không ồn ào, không nóng nảy, hiện giờ thì lại thấy có vẻ... đã thoáng hơn không ít rồi.

Nhớ những lời đồn đãi nghe được về cậu Hai của Tần gia, ánh mắt người đàn ông hơi tối lại, nhưng ý cười chưa từng biến mất, vẫn như tắm mình trong gió xuân.

“Được rồi, bà dẻo miệng quá đó!” Vệ Ảnh lại ôm chầm lấy cô.

Đàm Hi: “...” Trước mắt bao nhiêu người, có thể chú ý ảnh hưởng một tí được không hả?

Vệ Phong nhìn hai cô bé cười đùa với nhau, lắc đầu bật cười theo.

Ba người tới một quán ăn gia đình để giải quyết bữa trưa.

“Hi Hi, em thử ăn cái này đi, hàu này còn tươi lắm đấy.” Mới qua có nửa tiếng mà Vệ Phong đã gọi thẳng nhũ danh của cô giống Vệ Ảnh.

“Rất thơm!” Trong miệng thiếu nữ nhét đầy đồ ăn, hai mắt cong lên thành hình trăng non.

“Thích là được rồi.” Vệ Phong nhìn cô cười, tâm tình của bản thân cũng tự nhiên tốt hẳn lên, vẻ mặt càng thêm dịu dàng.

Vệ Ảnh cắn một miếng sườn cừu nướng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, lập tức, sáng ngời.

Bởi vì rất ngon miệng nên Đàm Hi ăn khá nhiều.

Vệ Ảnh cũng ăn rất nhiều, vì cô đói.

Nhưng Vệ Phong lại chẳng động đũa mấy, Đàm Hi chủ động gắp thức ăn cho anh ta rất nhiều lần.

“Cảm ơn...”

“Chút lòng thành thôi!” Chớp mắt, miệng vẫn không ngừng nhai.

Đột nhiên anh ta nghĩ tới con chuột nhỏ ăn vụng, càng nhìn càng giống...

“Em đi toilet tí.” Đàm Hi lấy cớ rời đi, ra khỏi phòng, tới quầy thanh toán.

“Bàn số 7, tính tiền.”

“... Tổng cộng 268 tệ, cô quẹt thẻ hay trả tiền mặt ạ?”

“Tiền mặt.”

Đàm Hi quay về, hai anh em cũng vừa lúc ăn xong.

“Hai em ngồi nghỉ tí đi.” Vệ Phong đứng lên định đi ra ngoài, Đàm Hi liền kéo ống tay áo anh ta.

“Em đã trả tiền rồi.”

“Sao lại để em trả tiền chứ?” Nói, làm bộ muốn đi về phía quầy thanh toán.

Đàm Hi kéo anh ta lại: “Hôm nay em vừa mới lĩnh tiền tiêu vặt. Huống hồ, em đã nói với Tiểu Ảnh Tử rồi, chờ cậu ấy về sẽ mời cậu ấy ăn cơm mà.”

Vệ Phong nhíu mày, nhìn sang em gái mình.

Người sau gật đầu vô tội, sau đó liền làm mặt quỷ với Đàm Hi.

“Hai đứa...” Lắc đầu bật cười.

Ăn cơm xong, Vệ Phong lái xe đưa Đàm Hi về biệt thự Bán Sơn, nhìn qua kính chiếu hậu, thấy hai cô nhóc không ngừng vui cười đùa giỡn thì khóe môi cũng giương lên một cách không tự giác.

Còn nhìn Đàm Hi mấy lần.

Thấy cô không cười vui kiểu miễn cưỡng thì mới âm thầm thở phào.

Xem ra, cuộc sống hiện tại của cô nhóc này cũng không tệ.

“... Hi Hi, sao tôi cảm thấy càng ngày bà càng xinh đẹp là sao nhở?”

Đàm Hi chắp tay: “Bà quá khen rồi!”

“Ôi, tôi nói thật đấy! Không phải đùa đâu! Cứ cảm thấy bà nghịch ngợm hơn trước, còn đáng yêu chết đi được! Giống như... nụ hoa được mưa tắm táp, trong một đêm toàn bộ nở bung!”

Người nói vô tâm, người nghe cố ý.

Đàm Hi hơi cắn môi, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một gương mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng và vô tình.

Cùng với những hình ảnh khiến máu người ta phải sôi lên...

Anh nói đó là lần đầu tiên của anh, nhưng có người đàn ông nào lần đầu tiên mà được như thế không?

Đàm Hi rất nghi ngờ.

“... Này! Nghĩ cái gì thế hả? Còn cười trộm nữa...” Vệ Ảnh huých khuỷu tay vào người cô.

Lập tức hoàn hồn: “Bà có chắc bà đang nói tôi mà không phải nói bà không đấy? Nhìn gương mặt nhỏ này đi, tràn đầy Collagen, còn trắng mịn hơn cả trứng gà bóc vỏ, nào, cười với ông đây một cái coi?”

“Lưu manh!” Vệ Ảnh đập vào tay cô.

Quả thực Đàm Hi không nói dối, cô nàng này đi chơi một chuyến, trở về liền thay đổi, da dẻ mịn tới mức có thể véo ra nước.

“Ai cũng nói là Trùng Khánh là đất của người đẹp, bà cũng bị đồng hóa luôn rồi à?”

Vệ Ảnh nhướng mày đắc ý: “Tôi vốn dĩ chính là người đẹp rồi, cái này gọi là tiến hóa nhá! Có điều, thời tiết ở nơi đó đúng là biết nuôi dưỡng người ta, ngay cả ăn lẩu cũng sẽ không nổi mụn, thần kỳ không?”

“Nói thế làm tôi cũng muốn đi.”

“Được đấy! Mời bà tới nhà bà ngoại tôi làm khách, bao ăn bao ở, điện nước miễn phí!”

Hai người không ngừng ríu rít, tôi một câu, anh một câu, cực kỳ vui vẻ.

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã tới nơi rồi.

Vệ Phong dừng xe trước cổng lớn Tần gia, Đàm Hi xuống xe, Vệ Ảnh cũng xuống theo, tỏ vẻ không muốn chia tay.

“Bà thật sự không cần tôi đi cùng bà tới Tân Thị sao?”

“Bà cứ chuẩn bị bài tập cho khai giảng đi! Một bức tranh khắc, tha hồ mà làm!”

“Bài tập khai giảng có thể so được với bà sao? Không sao hết nhé ~”

“Không cần, tôi đã có kế hoạch khác rồi.”

“Thật không?”

“Thật mà!” Gật đầu kiên định, đã tới lúc Chày Gỗ ngốc thực hiện nhiệm vụ của bạn trai rồi, người làm bạn gái như cô sao có thể không cho anh cơ hội biểu hiện chứ?

Vệ Phong cũng xuống xe, vòng tới trước mặt Đàm Hi: “Có chuyện gì cần giúp thì em cứ nói, em có số của anh rồi mà.”

“Vâng, em sẽ không khách khí đâu.”

“Vậy thì tốt.”

Một trận gió thổi qua, Đàm Hi cố áp góc váy xuống, tóc tai bị thổi tán loạn, cô duỗi tay gạt xuống.

“A...”

“Đừng động, hình như bị cuốn vào rồi.”

Hai người đứng hơi gần, tóc của Đàm Hi lại dài nên cơn gió khiến cho mấy sợi tóc bay tới, mắc vào khóa áo polo của người đàn ông.

Đàm Hi muốn giơ tay kéo đứt nhưng lại bị Vệ Phong giơ tay ra ngăn lại.

“Con gái thì đừng có thô bạo như thế.”

Cô bĩu môi, rõ ràng không đồng ý với cách nói này.

Người đàn ông thu hết biểu tình của cô vào trong mắt, nụ cười càng thêm bất đắc dĩ.

Vệ Ảnh đứng ở một bên xem kịch vui, thậm chí còn lùi về sau hai bước để tạo điều kiện cho hai người.

Trai tài gái sắc, chiều cao vừa hợp, thấy thế nào cũng rất xứng đôi.

Những ngón tay thon dài của Vệ Phong rất linh hoạt, “Sắp xong rồi...”

Đàm Hi ậm ừ một tiếng, kéo đứt là xong rồi, tóc dài như thế, cô không muốn phí thời gian cho những việc thế này.

Đột nhiên, tiếng động cơ truyền tới, Đàm Hi nghiêng đầu, híp mắt nhìn sang.

Có xe tới, mà không chỉ một cái.

Hình như còn rất quen mắt nữa...

Két ---

Tiếng phanh xe chói tai, ngay sau đó, cửa xe mở ra, gã đàn ông nổi trận đùng đùng đi xuống.

“Hai người đang làm gì thế hả?”

Đệch! Không ngờ lại là Tần biến thái.

Đàm Hi nghĩ lại, hình như lúc đi dạo qua gara, cô đã từng trông thấy chiếc Ferrari phiên bản hạn chế này rồi.

“Xong rồi.” Giọng Vệ Phong không hề có sự hoảng loạn, như một trận gió mát lành.

Đàm Hi lùi lại một bước, cười nói cảm ơn.

Hoàn toàn làm lơ người nào đó như không khí.

Tần Thiên Lâm phát điên, từ xa hắn đã nhìn thấy bà xã mình và một gã đàn ông khác nửa ôm nửa ấp, lửa giận lập tức xông thẳng lên não, căn bản chưa có thời gian bình tĩnh lại thì đã lao xuống xe, quát lên một câu.

Trong nháy mắt, hắn có suy nghĩ muốn lột da Đàm Hi!

Đứa con gái lẳng lơ không an phận này lại dám đội nón xanh cho hắn!

Duỗi tay ra túm lấy, kéo người ra sau lưng mình, trừng mắt hung dữ với cô, “Về nhà sẽ dạy dỗ cô!”

Vệ Phong nhíu mày, càng tin thêm ba phần những lời đồn kia, ánh mắt nhìn Đàm Hi không che giấu được sự lo lắng.

Vệ Ảnh thấy người chị em tốt của mình bị bắt nạt thì lập tức nổi điên: “Tần Thiên Lâm, anh buông Hi Hi ra ngay!”

“Cô ấy là vợ tôi, liên quan chó gì tới cô!”

“Đồ khốn nạn không biết xấu hổ! Bại hoại! Bắt nạt cô ấy tức là có liên quan tới tôi rồi!”

“Cãi nhau cái gì hả?” Một giọng nói trầm lẫm, uy nghiêm truyền tới, Tần Tấn Huy lạnh nhạt nhìn trò khôi hài trước mắt.

Đàm Hi bị một xô máu chó tạt vào, lập tức hất tay Tần Thiên Lâm ra, đang định mở miệng thì lại nhìn thấy có người đứng bên cạnh Tần Tấn huy từ lúc nào, cả người cô lập tức đờ ra.

Ôi đệch!

Anh anh anh ấy... sao cũng ở đây thế này?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về cac loai bao cao trong he thong bao cao ke toan tai chinh ngan hang, hinh thuc to chuc cua doanh nghiep kiem toan chi nhanh o nuoc ngoai tai viet nam chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status