Nàng dâu cực phẩm

Chương 216: Còn có kiểu tỏ tình như vậy nữa sao?


Thời Nguyệt nhìn cô cười đồng cảm: không còn cách nào khác, đám người này chính là tẻ nhạt như vậy đấy.

“Cảm ơn.” Giọng nói nhẹ nhàng khắc chế truyền đến, Tống Tử Văn đứng vững lại trong chốc lát, Đàm Hi cũng thuận thế thu tay lại.

Đôi mắt người đàn ông mênh mang.

Cơm no rượu say, ra khỏi Đồng Hòa Lâu, lại đến một màn bắt tay bắt chân chào tạm biệt, Đàm Hi giơ tay nhìn đồng hồ, còn một tiếng rưỡi nữa là đến giờ ký túc xá đóng cửa rồi.

Nếu không phải Tống Tử Văn nhìn về phía bên này và ra hiệu bằng ánh mắt thì cô đã chuồn mất từ lâu rồi, sao còn phải ở lại đây nghe đám người này lên giọng kiểu cách?

Lại mười lăm phút nữa trôi qua, mọi người mới dần tản về, người không có xe thì gọi xe về, người có xe đều đã sắp xếp người lái thay.

Phạm Trung Dương đưa Thời Nguyệt và một nam sinh khác về trường, cuối cùng chỉ còn lại Đàm Hi và Tống Tử Văn.

Gió đêm khẽ lướt qua, nhè nhẹ thấm lạnh.

“Tôi đưa em về.” Người đàn ông mở lời.

Đàm Hi nhìn hắn từ trên xuống dưới, “Lãnh đạo Tống muốn lấy thân thử nghiệm pháp luật đấy à? Say rượu lái xe phải vào cục cảnh sát ngồi uống cà phê đấy.”

Khẽ cười, trầm giọng, “Tôi không say.”

“Chẳng có ai say rượu lại nhận mình say cả.”

“Có lái xe lái thay.”

Đàm Hi nhìn khắp bốn phía, hồi lâu sau cũng không đợi được xe taxi.

Lúc này, Tống Tử Văn đứng im chờ đợi, hai tay cho vào túi quần, thân ảnh cao lớn như cây đại thụ thẳng tắp.

Bỗng dưng, ánh mắt khựng lại, Đàm Hi chạy nhanh về một phía.

Người đàn ông theo sát phía sau.

“Chiếc xe này của ai?” Cô gái dừng lại bên một chiếc xe Ford màu đen, giơ tay ra vỗ lên đầu xe.

Tống Tử Văn nhìn lướt qua, thốt ra một cái tên.

“Chính là cái tên heo mập khuyên tôi uống rượu ấy hả?” Có lẽ cô không nhớ lầm.

Khóe miệng người đàn ông co giật, “Em muốn làm gì?”

“Là xe của hắn ta thật sao…” Đàm Hi cười hai tiếng kỳ quái, Tống Tử Văn nghe mà thấy tê dại da đầu.

“Đừng có suy nghĩ xiên xẹo, tránh để tự hố mình!”

Đàm Hi khua tay, “Anh nghĩ quá nhiều rồi.” Cô còn chưa ngốc đến mức tự bê đá đập vào chân mình, nhưng mà, trả đũa một chút thì vẫn được mà!

Mở túi xách, lục lọi, Đàm Hi liền rời đi.

Tống Tử Văn nhìn đến mơ mơ màng màng, đột nhiên ánh mắt dừng lại trên bánh xe bên phải phía trước, chợt ngẩn người.

Ba chiếc ghim đang tắm dưới ánh trăng, ánh lên vẻ sắc bén lẫm liệt.

Cuối cùng, Tống Tử Văn vẫn tìm người lái xe thay, đưa Đàm Hi về trước cổng trường học.

Anh ta cũng xuống xe theo.

“Lãnh đạo, anh còn có gì dặn dò sao?”

“Em có thể gọi thẳng tên tôi.”

“Lãnh đạo là lãnh đạo, kiểu xưng hô này không thể hợp lý hơn được nữa.” Cô không quen biết với Tống Tử Văn, nếu nói là có quen thì cũng chỉ là giao tình một bữa cơm mà thôi.

“Con gái, đừng có bướng bỉnh như vậy. Nói chuyện phải mềm mỏng một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ.”

“Ví dụ như?”

“Quyền lực, tiền tài, địa vị…”

Lời ám chỉ rõ ràng như thế, nếu Đàm Hi còn nghe không hiểu nữa thì phải đi đến khoa tai mũi họng khám rồi.

“Cảm ơn lãnh đạo nâng đỡ, nhưng mà…” Cô chợt chuyển đề tài, “Tôi đã có bạn trai rồi.”

Vẻ mặt Tống Tử Văn vẫn không thay đổi, “Không có chuyện gì là tuyệt đối, đều có thể thay đổi, em nói xem?”

Ánh mắt Đàm Hi hơi lạnh đi, “Chuyện này hình như không liên quan đến lãnh đạo Tống thì phải?”

“Nếu có thể thay đổi, thì chưa biết chừng “không liên quan” cũng có thể biến thành “có liên quan” đấy?”

Đàm Hi không định vòng vo với anh ta, ý cười đột nhiên thu lại, “Cảm ơn lãnh đạo yêu mến, nhưng tôi không chịu nổi.”

Đáy mắt người đàn ông xẹt qua tia sáng u ám, anh ta nhún vai, “Dưa chín ép không ngọt, là tôi đã quá đường đột rồi.”

“Biết sai mà sửa thì còn gì bằng.” Đàm Hi cười đến mặt mày cong cong.

Tống Tử Văn ngồi vào trong xe, mệt mỏi xoa bóp mi tâm, hôm nay anh ta đã uống không ít…

“Về khách sạn Thiên Hà.”

Nhìn xe chầm chậm lăn bánh rời đi, Đàm Hi mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may, Tống Tử Văn không quá khó chơi.

Đã sống qua hai kiếp, Đàm Hi biết ánh mắt đó đại diện cho điều gì, cợt nhả, trêu chọc, hứng thú dạt dào, ngầm có ý mời gọi, hết sức dụ dỗ.

Đó là sự dụ hoặc không thể che đậy được của đàn ông đối với phụ nữ.

Tống Tử Văn muốn chơi trò tình một đêm với cô, hoặc là quan hệ bao dưỡng lâu dài?

Nếu như người đứng ở đây hôm nay không phải là Đàm Hi mà là một sinh viên đại học bình thường, khi danh lợi, tiền tài, địa vị ở ngay trước mắt, liệu cô gái ấy sẽ đưa ra lựa chọn thế nào, chỉ nghĩ qua đã biết được kết quả.

Đàm Hi cười xùy một tiếng với màn đêm, trong miệng khẽ rầm rì, mơ hồ có thể nghe thấy…

“… Ai bảo anh không đúng lúc, lại đụng phải tôi chứ?”

Khẽ nhếch cằm lên, nơi đáy mắt là ngạo khí và tà mị đan xen.

Bên kia, Tống Tử Văn trở về tới khách sạn, đứng trước cửa sổ, áo choàng tắm hé mở, để lộ ra vòm ngực vững chãi.

Tuy anh ta theo nghiệp chính trị nhưng chưa bao giờ ngừng rèn luyện thân thể, thường xuyên chạy đến phòng tập thể hình.

Dường như đây là lần đầu tiên cơ thể tuyệt đẹp nhờ tập luyện quanh năm suốt tháng mất đi sức hấp dẫn, anh ta xoa mũi, đột nhiên thấy có chút nực cười.

Anh ta lại bị một cô nhóc từ chối sao?

“Đàm Hi…”

Thở dài?

Đúng là khiến người ta đau đầu không biết phải làm sao, đến cuối cùng chỉ còn lại thở dài.

Nhưng cô nhóc đó không hề ngốc, mà ngược lại vô cùng thông minh!

Có thể nói, cô là một người thông minh, lại không hẳn vậy, nếu không tạo sao lại không nhận lấy cành ô liu anh ta ném ra chứ?

Còn ngốc nghếch coi như là chạc cây bình thường ném luôn xuống đất…

Nghĩ thôi đã thấy tức rồi!

Nhìn về phía bóng đêm xa xăm mênh mang, tư thế nhìn từ trên cao xuống khiến tầm nhìn không còn gì cản trở được nữa, bờ môi mỏng của người đàn ông khẽ mím lại, gương mặt trầm tĩnh.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại reo vang.

“A lô.”

“Em đang ở sân bay.”

Giọng Liêu Gia Văn truyền đến qua tai nghe không dây, Tống Tử Văn nhất thời hoảng hốt, “Sao không gọi điện trước cho anh?”

Cô gái tránh né, gượng gạo lại trống rỗng mở lời: “Đến sân bay đón em được không?”

“Xin lỗi, anh đang ở Tân Thị.”

“Được, vậy em đến khách sạn trước, đợi anh về rồi cùng về nhà.”

Nói xong, tắt máy ngay.

Tống Tử Văn có muốn nói nhiều hơn nữa cũng đành nghẹn lại nơi cổ họng, biến thành tiếng thở dài khe khẽ.

Nếu như không phải là cuộc điện thoại này, có lẽ anh đã quên mình còn có một người vợ làm ở Bộ ngoại giao.

Gọi điện cho Tống Bạch, lần đầu tiên không có người nghe máy, lần thứ hai mới gọi thành công.

“Anh?” Bạn nhỏ Bạch từ trong chăn ngồi dậy, giơ tay bật đèn, giọng nói hơi khàn đặc biệt chỉ có vào lúc vừa mới tỉnh dậy.

“Chuyện bên phía cục cảnh sát đã xong hết chưa?”

“Dạ. Cục trưởng Vương chuyển lời rồi.”

“Bây giờ đang ở đâu?”

“Khách sạn.”

“Chị dâu em về rồi.”

“Hả?” Nghĩ đến người chị dâu mặt lạnh như băng, Tống Bạch không khỏi rùng mình một cái.

“Ngày mai đến khách sạn tìm anh, cùng về thủ đô.”

“Đừng mà… em còn chơi chưa đã!” Nhưng lại nghĩ đến người chị dâu ở châu Âu một năm chỉ về mấy lần, “Thôi được rồi, ngày mai mấy giờ anh đi?”

“Bảy giờ. Em nói qua với người nhà đi.”

“Vâng, em biết rồi.”

Để tránh bị nghi ngờ, Đàm Hi cố tình cho xe dừng lại cổng sau đèn đóm tối đen, thông thường, cổng sau sẽ bị khóa lại và lúc chín giờ tối.

Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể đi một đoạn đường, vòng ra cửa trước.

Đang hớt ha hớt hải, khó khăn lắm chiến thắng mới ở ngay trước mắt thì đột nhiên lại có một bóng người nhảy ra chặn đường.

Tăng Kỳ?

Tại sao lại là anh ta?

“Đàm Hi, sao bây giờ em mới về?”

Cô lấy làm lạ liếc nhìn hắn: “Cái đó… chúng ta quen thân làm à?”

Đáy mắt gã thanh niên lướt qua sự ngượng ngập, “Sáng nay chúng ta còn cùng phụ trách một khu triển lãm mà…”

“Tôi biết.” Cô cắt ngang lời cậu ta, ánh mắt lướt qua đồng hồ, còn hai mươi phút nữa, “Có chuyện gì không?”

“Không… anh chỉ lo lắng cho em thôi…”

“Ờ.” Đàm Hi đi vòng qua.

Cậu ta tiến lại gần, “Em đừng đi, anh còn có chuyện muốn nói với em.”

“Ừm, anh nói đi.” Cô nhẫn nại.

“Chuyện sáng nay rất xin lỗi, anh không cố ý giành việc với em, chỉ là sợ em không ứng phó được thôi. Cũng may đa số mọi người đều biết nói tiếng Trung, cho nên có qua tiếng Anh cấp bốn ở đại học hay không cũng không sao cả, hơn nữa em nói rất tốt, người đến tham quan đều…”

Đàm Hi thực sự không thể nhịn được nữa, ngắt lời cậu ta, ném ra hai quả cầu băng phiến: “Rốt cuộc anh muốn nói cái quần què gì thế hả?”

Tăng Kỳ sững sờ, “Sao… sao em lại nói tục?” Dáng vẻ trợn mắt kinh ngạc như thể Đàm Hi đã phạm phải tội ác tày trời gì đó.

Thằng cha này bị bệnh à?

Cô không muốn nói nhiều, bước chân đi thẳng.

“Em đợi đã.” Hắn lại nói tiếp, “Anh nghe nói em đi cùng giáo sư tiếp khách?”

Đàm Hi nhướng mày, nhưng ánh mắt thoáng chốc đã trở nên băng lạnh.

Tiếp khách?

Hừ…

Tăng Kỳ thấy sắc mặt cô có vẻ khó coi, trong lòng chợt suy đoán, cắn chặt răng: “Anh thích em – làm bạn gái của anh đi!”

Đàm Hi bỗng cười thành tiếng, “Đầu óc anh có bị làm sao không đấy?”

Tăng Kỳ có chút mơ hồ, cậu ta tự hỏi tướng mạo mình cũng khá, chiều cao gần một mét tám, cũng là học bá được toàn khoa công nhận, có rất nhiều nữ sinh tỏ tình với cậu ta, nhưng sao cô lại…

“Ài, không phải là anh quên uống thuốc đấy chứ?” Đàm Hi lại gần, nhìn quét cậu ta từ trên xuống dưới.

Tăng Kỳ luống cuống, “Em ngậm máu phun người!”

“Nếu không thì anh lên cơn gì đấy? Thứ nhất, tôi không thân thiết gì với anh cả; thứ hai, tôi không chấp nhận lời bày tỏ của anh; thứ ba, không có miếng thịt nào từ trên trời rơi xuống cả! Nói đi, anh muốn làm gì?”

Ánh mắt lóe lên kịch liệt, “Anh… chỉ là anh thích em thôi…”

Nói đến câu sau, cậu ta cảm thấy bản thân không thể nói tiếp được nữa.

Đàm Hi phì cười, “Lần đâu tiên gặp loại người kì quặc như anh đấy. Trời tối rồi, đi về tắm rửa nghỉ ngơi đi, đừng ra ngoài giả ma dọa người nữa.”

Nói xong vòng đi, ngâm nga câu hát, sải bước về phía trước.

Tăng Kỳ đứng nguyên tại chỗ nắm chặt nắm đấm, lại ngước mắt lên lần nữa, đôi mắt đã có một tầng âm u bao phủ.

“Em không sợ anh lan truyền chuyện em câu dẫn giáo sư ra ngoài sao?”

Bước chân ngừng lại, trên mặt Đàm Hi đầy mây đen kịt: “Anh – nói – cái – gì?”

Tăng Kỳ cười, nắm đấm càng siết chặt hơn, ngay cả cơ bắp cũng run lên theo, “Sao nào? Sợ rồi à? Anh đã biết bí mật của em rồi, nếu không muốn anh nói ra ngoài thì ngoan ngoãn nghe lời! Nếu không, anh sẽ khiến em thân bại danh liệt!”

“Bí mật?” Đàm Hi chẹp chẹp miệng, không biết nghĩ đến chuyện cười gì mà bắt đầu vỗ tay: “Trí tưởng tượng của anh đáng được một trăm linh một điểm đấy, không đi viết tiểu thuyết thì quá là lãng phí nhân tài rồi.”

“Đàm Hi! Em đừng tưởng anh không dám?” Tăng Kỳ cắn răng.

“Anh dám thì anh đi đi!” Cô khua tay, giống như đuổi gián.

Tăng Kỳ nhìn cô chằm chằm, giống như đang nhìn rõ xem rốt cuộc người này đang suy nghĩ điều gì, nhưng cuối cùng cậu ta không thể tìm ra được bất kỳ tâm trạng sợ hãi hay nghi kỵ nào trên gương mặt ấy.

Cô không lo lắng sẽ bị trường đuổi học hay sao?

“Nhưng mà, trước khi anh đi, tôi phải tặng anh một món quà lớn đã…”

Nhân lúc Tăng Kỳ còn đang buồn bực suy đoán thì chân cậu ta đã đột nhiên gập lại, cơ thể không tự chủ được đổ rạp về phía trước, chớp mắt đã nằm sõng xoài dưới đất với một tư thế nhục nhã, Đàm Hi lấy một túi khăn giấy chưa bóc nhét vào miệng hắn, một tay đè lên gáy cậu ta, sau đó bắt đầu tay đấm chân đá.

“Ai cho anh bày tỏ hả? Đồ đê tiện!”

“Đưa ra ánh sáng? Sáng cái con mẹ nhà anh ấy!”

“Nghĩ mình là khổng tước thật hả? Để lộ hết cả mông đít ra, mà còn muốn học người ta xòe mông hả? Anh thấy hay ho lắm à?!”

“Thấy tức tối khi tôi được giáo sư đối tốt chứ gì? Có bản lĩnh thì tự anh tạo quan hệ đi, dám uy hiếp bà đây à, con mẹ nó anh còn biết xấu hổ nữa không hả?”

“…”

Tăng Kỳ kêu gào lồm cồm bò dậy, hoảng hốt chạy trốn, giống như phía sau có ma quỷ đang đuổi theo.

Đàm Hi vỗ tay, bỗng nhiên cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều vô cùng sảng khoái.

Mẹ kiếp!

Còn có năm phút nữa là đóng cửa rồi!

Đang định co giò chạy, đột nhiên, một cánh tay dài giơ lên ngang người, chặn dưới hông cô, lưng cô dán lên một vòm ngực ấm áp…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như plugin tạo mục lục cho wordpress, thủ thuật điện thoại hay chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status