Nàng dâu cực phẩm

Chương 360: Sự quẫn bách của tôn dương


Tôn Dương vội vàng giữ tay kéo lại, đặt vali nằm ngang giúp cô.

Vệ Ảnh ghé sát người vào anh, cười tươi như hoa: “A Dương, anh thật tốt!”

Tôn Dương vỗ đầu cô, ánh mắt ánh lên sự hết cách: “Sau này cẩn thận một chút, dụng cụ bên trong hư rồi phải mua cái mới, giá cả không hề rẻ đâu.”

“Biết rồi biết rồi, anh đó, càng ngày càng dài dòng, sắp trở thành ông cụ non rồi kìa!” Vệ Ảnh vốn chẳng để ý vật dụng ở bên trong, dù sao hỏng rồi thì có thế mua lại, điều cô để ý là sự quan tâm của Tôn Dương giành cho cô. Cô thích nhất dáng vẻ dài dòng lải nhải của anh ta, khiến người khác thấy rất chân thật.

“Chỉ giỏi làm người ta lo lắng thôi.”

“Dù sao cũng có anh kia mà!” Vệ Ảnh tinh nghịch thè lưỡi, trên khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn bỗng ửng hồng.

Tôn Dương bất lực lắc đầu, “Nếu có một ngày anh không ở đây nữa, thì em làm sao đây?”

Vệ Ảnh cau mày, “A Dương, nếu thật sự có ngày đó, chắc chắn là anh không cần em nữa rồi.” Cô khịt mũi, cắn răng nói: “Nếu đã như thế, em cũng không cần anh nữa!”

Sắc mặt Tôn Dương khẽ thay đổi.

Cô gái bỗng nhiên cong môi, mỉm cười: “Em đùa thôi! Tính cảm của chúng ta ổn định, tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình trạng đó đâu, anh nói đúng không?”

“... Ừm.”

“Giận rồi à?” Vệ Ảnh liếc nhìn anh ta, thần sắc lo lắng.

“Không có.”

“Vậy thì tốt. Anh thấy khát không?”

Tôn Dương lắc đầu, biết ý của cô, “Nói đi, muốn uống gì? Anh đi mua.”

Vệ Ảnh nhảy cẫng lên, hôn một cái vào gò má của anh ta: “Sao anh có thể chu đáo như vậy chứ?”

Anh ta cười rạng rỡ, chỉ cảm thấy có chỗ nào đó trong lòng thật ấm áp, cứ như thế đi, thật sự rất tốt...

“Latte caramel?”

“Binggo!” Vệ Ảnh búng tay, “Mua thêm một ly sữa có đường cho Hi Hi, nóng nhé.”

“Được.”

“Đợi chút đã.” Vệ Ảnh kêu anh ta lại, lục lọi trong túi quần một hồi, sau đó móc một tấm thẻ ngân hàng đưa qua, “Quẹt thẻ của em.”

Tôn Dương nhìn cô, nụ cười trên cánh môi từ từ biến mất, cuối cùng trở về trạng thái bình thường.

“Không cần, anh có tiền.”

Vệ Ảnh nhét thẻ vào tay anh: “Không sao, tiền của anh cứ để đó, em vẫn còn rất nhiều, cầm đi quẹt đi. Hơn nữa, bữa cơm lúc nãy là do anh thanh toán mà...”

“Anh nói rồi, không cần.” Giọng nói của Tôn Dương nhạt hẳn, còn toát ra một chút sự lạnh lùng.

Nhưng Vệ Ảnh lại không nghe ra, xua tay: “Của em tức là của anh, phân rõ như thế làm gì?”

Với cô, chuyện chia AA giữa người yêu với nhau là việc rất bình thường. Hơn nữa, bây giờ họ lại chẳng phải là chia AA, anh mời em ăn cơm, em mời anh uống cà phê, không phải rất bình thường sao?

Tôn Dương trả thẻ cho cô, “Anh có tiền lẻ, không cần phải quẹt thẻ.”

“...Ồ, vậy được rồi.”

Không lâu sau, Tôn Dương bưng hai ly nước đi tới, “Cho em, latte caramel em thích nhất.”

Vệ Ảnh giơ tay ra nhận lấy, mỉm cười: “Cảm ơn.”

“Sữa bò có sợ nguội không?”

“Chắc không đâu?”

“Cô ấy phải mất bao lâu nữa?”

“Khoảng mười mấy phút nữa.”

“Ừm, vậy chắc không đâu.” Tuy nói như thế, nhưng Tôn Dương vẫn chạy đến quầy lấy hai chiếc túi nilong, trong ngoài hai lớp, bọc kỹ càng chiếc ly giấy lại.

Lúc này, một tiếng còi vang lên sau lưng hai người, chiếc Porsche 4 chỗ chạy đến trước mặt, Đàm Hi hạ cửa sổ xuống, gọi hai người: “Lên xe!”

Vệ Ảnh hét lên: “Hi Hi, chiếc xe này ngầu quá!”

“Của bạn, mượn dùng một chút.”

“Sang hơn cả con Chevrolet của tớ luôn rồi!”

Đàm Hi mở cốp xe sau, “Nhanh lên, bỏ hành lý vào trong.”

Vệ Ảnh lon ton kéo vali đi ra sau, thấy Tôn Dương vẫn còn ngơ ngác, tiện tay kéo lấy anh ta: “Anh yêu à, nhanh lên!”

“... À. Em chậm một chút, để anh.”

Tôn Dương âm thầm nhận lấy chiếc vali trong tay Vệ Ảnh rồi đặt vào phía sau, sau đó cũng nhét vali của mình vào trong.

“Xong chưa?” Đàm Hi ló đầu ra hỏi.

“Được rồi.”

Tôn Dương kéo cửa ra ngồi vào, biểu cảm hơi phức tạp.

Vệ Ảnh sờ khắp chiếc xe, cứ như gặp được mẹ ruột, thiếu điều khen chiếc xe lên tận trời, cho nên không hề chú ý đến thần sắc lúc này của Tôn Dương.

Đàm Hi thu hồi tầm mắt từ trong kính chiếu hậu, sự lúng túng và kinh ngạc trong mắt của anh chàng này đã bị cô bắt được hết toàn bộ.

Chẳng lẽ Vệ Ảnh không nói bối cảnh gia thế của mình cho anh ta biết sao?

Nếu không, cho dù thế nào thì trên mặt Tôn Dương cũng sẽ không xuất hiện kiểu biểu cảm như thế này.

“Muốn đi đâu?” Bây giờ không phải là lúc để nói chuyện, cứ để đó đã, có cơ hội rồi hỏi rõ sau, Đàm Hi thầm tính toán trong lòng.

“Phố Thời Đại Thiên, quảng trường Bud, trung tâm thương mại Carrey...” Vệ Ảnh liên tiếp đọc tên vài địa danh.

Nếu hai tay không phải cần nắm lấy vô lăng, thì lúc này Đàm Hi thật sự rất muỗn đỡ trán, bó tay luôn!

“Chúng ta có thể đi từng cái từng cái một không?”

Vệ Ảnh chống cằm suy nghĩ, “Vậy đi phố Thời Đại Thiên trước đi, tôi muốn mua khăn choàng làm quà cho ba mẹ.”

15 phút sau, Đàm Hi thả Vệ Ảnh và Tôn Dương xuống cửa trung tâm thương mại, bản thân lái xe đến bãi đỗ xe.

“Gặp nhau ở Quán B cửa Bắc.”

“Ok~” Vệ Ảnh vẫy tay, “Bye!”

Tôn Dương đưa chiếc ly latte caramel vẫn còn hơn nửa cho cô, “Uống nữa không?”

Vệ Ảnh nhận lấy, uống một ngụm rồi tính vứt đi, bị Tôn Dương ngăn lại.

“Sao lại muốn vứt?”

“Nguội hết rồi.”

“Anh thử xem... vẫn còn ấm mà, uống thêm chút nữa đi, đừng lãng phí.”

Vệ Ảnh né người, lắc đầu: “Cà phê phải uống nóng, ấm và lạnh đều không ngon.”

Tôn Dương cười, “Vậy thì thôi, em không uống thì anh uống.”

“Đừng mà, em đi mua một ly cho anh, vừa hay bên trong có một tiệm cà phê.”

“Thôi đi, đừng lãng phí.”

Vệ Ảnh không thuyết phục được anh ta, chỉ đành trơ mắt nhìn anh ta uống hết sạch ly cà phê của cô.

Nói thật, cô thấy khá đau lòng.

Sau khi tập hợp với Đàm Hi, ba người chạy thẳng lên tầng 4 bán thời trang nữ.

“Chào mừng quý khách.”

Đàm Hi nhìn những chiếc khăn choàng đủ màu đủ sắc trên kệ, “Tôi nhớ là dì thích màu be.”

“Đúng vậy! Mẹ tôi cũng lớn tuổi rồi, mà vẫn thích đi theo phong cách thuần khiết, tôi và ba đều cười mẹ.” Vệ Ảnh lấy một chiếc khăn nền trắng họa tiết xám soi vào gương, “A Dương, anh thấy chiếc này đẹp không?”

Dù sao Tôn Dương cũng là con trai, vào cửa hàng thời trang nữ cảm thấy khá ngại ngùng, nên vừa vào đã ngồi xuống sofa, cầm báo đọc. Lúc này nghe thấy Vệ Ảnh kêu, anh ta ngẩng đầu lên nhìn, “Cái này... anh không rành lắm, em tự chọn đi nhé.”

“Em hỏi anh có đẹp hay không?”

Tôn Dương gật đầu.

“Vậy còn chiếc này?” Vệ Ảnh lấy một chiếc khác.

Vẫn gật đầu.

“...”

“Tiểu Ảnh, anh thật sự không biết sở thích của phụ nữ mà.” Tôn Dương xòe tay, anh ta cảm thấy mỗi một chiếc khăn choàng ở đây đều như nhau, quan trọng là phải xem choàng lên người nào nữa.

“Được rồi, không làm khó anh nữa.”

Tôn Dương thở phào, nhưng giây tiếp theo...

“Em vẫn còn một vấn đề cuối cùng, hai chiếc này chiếc nào đẹp hơn?”

“Đều...”

“Không được nói đều đẹp, bắc buộc phải chọn lựa.”

“Vậy thì... bên trái.” Anh ta chọn chiếc nền kem họa tiết bạc.

Vệ Ảnh mỉm cười, “Em cũng cảm thấy chiếc này đẹp hơn!”

Con tim treo lủng lẳng của Tôn Dương lúc này mới có thể vững vàng hạ xuống được, thật không dễ dàng gì...

“Làm phiền gói chiếc này lại giúp tôi.” Vệ Ảnh gọi một nhân viên phục vụ ở bên cạnh đến.

“Vâng. Cô cũng có thể xem thử khăn choàng ở phía bên này của chúng tôi, đều là mẫu mới nhất, rất được giới văn phòng ở thủ đô yêu thích, hơn nữa mỗi một mẫu chỉ có một chiếc, đảm bảo sẽ không đụng hàng!”

Vệ Ảnh nhìn lướt qua, đúng là không tồi. “Hi Hi, cậu lại đây, tớ cảm thấy chiếc màu xanh da trời này rất hợp với cậu.”

Đàm Hi gật đầu, “Khá đẹp”

“Vậy phiền cô lấy xuống cho chúng tôi xem thử.”

“Vâng.” Nhân viên phục vụ mỉm cười, nhìn cách ăn mặc của hai người này liền biết không phải người thường, điểm tháng này cuối cùng cũng có rồi.

Đàm Hi soi trước gương, “Gói lại đi“. Xoay đầu nhìn lại, Vệ Ảnh đã đi mất tiêu.

“A Dương, anh thử chiếc này đi.”

“Anh có khăn choàng rồi, không cần mua chiếc mới đâu.”

“Đây là lông cừu, giữ ấm tốt hơn chiếc của anh, quan trọng nhất là chúng ta mỗi người một chiếc, ghép lại thành đồ đôi.” Ánh mắt cô phát sáng, “Thử đi mà, anh choàng vào chắc chắn sẽ rất đẹp trai.”

Dưới thế tấn công nũng nịu mãnh liệt như vậy, dù cho Tôn Dương có nhiều lời từ chối hơn nữa, cũng không thể thốt ra được.

“Vậy thì thử xem?”

Vệ Ảnh cười càng vui hơn, “Anh khụy xuống một chút, em giúp anh.”

Tôn Dương làm theo.

“Đẹp lắm.”

“Thật ư?”

“Không tin thì soi gương.”

Tôn Dương xoay người, anh ta trong gương mặc một chiếc áo khoác lông màu nâu phối kèm một chiếc khăn choàng màu kaki, cả người trông có tinh thần hơn hẳn.

Anh ta giơ tay lên sờ, chất liệu rất mịn, vừa sờ lên là đã cảm thấy ấm áp.

Vệ Ảnh cũng choàng lên, hai người đứng cạnh nhau, nam thì thanh tú, nữ thì ngọt ngào.

“Rất xứng đúng không?” Cô mỉm cười, sự vui vẻ trong mắt khiến người ta không nỡ phá hoại.

Tôn Dương gật đầu, “Rất xứng.”

“Chúng ta mua nhé? Được không?”

Lúc tháo xuống, Tôn Dương liếc nhìn giá cả ghi trên mác, sự bất lực xẹt qua trong mắt, lúc ngẩng đầu lại hồi phục như bình thường.

Anh ta nói: “Được, mua đi.”

Vệ Ảnh vội vàng kêu nhân viên gói lại.

Đàm Hi đi tới, “Chọn xong rồi à?”

“Ừ, cậu thấy đẹp không?” Đàm Hi bày hai chiếc khăn choàng ra.

“Đồ đôi?”

“Đúng vậy! Cậu cũng mau tìm một người bạn trai show ân ái đi!”

Đàm Hi sửng sốt, nhớ đến Lục Chinh.

Tính tình thối kia của anh, chắc vẫn chưa hết giận nhỉ?

Thái độ sáng nay của cô có phải hơi quá đáng?

Nhớ đến bữa sáng nóng hổi kia, khi bưng bánh bao và cháo ra nó vẫn còn bốc khói, trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi hổ thẹn.

Rõ ràng là đang giận mà vẫn chuẩn bị bữa sáng cho cô...

Haiz, mềm lòng rồi, đau lòng rồi.

Xem ra lát nữa trở về phải chịu khó dỗ dành mới được.

Vệ Ảnh lại chọn một chiếc khăn màu xanh đen cho ba cô, cho nên khi thanh toán có tổng cộng 5 chiếc khăn.

“Tổng cộng 12.300 tệ, xin hỏi trả bằng tiền mặt hay quẹt thẻ?”

Đàm Hi lấy chiếc của mình ra: “Tôi quẹt thẻ.”

“Tôi cũng quẹt thẻ.” Vệ Ảnh đưa thẻ qua.

Tôn Dương đứng sau lưng cô, tay nhét vào túi quần. Hai giây trước, Đàm Hi nhìn thấy anh ta móc thẻ ngân hàng từ trong bóp tiền ra, nhưng sau khi nghe thấy thu ngân báo giá, thì lại âm thầm cất thẻ về.

Đàm Hi cau mày, nhìn sang Vệ Ảnh, cô nàng này vẫn còn đắm chìm trong niềm vui của khăn choàng đôi, vốn không đề ý đến cảm xúc của Tôn Dương.

Xem ra sự việc hơi khó giải quyết một chút rồi đây.

“Ba vị đi thong thả, cảm ơn đã ghé thăm.”

“Thời buổi này nhiều việc lạ ghê, đàn ông đi mua sắm với phụ nữ vậy mà để phụ nữ trả tiền.” Thấy người đã đi mất hút, một nhân viên phục vụ mới cười nói.

“Đừng nói như thế, lỡ đâu người ta độc lập kinh tế, hoặc bạn gái muốn tặng quà cho bạn trai thì sao”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 960 lượt.

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang hàng hay chẳng hạn như may lam sua dau nanh, my pham chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.

loading...
DMCA.com Protection Status