Nàng dâu cực phẩm

Chương 174: Nhị gia tới


Áo sơ mi đen, quầy tây, tay áo xắn lên một nửa, để lộ ra cánh tay với nước da màu đồng cổ, hơn nữa còn cắt tóc đầu đinh, ngoại trừ Lục Chinh ra thì còn có thể là ai được chứ?

Cách đó không xa, một chiếc Land Rover dừng lại, rõ ràng là tới ngay phía sau xe Ferrari.

Đàm Hi thật sự muốn vả cho mình một cái, rõ ràng là biết có hai chiếc xe, tại sao không nhìn cái phía sau chứ?

Đang lúc vô cùng ảo não, Tần Thiên Lâm bị cô tránh thoát cảm thấy không cam lòng, lại tiếp tục duỗi tay ôm lấy eo cô.

Đàm Hi thuận thế tránh đi, trong lúc bối rối lại đối diện với ánh mắt lạnh như kết băng của người nào đó, da đầu không khỏi tê dại, một cỗ lạnh lẽo từ dưới sống lưng bốc thẳng lên.

Vệ Ảnh thấy Tần Thiên Lâm có ý đồ xấu, trước mặt bao nhiêu người còn dám ra tay thì vô cùng tức giận.

Tiến lên, hai tay giang ra, chắn ở trước mặt Đàm Hi như gà mái bảo vệ gà con vậy.

“Tên khốn kia, tôi cảnh cáo anh đừng có làm xằng làm bậy. Muốn bắt nạt Hi Hi thì phải bước qua cửa của tôi đã nhé!”

Vệ Phong không cản cô, ánh mắt vẫn nhìn Tần Thiên Lâm chằm chặp, đề phòng hắn thẹn quá hóa giận sẽ đột nhiên ra tay đánh người.

“Rốt cuộc có chuyện gì hả?” Tần Tấn Huy gầm lên, mặt già âm trầm, chắc là đang cảm thấy quá mất mặt.

Rốt cuộc thì hai anh em nhà họ Vệ và Lục Chinh đều đang ở đây, nếu để truyền ra ngoài thì chẳng khác nào tự đánh vào mặt mình cả.

“Hình như tôi tới không đúng lúc rồi.” Lục Chinh đột nhiên lên tiếng, hiệu quả chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

Mặt già của Tần Tấn Huy càng trầm, lửa giận như muốn trào ra từ trong đáy mắt.

Giữa ông ta và Lục Chinh vốn đã có sự khập khiễng không thể nói rõ, bên ngoài là thân thích, ngầm là đối thủ, mấy năm nay luôn giao chiến không ngừng. Hiện giờ, ông ta lại bị chê cười ngay trước mặt, sao có thể nuốt nổi cơn tức giận này chứ?

“Thiên Lâm, con nói đi!”

“Người này anh anh em em với vợ con ngay trước cổng nhà mình.”

Ánh mắt sắc bén nhìn về phía Đàm Hi: “Con dâu Hai, con giải thích thế nào?”

Trầm ngâm một chút, tổ chức lại từ ngữ, Đàm Hi đang định lên tiếng thì Vệ Phong lại nhanh hơn cô một bước.

“Bác Tần, chuyện này do cháu mà ra, tốt nhất là để cháu giải thích cho rõ ràng thì hơn.”

“Thằng nhóc của Vệ gia đấy à?” Cười một tiếng, mắt già hơi híp lại.

Cùng là người làm ăn ở thủ đô này, hai nhà Tần Vệ cũng từng hợp tác với nhau, Tần Tấn Huy nhận ra Vệ Phong cũng là chuyện bình thường.

“Trong khoảng thời gian này đã phiền gia đình cậu chăm sóc cho con dâu Hai rồi, thật sự làm tôi thấy áy náy quá!”

“Hi Hi là bạn tốt nhất của cháu, hơn nữa ba mẹ cháu cũng rất thích cậu ấy, không có gì là phiền toái hết!” Vệ Ảnh giành lời nói trước.

Tần Tấn Huy hơn sững ra, mắt lộ vẻ hiền từ: “Thì ra là con gái của Vệ gia à, hay là vào nhà uống nước đi?”

“Không cần đâu!” Sắc mặt Vệ Ảnh đông lạnh, “Anh, anh nói cho rõ ràng mọi chuyện đi, chúng ta cũng nên về nhà sớm thôi, miễn cho bị người ta chỉ vào mũi vu hãm, chụp mũ lung tung lên đầu anh.”

Mặt già trầm xuống, suýt nữa thì không nhịn được.

Đàm Hi âm thầm giơ ngón tay cái với cô bạn, dám mắng vào mặt Tần Tấn Huy, bà tài thật đấy!

Cô nàng Vệ đáp lại cô một ánh mắt đầy đắc ý.

Đương nhiên, Vệ Phong rất hiểu em gái nhà mình, nhanh chóng nói rõ mọi chuyện từ đầu tới cuối, “... Cháu chỉ muốn gỡ tóc của cô ấy ra khỏi khuy áo thôi, không có gì hơn cả.”

“Tôi thấy rõ ràng là hai người đang ôm ôm ấp ấp!” Mắt Tần Thiên Lâm lộ ra sự hung tàn, hắn tin tưởng vào những gì mình tận mắt nhìn thấy.

Vệ Ảnh cười lạnh, “Cậu Hai Tần à, anh không tin tưởng vào bản thân mình đến thế cơ à? Hay là, lòng dạ anh bẩn thỉu nên nghĩ ai cũng bẩn thỉu như anh hả?”

“Con ranh này!” Hắn làm bộ giơ tay lên, còn chưa đợi Vệ Phong có hành động thì Đàm Hi đã kéo Vệ Ảnh ra xa rồi.

“Anh dám động vào cậu ấy một chút thử xem?” Đây là câu nói đầu tiên của Đàm Hi, mười phần uy hiếp.

Tần Thiên Lâm cũng ý thức được tình thế không ổn, hậm hực rụt tay về, nhưng ánh mắt nhìn Vệ Ảnh vẫn đầy độc ác.

“Cảm ơn hai người đã đưa em về, nơi này giao lại cho em, hai người cứ về đi.”

“Hi Hi, chỉ có mình bà, tôi sợ bà sẽ không ứng phó được!” Vệ Ảnh tỏ vẻ sốt ruột.

Trong mắt Vệ Phong cũng lộ ra vẻ lo âu.

Đàm Hi ghé vào bên tai cô bạn, cố tình hạ thấp giọng, nói: “Yên tâm đi, có khách ở đây, hắn không dám làm gì tôi đâu.”

Vệ Ảnh nửa tin nửa ngờ, thấy ánh mắt Đàm Hi tự tin như thế thì bỗng nhiên thở dài: “Anh, chúng ta về thôi.”

“Bác Tần, nếu hôm nay khiến cho bác và cậu Hai đây không vui thì tự bản thân cháu cảm thấy cực kỳ có lỗi, nhưng đen trắng không thể lẫn lộn, hy vọng bác có thể xử lý chuyện này công bằng. Cáo từ.”

Đàm Hi nhìn theo đuôi xe rời đi, mãi cho đến khi nó hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, cô mới rời mắt.

“Lưu luyến không rời sao?”

“Anh bị tâm thần à!” Cô nhìn hắn đầy khinh thường, cho dù ngay ở trước mặt Tần Tấn Huy thì vẫn cứ kiêu ngạo như cũ.

Tần Thiên Lâm tức tới nghiến răng nghiến lợi: “Mấy ngày này cô ở Vệ gia, có phải vì hắn không?”

Khó trách lại nói tuyệt tình như thế, cái gì mà không còn ôm bất kỳ kỳ vọng gì ở hắn, hóa ra là tìm được sân sau rồi nên đá hắn sao?

Không dễ như thế đâu!

Trong tiềm thức, Tần Thiên Lâm hoàn toàn không tin đứa con gái yêu mình tới chết đi sống lại này có thể yêu một người đàn ông khác.

Trái tim một người không thể thay đổi nhanh như thế được, có lẽ cô ấy vẫn yêu hắn, nhưng chỉ vì trước kia hắn làm tổn thương tới cô ấy nên mới thất vọng, muốn thoát khỏi hắn mà thôi.

Đúng! Chính là như thế!

Vậy từ nay về sau, hắn sẽ đối xử với cô ấy tốt hơn một chút...

Trước mắt người đàn ông trở nên sáng ngời, sau đó, sự tình quỷ dị liền xảy ra, Tần Thiên Lâm tự nhiên lại cười với cô?!

Còn con mẹ nó cười như một thằng đần nữa!

Đàm Hi ngu người, tận thế tới rồi sao?

Nên từ trường mới bị đảo ngược, làm khóe miệng đáng lẽ phải méo xuống thì lại nhếch lên trên sao?

Mẹ của con ơi, cô sợ tới phát khiếp rồi!

Kế tiếp, sự tình còn kinh khủng hơn nữa ---

Chỉ thấy gã đàn ông bên cạnh một giây trước còn hằn học, ngay sau đó vẻ mặt lại trở nên dịu dàng, ánh mắt ôn hòa, nụ cười có thể nói như vạn vật sinh trưởng lặng lẽ trong mưa thuận gió hòa.

Hắn nói: “Bà xã, anh tin em! Vừa rồi anh đã hơi kích động, xin lỗi em... Cũng vì anh quá để tâm tới em mà thôi.”

Đàm Hi há hốc miệng, ngay cả Tần Tấn Huy cũng không thể nào tin được.

Bầu không khí quanh thân người nào đó vẫn luôn một mực im lặng dường như càng lạnh hơn, Tần Tấn Huy nhíu mày, âm thầm dịch sang bên một chút.

Đàm Hi cũng tự nhiên rùng mình một cái không thể hiểu nổi.

...

Lục Thảo thấy chồng và em trai, còn có con trai, con dâu cùng vào nhà thì cảm thấy rất kỳ quái.

“Sao mọi người lại đi cùng nhau thế?”

“Bảo phòng bếp làm thêm vài món, tối nay A Chinh ở lại ăn cơm.” Tần Tấn Huy mở miệng phân phó.

Đàm Hi thấy sau cổ lạnh buốt, cô cảm thấy giấc mơ tối qua sẽ thành sự thật, mặc dù hiện tại thoạt nhìn sư tử và bò tót có vẻ vẫn khá hòa hợp.

Lục Thảo vui mừng hớn hở: “Vậy thì tốt quá! Cũng lâu rồi A Chinh không tới chơi!”

Tần Tấn Huy mời Lục Chinh vào thư phòng nói chuyện, nhìn bộ dáng vội vàng của ông ta thì chắc chắn là có chuyện rất quan trọng rồi.

“Anh rể, Hoa Hạ chúng ta có một câu ngạn ngữ rất hay, nói là nóng vội không ăn được đậu hũ đang nóng, cứ từ từ thôi.”

Đàm Hi thấy trên gương mặt già còn cố làm ra vẻ của Tần Tấn Huy xuất hiện sự lúng túng, tức tối, nhẫn nhịn, đủ mọi cảm xúc phức tạp, cuối cùng lại không thể không nở nụ cười, trong lòng cô thực sự cảm thấy rất hả giận!

Trời biết, lúc cô nhìn thấy lão già này xụ mặt ra vẻ đứng đắn thì buồn nôn tới cỡ nào!

Nếu không phải trường hợp này không thích hợp thì cô nhất định sẽ vui vẻ vỗ đùi cái đét, sau đó nhảy dựng lên, hô to một câu: Chinh của em uy vũ!

“Nói cũng đúng, không vội...” Mới lạ!

Mắt thấy ngày đấu thầu miếng đất ở Bình Tân đã như lửa sém lông mày, nhưng đến giờ bọn họ vẫn chưa cạy được từ miệng Lục Chinh bất kỳ tin tức có giá trị nào!

Sao có thể không nóng vội chứ?!

Phương hướng mở rộng của công ty năm sau phụ thuộc vào miếng đất đó, nếu đấu thầu thất bại thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được!

Vì thế, trong khoảng thời gian này, Tần Tấn Huy tỏ ra cực kỳ ân cần với cậu em vợ Lục Chinh!

Gần như một ngày một hẹn nhỏ, hai ngày một hẹn lớn, lý do thì đủ cách kiểu!

Từ bowling, golf, đến Muay Thái, cược đua ngựa, đủ mọi kiểu, có thể nhìn ra được là vì để gãi đúng chỗ ngứa mà Tần Tấn Huy đã phí không ít sức lực.

Nhưng vị này lúc nào cũng bày ra dáng vẻ Bao Công thiết diện vô tư, há miệng ngậm miệng toàn là phải đi theo trình tự, điều lệ, cho dù ông ta có cung kính, nịnh bợ bao nhiêu thì người ta cũng vẫn cứ ngồi ngay ngắn trên Điếu Ngư Đài, không một chút lung lay nào!

Bị đóng cửa từ chối vô số lần nhưng Tần Tấn Huy vẫn đánh cược cả mặt già của mình, ngày nào cũng kiên trì gọi một cuộc điện thoại, mặt nóng dán vào mông lạnh thì có sao đâu chứ? Kiếm tiền mới là quan trọng nhất!

Quả nhiên, kỳ tích cuối cùng cũng xảy ra.

Sáng nay, lúc gọi điện tới, ông ta còn lười nghĩ cả lý do, thuận miệng nói một câu lâu không thấy Lục Chinh tới nhà chơi, qua nhà ăn cơm được không?

Ha! Không ngờ lại đồng ý luôn?!

Khiến cho Tần Tấn Huy suýt chút nữa ngã lăn từ ghế Chủ tịch trong văn phòng xuống đất.

Dù thế nào, ông ta nhất định cũng phải nắm chắc cơ hội lần này, cái gì nên bày ra thì cứ phải bày ra hết!

“A Chinh qua đây ngồi, nói chuyện với chị.” Lục Thảo thấy không khí hơi gượng ép thì vội vàng lên tiếng hòa giải.

Đàm Hi thật sự không chịu nổi ánh mắt của người nào đó thỉnh thoảng vẫn liếc về phía cô, đang định trốn đi, không ngờ lại bị Lục Thảo bắt đi làm việc vặt.

“Đi, pha cho cậu con một chén Thiết Quan Âm, chẳng hiểu chuyện tí nào hết!”

Sầm Vân Nhi đã cùng mẹ cô ta tới bệnh viện, Lục Thảo liền lấy thân phận mẹ chồng sai bảo cô.

Đàm Hi bĩu môi, định mở miệng cãi lại hai câu theo thói quen, nhưng nhìn vào đôi mắt đen trầm của người đàn ông, trong nháy mắt liền sợ hãi cúi gằm mặt xuống.

Sao mày có thể không có tiền đồ như thế này hả?

Ngủ cũng ngủ rồi, còn từng sai người ta rửa mặt, lau chân cho nữa, sợ cái lông gì mà sợ chứ?

Đàm Hi không ngừng tuyên dương bản thân ở trong lòng, đáng tiếc, chẳng có hiệu quả gì.

Sờ mũi, cô vẫn nên đi pha trà thì hơn...

“Bà xã, để anh đi với em.”

Đàm Hi thấy cả người hỗn độn như trong gió: Ông nội à, có thể đừng gây chuyện nữa được hay không?

Không thấy tình huống đã sắp toi tới nơi rồi à? Tên biến thái chết tiệt này lại phát điên cái gì nữa chứ?! Trời ơi ---

Cứu mạng với!

“Về miếng đất Bình Tân kia, em muốn nghe xem các anh đã chuẩn bị tới đâu rồi.” Âm thanh như tiếng của Thần tiên từ trên trời giáng xuống nhưng lại không có gì không hợp lý, dường như khí chất của người nào đó rất thích hợp với cách hỏi đột ngột này.

Đàm Hi rất muốn hỏi, chẳng lẽ chỉ có một mình cô cảm thấy cực kỳ, cực kỳ cố tình hay sao?

Tần Tấn Huy nhìn sang, bước chân của Tần Thiên Lâm cũng bị kéo lại, Lục Thảo nín thở chăm chú nhìn.

Đàm Hi vội vàng nhìn trộm sang phía anh, không ngờ tên này còn liếc nhìn cô một cái, lộ ra vẻ mặt khiêu khích với cô nữa là sao?

Mẹ kiếp!

Đang định đáp trả, Lục Thảo lại lên tiếng: “Thất thần cái gì hả? Còn không mau đi đi!”

Đàm Hi:... Bà đây là nha hoàn của các người đấy à?

“Chắc là cậu không quen uống trà đâu nhỉ? Nước sôi để nguội có được không ạ?” Nhoẻn miệng cười, duyên dáng yêu kiều.

Lục Thảo ngẫm nghĩ, hình như chưa bao giờ bà ta thấy em trai mình uống trà thật, chỉ nhớ là ông nội mới thích thứ này mà thôi...

“A Chinh, em thấy...”

“Uống được.”

Đàm Hi: “...”

“Vậy con đi pha đi.”

Đàm Hi trốn vào bếp, ủ rũ phân phó thím Vương pha một chén trà Thiết Quan Âm.

Hiện giờ cô đã hoàn toàn chắc chắn người nào đó đang cố ý.

Xem ra là nồi dấm sôi lên rồi, muốn nửa bầu trời cũng phải chua lè theo...

Cô nên trốn, nên chạy, hay nên chạy trốn đây?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các kỹ thuật trồng và chăm hoa lan được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như thang 11 am lich nhung con giap tien vao nhu nuoc lam gi cung may man, neu nhu ban thuong xuyen ngu khong ngon giac rat co the phong ngu da pham phai nhung dieu nay Khi áp dụng một cách đúng đắn những nguyên lý của phong thủy, bất kỳ ai cũng có thể có được kết quả như mong muốn.

loading...
DMCA.com Protection Status