Nàng dâu cực phẩm

Chương 306: Đàm hi, em cần phải được dạy dỗ rồi!


Khi điện thoại đổ chuông lần thứ tám, Lục Chinh mới hơi nguôi giận.

Đúng thế, anh cố ý không thèm nghe điện thoại của con cún con kia, dám cậy thế trời cao hoàng đế ở xa để làm bậy, chêu trọc Tống Bạch còn chưa đủ, lại còn chọc cả vào Cố Tam nữa chứ!

Cái tên ở Tần gia đã đủ hao tâm tổn trí rồi, giờ còn lòi ra thêm hai thằng nữa.

Đây là chuyện quái gì cơ chứ!

“Mẹ kiếp!” Chân đá vào góc bàn, anh cầm điện thoại lên, “Em còn biết gọi điện tới cơ à?”

Trần Khải sửng sốt, giọng điệu này... hình như không ổn thì phải? Yêu quá hóa hận à?

“A... BOSS, là tôi.”

Im lặng trong chớp mắt, “Có chuyện gì?”

Da đầu Trần Khải tê dại, mặc dù cách điện thoại nhưng cũng có thể nghe ra sự lạnh lẽo trong lời nói. Hít sâu, lấy lại bình tĩnh, “Vừa rồi tôi có nhận được điện thoại của cô Đàm. Cô ấy có lời muốn nhờ tôi nhắn cho anh.”

“... Nói cái gì?”

Trần Khải hắng giọng một chút rồi nói: “Cục cưng xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất, tuổi trẻ vô địch, tinh thần phấn chấn, hoạt bát, quyến rũ động lòng người của ngài chờ ngài gọi điện trả lời, trong vòng ba phút nếu không gọi thì xin làm tốt công tác bị xẻo đi!” Nói xong, chẳng chẳng thèm quan tâm đầu bên kia có phản ứng thế nào, cúp máy luôn.

Tha thứ cho anh ta thật sự không có dũng khí hứng chịu lửa giận của BOSS.

Lục Chinh sửng sốt, sau một lúc lâu mới hạ điện thoại xuống, “Đồ chó con...”

Đàm Hi chờ mãi, chờ mãi, rầm...

“Đồ đàn ông thối, có bản lĩnh thì mẹ nó cả đời đừng có nghe điện thoại đi!”

“Bình tĩnh, bình tĩnh...” Hàn Sóc kéo tay cô lại, ôm vào lòng ra sức xoa, “Vỗ có đau không? Ôi trời, đau lòng chết ông rồi. Ngoan nào, để anh thổi cho em...”

“Cút ngay!”

“Này nhé, cậu giận cá chém thớt gì hả?” Hàn Sóc đưa cốc nước ấm qua cho cô, “Này, uống cốc nước đi, dập lửa.”

Đàm Hi tức giận uống cạn một cốc, “Thêm cốc nữa.”

“...”

“Hay gọi thêm cuộc nữa xem sao?”

“Không gọi.”

“Thật không gọi chứ?”

“Không gọi!”

“Để tớ gọi.” Hàn Sóc cướp lấy điện thoại rồi bấm gọi đi.

Đàm Hi trợn mắt với cô nàng, rõ ràng không ôm hy vọng gì.

“... Đệch! Bắt, bắt máy?!”

“Hả?”

“Cậu cậu cậu nghe đi!” Lời chưa nói xong đã ném văng điện thoại đi.

May mắn Đàm Hi phản ứng nhanh nếu không thì chắc chắn là tan cái điện thoại rồi.

“... Anh là Lục Chinh.”

Bàn tay siết lại, đầu ngón tay cũng trắng bệch, “Lục Chinh? Ai nhỉ? Tôi có quen không thế?”

“Giường còn lên rồi mà giờ lại nói không quen biết à?”

“Ai nói là đã từng lên giường với nhau thì nhất định phải biết nhau? Anh không biết trên đời này có loại quan hệ gọi là tình một đêm à?”

“Đàm Hi, em cần dạy dỗ rồi đấy!”

“Lục Chinh, anh cần lên giường rồi đấy!”

Phụt... Hàn Sóc phun ngụm nước trong miệng ra rõ xa, có cần dụ nhau trắng trợn thế không hả? Trái tim của anh đây yếu ớt lắm đấy...

“Em chờ đấy.”

Đàm Hi vui vẻ, vừa nghe lời này thì trong đầu đã tự động hiện ra vẻ mặt hung tợn của người đàn ông, trong lòng vô cùng sung sướng.

“Chờ? Chờ gì cơ? Có bản lĩnh thì anh tới đây! Đáng thương, đường đường Lục Tổng ngài mà cũng có lúc ngoài tầm với.” Miệng nói mát quả thực có thể làm người ta tức tới giậm chân.

Hàn Sóc lặng lẽ uống cạn cốc nước rồi dựng ngón tay cái lên với cô: Trâu bò lắm!

Đàm Hi càng cười bừa bãi hơn, ai bảo anh không nghe máy, ai bảo anh kiêu căng! Cho chết!

“Em đắc ý lắm đúng không?”

“Cũng hơi hơi.”

“Hy vọng lúc ở trên giường em cũng dám như thế!”

Đàm Hi ưỡn ngực theo bản năng: “Tới đi, xem ai sợ ai?”

“Xem ra, cơn tức của em không nhỏ đâu nhỉ?”

Sắc mặt Đàm Hi trầm xuống: “Tại sao lại không nghe máy?”

“Em và Cố Hoài Sâm có quan hệ gì?”

Ánh mắt lóe lên: “Ai cơ?”

“Đừng có con mẹ nó giả ngu!”

“Em thật sự không biết...”

“Đàm Hi, gan em phì lên rồi đúng không?”

Tròng mắt đảo loạn, cô nàng Đàm buồn bực, sao anh ấy lại biết được nhỉ?

“Nói chuyện!”

“Em...” Tự nhiên bí lời.

“Tốt nhất em phải nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

“Hai người... quen nhau à?”

“Hiện tại anh đang hỏi em, không phải em hỏi anh!”

Đàm Hi “oh” một tiếng, nói đầy vẻ chắc chắn: “Anh lại ghen rồi.”

“Cút ngay!”

“Chỉ vì thế mà anh không nghe điện thoại của em ấy hả?”

“...”

“Thế sao giờ lại nghe?”

“...”

“Lục Chinh, anh đang cáu kỉnh với em chứ gì?”

Tút tút...

Cúp máy rồi?

Đàm Hi, “Mẹ kiếp, anh giỏi lắm.”

Bên kia, người đàn ông ngồi yên trong thư phòng, sắc mặt lạnh lùng, chỉ có điều hầu kết không ngừng lăn lộn như một viên ngọc trượt lên trượt xuống.

Xỏ dép lê bò lên giường, kéo chăn, Đàm Hi che kín đầu.

Đàn ông thối, Chày Gỗ ngốc!

“Này, ngày mai là thứ bảy, cậu ngủ sớm thế làm gì hả? Xuống dưới đánh với anh hai trận nào?”

“Cút sang một bên đi!”

Hàn Sóc sờ mũi, xám xịt chạy lấy người.

Hôm sau, Đàm Hi bị âm thanh bánh xe trượt trên sàn nhà đánh thức.

Cô nâng cổ tay lên, mười rưỡi sáng.

An An đã đi từ sớm, Tiểu Công Trúa đang kéo cái va li màu hồng nhạt chuẩn bị rời đi, tiếng bánh xe trượt trên nền nhà cũng từ đây mà ra.

Hàn Sóc ngồi tại chỗ của mình chơi game, đang đánh BOSS.

“Hi Hi, cậu dậy rồi à?”

“Chuẩn bị về nhà hả?” Cô ngáp một cái, trèo thang bước xuống.

“Đúng thế.”

“Trên đường đi chú ý an toàn đấy.”

“Chuyện kia...”

Đàm Hi giương mắt, “Sao hả? Có việc thì cứ nói, ấp a ấp úng cái gì chứ?”

“Tớ quyết định ngày mai sẽ gặp mặt người kia, cậu nói có nên trang điểm cho già dặn tí không?”

“Không cần phải thế chứ?”

“Anh ấy lớn hơn tớ gần mười tuổi, liệu có chê tớ còn nhỏ quá không?”

“Chê á?” Vẻ mặt Đàm Hi ngả ngớn, “Chỗ nào nhỏ hả? Cup của cậu so với tớ còn lớn hơn, OK? Quá đủ rồi...”

Nhiễm Dao xấu hổ tới mức đỏ bừng mặt, vội vã che lại ngực mình, “Lưu manh!” Cô nàng vốn dĩ hơi mũm mĩm giống trẻ con, đúng là phát dục rất khá.

“Cup C đúng không?” Đầu ngón tay Đàm Hi khẽ động, thật muốn bóp mấy cái.

“Nào có? Cậu đừng nói lung tung!” Tiểu Công Trúa cuống quýt đến mức sắp khóc tới nơi. Đôi mắt tròn xoe như được tráng qua nước, giận dữ một cách đáng yêu, còn rất hấp dẫn.

“Mắt tớ nhìn chuẩn lắm đấy. Nói nhỏ cho tớ đi, rốt cuộc có đúng không?”

“Đáng ghét!”

“Oh~ Thế thì chắc chắn là đúng rồi!”

“Cậu!”

“Đừng giận mà, không nói đùa cậu nữa.” Đàm Hi tỏ vẻ đầu hàng, “Giờ quay lại vấn đề trước, tớ cảm thấy không cần phải biến mình thành người trông quá thành thục đâu.”

“Tại sao?”

“Cậu nghĩ mà xem. Anh ta và vợ có tuổi tác tương đương nhau, đủ già dặn chưa? Chẳng phải còn ly hôn sao? Thế nên, người này chắc chắn không thích loại đó.”

“Hình như cũng có lý đấy... Vậy tớ nên trang điểm như thế nào? Hay là đi theo phong cách thục nữ?”

“NO! NO! NO! Cậu cứ để như thế này là được rồi.”

“Thật không đấy?”

“Từ xưa ông chú thích bé con, nghe tớ không sai đâu!”

“Éc? Không phải là... ông chú quái dị đấy chứ?”

“Theo lý thuyết thì sẽ không phải đâu, dẫu sao còn có mẹ cậu trấn cửa cơ mà.”

“Phù~ thế thì tớ an tâm rồi.”

“Nhớ rõ phải nói chuyện vui vẻ với anh ta, lúc về phải kể chuyện đấy.”

“Biết rồi! Chỉ có cậu là hay hóng hớt.”

“Hàn Sóc cũng muốn biết mà, không tin cậu hỏi cậu ấy đi.” Đàm Hi giơ chân đá lên ghế của Hàn Sóc.

“Gì cơ? Anh đang vội, có việc thì tự mình giải quyết đi.”

Đàm Hi nhe răng cười: “Có tin tớ tùy tiện gọi một người là có thể cướp BOSS của cậu không hả?”

“Tớ sai rồi. Cái đó... cần phải kể, tớ cũng hóng nữa!”

Tiểu Công Trúa: “...”

Giữa trưa, trong phòng ký túc chỉ còn có Đàm Hi và Hàn Sóc.

“Ăn gì đây?”

“Gọi cơm hộp thôi.”

Đàm Hi trợn trừng mắt, mắng cô nàng là heo.

Đang chuẩn bị gọi đồ thì lại có cuộc gọi đến, vừa thấy tên hiển thị, Đàm Hi liền bật cười.

“Alo.”

“Ra ngoài, chúng ta gặp nhau một chút.”

“Cô Hề ạ, có chuyện gì không? Em bận lắm, không rảnh đi gặp mấy người râu ria đâu.”

“Đàm Hi, chẳng phải cô nằm mơ cũng muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi sao? Giờ cho cô cơ hội, cô lại không dám à?”

“... Địa điểm.”

“Quán cà phê Điềm Tâm ở đối diện cổng trường.”

“Nếu muốn tôi tới, vậy làm ơn hãy bày ra bộ dạng chật vật nên có, nếu không sẽ làm tôi mất hứng đấy. Mà khi đã không cao hứng thì tôi sẽ làm ra những việc không lý trí chút nào đâu, ví dụ như, tung tin?”

“Cô!”

Đàm Hi ngắt máy, cầm ba lô lên đi ra ngoài.

Rất muốn nhìn xem trong hồ lô này có gì.

“Này, cậu đi đâu thế hả? Chờ tớ làm xong nhiệm vụ đã...” Hàn Sóc vẫy tay gọi lại.

Đáp lại cô nàng là tiếng đóng cửa vang dội.

Mười phút sau.

“Cô tìm tôi tới là nhìn cô biểu diễn uống cà phê đấy à?” Đàm Hi cười nhạo, ngồi xuống ghế với tư thế ngả ngớn, lưu manh lại bỉ ổi.

Hề Đình yên lặng quan sát cô, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, nhưng lại có nhiều nghi hoặc hơn.

Trong trí nhớ của cô ta, Đàm Hi là người không thích nói chuyện, cực kỳ có giáo dưỡng, tuyệt đối sẽ không ngồi với tư thế gần giống lưu manh ở nơi công cộng thế này.

Chẳng lẽ Cố Hoài Sâm thích kiểu này sao?

A, thế mà cô ta tự ước thúc mình, tu thân dưỡng tính bao nhiêu năm như thế thì tính là gì đây?

Vì để xứng đôi với anh ta, vì để người của Cố gia chấp nhận mình, vì tương lai có thể gánh ba chữ “mợ Cố”, hai năm trước cô ta bắt đầu đi học cắm hoa, trà đạo, thủ công, nấu ăn, đủ thứ... Hiện tại lại nói với cô ta rằng cô ta chỉ uổng phí sức lực mà thôi, người ưu tú như cô ta lại bị đánh bại bởi một kẻ ngồi chẳng khác nào bọn lưu manh ư?

Hề Đình thật sự không cam lòng!

“Muốn uống gì? Tôi mời.” Cô ta vẫy tay gọi người phục vụ tới, vẻ mặt như một kẻ đang bố thí cho người khác.

“Cô mời khách ấy hả? Chắc chưa?”

“Chút tiền ấy tôi còn trả được.”

“Được.” Đàm Hi búng tay một cái, “Pha mỗi loại cà phê có trong thực đơn của quán các cô cho tôi một ly.”

Người phục vụ há hốc mồm: “Sao... sao cơ ạ?”

Đàm Hi nhắc lại, vô cùng kiên nhẫn.

Sắc mặt Hề Đình sầm xuống.

“Sao hả, vừa rồi cô Hề còn nói là sẽ mời khách cơ mà, giờ muốn đổi ý rồi à?”

Người phục vụ thuận thế nhìn về phía Hề Đình.

“Làm theo cô ta nói đi.”

“... Vâng.” Lúc người phục vụ rời đi, trên mặt vẫn còn in nguyên hai chữ CHẾT LẶNG.

Cà phê dần được mang lên, Đàm Hi chỉ vào một ly trong đó: “Cái này đưa cho cô gái xinh đẹp ở bàn kia, cái này tặng cho anh đẹp trai bên đó...”

Mỗi một ly đưa lên, Đàm Hi liền nói đem tặng cho một người.

Hề Đình như ăn phải phân, mặt đã thối tới mức không thể chịu được, “Đàm Hi, cô đã đủ chưa hả?”

“Ha, cô mời tôi uống thì là của tôi. Bà đây tâm tình vui, mời mọi người cùng vui thì có vấn đề gì à?”

“Vô giáo dục.”

“Ồ, cô nói gì cơ? Tôi không nghe rõ, phiền cô nhắc lại một lần được không?”

“Cô!”

“Cô Hề, có ai đã từng nói với cô câu này chưa, lúc cô tức giận nhìn y như một con cóc ấy? Hai tròng mắt như muốn lồi ra, phải biết kiềm chế tí chứ hả~”

“...”

“Cô biểu diễn uống cà phê cho tôi xem, tôi biểu diễn tặng cà phê cho cô nhìn, lễ qua lễ lại thôi mà, vui chứ?”

“Cô và Cố Hoài Sâm có quan hệ gì?” Hề Đình lạnh mặt, bao nhiêu nhẫn nại đã bị sắc mặt giễu võ giương oai của Đàm Hi mài sạch sành sanh.

Rất tốt, không kiên nhẫn được nữa rồi.

“Cố Hoài Sâm á? Tôi quen à?”

“Đừng giả vờ, đồ đĩ!” Mắt Hề Đình lộ ra sự tức giận, “Cô đã có Tần Thiên Lâm rồi, tại sao còn đi trêu chọc anh ấy? Trả thù tôi ư?”

“Đừng nghĩ mình là cái cóc khô gì, bản thân cô hợp với hai chữ “đồ đĩ” này hơn tôi nhiều.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như những nghề tạo nghiệp xấu nên tránh, truong gia ken re Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status