Nàng dâu cực phẩm

Chương 58: Đàm hi, cô là đồ Vô lại!


Trăng đã lên cao, trời đã chuyển sang rạng sáng.

Cạch, một tiếng động khe khẽ vang lên trong màn đêm yên tĩnh, âm thanh vô cùng rõ nét.

Rất nhanh sau đó, cánh cửa bị đẩy từ bên ngoài vào.

Một người đàn ông thân toàn mùi rượu tiến vào, bước đi lảo đảo.

Khuỷu tay khom khom cởi bỏ áo khoác ném sang một bên, nới lỏng cà vạt và cúc măng sét, đi thẳng lên lầu.

Đẩy cửa phòng ngủ như thường lệ, đập vào mắt là một mảnh đen kịt.

Tần Thiên Lâm sửng sốt ba giây, rồi lập tức nở một nụ cười ác độc.

Tạch!

Đèn ngủ bật sáng.

Bỗng nhiên động tác khựng lại, tay trái đang buông xuống bên thân người cuộn lại thành nắm đấm, không ngừng siết chặt.

Ánh mắt cũng dần trở nên bạo ngược, tay phải bỗng vung lên, đèn bàn bị gạt xuống dưới đất.

Tiếng bóng đèn vỡ vụn vang lên như cục đá đột ngột bị ném xuống mặt hồ yên tĩnh, khơi dậy những làn sóng rối loạn, tầng tầng lớp lớp nhộn nhạo.

Hai mắt người đàn ông đỏ bừng, sự tàn bạo đang dần nổi lên trong đó.

Cánh tay trái nổi lên gân xanh, ngón tay phải đã thấm vết máu, bóng người phủ phục trên đầu giường căng chặt như cây cung, cố nén sức lực, nhưng không tìm được hướng để bắn ra.

Đàm Hi!

Đàm Hi!

Rốt cuộc, cô dựa vào cái gì chứ?



Ngày hôm sau, cô bị đập tỉnh dậy.

“Tần Thiên Lâm, ông nội nhà anh!”

Một tuýp kem đánh răng, quan trọng là trọng lượng không hề nhẹ cứ thế bay thẳng vào mặt cô, rơi trúng sống mũi.

Đàm Hi đang ngủ say, thình lình bị tai vạ, cũng chẳng thèm quan tâm chuyện mình đang mặc váy ngủ, giơ chân đá một cước vào trúng bụng người đàn ông.

Xuống mấy centimét nữa thôi chính là thằng em của hắn!

Tần Thiên Lâm bị đá trúng, rên lên một tiếng.

Cắn răng, đứng vững lại, không những không lùi nửa bước mà còn giơ tay kẹp chặt gót chân nhỏ nhắn yếu ớt của người con gái.

Cảm giác ấm nóng, tinh tế nõn nà.

Đàm Hi vội vã giơ tay giữ váy.

Người đàn ông nhìn thoáng qua, viền quần bằng ren màu đen đập vào mắt, ngắn đến không thể tin được, nhưng lại kỳ quái khiến hắn phải khắc sâu trong đầu.

“Mới sáng sớm ngày ra anh lên cơn điên cái gì đấy hả? Cút ngay!”

“Có phải là cô làm không?” Ánh mắt dừng lại trên tuýp kem đánh răng bị Đàm Hi tức giận ném xuống sàn nhà.

“Cái gì mà cô làm tôi làm… Điên điên khùng khùng!”

“Tại sao bên trong lại có mù tạt?”

Ánh mắt Đàm Hi khẽ động, nhưng trên mặt lại vô cùng thản nhiên.

Tại sao?

Đương nhiên là bà đây muốn dạy cho mày một bài học rồi!

Đồ ngu!

“Anh hỏi tôi à?” Bĩu môi, đôi mắt lộ vẻ ghét bỏ, “Nghĩ tôi là bách khoa toàn thư chắc?”

Bỗng nhiên dùng lực, định nhân cơ hội đối phương không chú ý thu chân lại.

Lực đạo siết chặt lại, Tần Thiên Lâm không những không cho cô cơ hội lùi về phía sau mà còn hung hăng kéo một cái, cả người Đàm Hi cũng trượt theo.

“Muốn chạy sao? Cô có biết có câu – tạo nghiệt không thể sống không?”

“Đồ biến thái chết tiệt, buông tay ra!” Một chân bị người ta nắm chặt lấy, giơ lên thật cao, cô vẫn cố giữ đáy quần, tránh để lộ cảnh xuân, Đàm Hi đột nhiên có cảm giác chán nản không muốn phản kháng.

“Anh có buông ra không hả?”

“Không buông.”

“OK, vậy thì anh cứ lôi đi.” Ngửa về sau, nằm thẳng trên giường, dùng làn váy bọc lấy chân, không nói gì, nằm thẳng trên giường giả chết.

Đáy mắt người đàn ông phút chốc hiện lên sự kinh ngạc, “Cô làm gì vậy?”

Đàm Hi nhìn trần nhà, còn nhún vai theo thói quen, “Chẳng phải anh thích lôi sao? Bà cô đây cho anh lôi miễn phí một cái đấy.”

“Đứng dậy.”

“Không đứng.”

“Cô có đứng dậy không hả?!”

“Anh buông tay ra trước đã.”

“Cô đứng dậy trước đi.”

“Miễn bàn.”

“Đừng có chọc tôi điên lên!”

“Ồ, thế thì anh điên lên đi nào…”

“Đàm Hi, cô là đồ vô lại!” Người đàn ông đỏ mắt gầm lên, cuồng loạn kích động.

Một tay đang rảnh giơ ra ngoáy ngoáy tai, móng tay búng một phát, “Cảm ơn anh đã khen, nhưng đáng tiếc là không có thưởng đâu.”

“Cô!”

Cuối cùng vẫn là Tần Thiên Lâm phải thỏa hiệp.

Cảm giác được sức mạnh đang nắm lấy chân mình buông lỏng ra, Đàm Hi hỏa tốc thu chân về, lăn bò một vòng vào tít bên trong, dựa lưng vào tường, tư thế phòng vệ nghiêm trang.

Yêu quý sinh mạng, tránh xa lũ biến thái.

Khóe miệng Tần Thiên Lâm khẽ giật, ánh mắt nghi hoặc quét qua, tại sao trước đây hắn không phát hiện ra người phụ nữ biết giả bộ đáng thương còn hơn cả con thỏ trắng này lại cứng đầu như vậy?

He, đáng tiếc, cả đời này hắn đã bị châm chọc không ít lần, thứ hắn không sợ nhất chính là thứ này.

Cúi người, nhặt tuýp kem đánh răng lên, ném xuống bên chân cô.

Đàm Hi nhảy ra, tránh né thành công.

“Đừng có giả bộ với tôi, ngoài cô ra không còn ai gây ra chuyện vô vị như thế này đâu.”

Đàm Hi giương mắt, sự cảnh giác không hề giảm đi, nhân cơ hội đánh giá hắn một lượt.

Không nhìn không biết, vừa nhìn đã thấy buồn cười.

Vốn dĩ là một anh chàng đẹp trai, bây giờ mí mắt sưng phù, phía dưới mí mắt nổi lên vệt xanh nhàn nhạt, trong mắt có đầy vệt tơ máu, tuy có sự dữ tợn đầy rẫy trong đó, nhưng đã bị lớp sương mù lượn quanh làm giảm đi sự sắc bén, vừa nhìn giống như một chú sư tử bị cháy lông.

Nhưng đáng tiếc, là chó sư tử xù, chứ không phải là sư tử thực sự.

Chỉ thêm mấy chữ, nhưng đó đã là sự khác biệt giữa con thú cưng và bậc vương giả.

Ừm… cánh mũi vẫn còn hơi đỏ, xem ra, hiệu quả của “kem đánh răng có pha thêm hương liệu” quả thật không tồi.

“Không phải tôi làm.” Một mực khẳng định chắc chắn.

“Cô có thể không thừa nhận, nhưng có làm hay không thì tự bản thân cô rõ nhất.”

“Chứng cứ đâu?” Giơ tay ra, “Lấy ra đây xem nào.”

“Cô đòi tôi chứng cứ sao?” Dường như nghe phải câu chuyện nực cười nhất thế gian, người đàn ông bật cười chế giễu.

Đàm Hi cũng cười, “Nếu như không có thì đùng có đổ thừa linh tinh.”

Gương mặt vô tội đó, khiến người ta tức đến nổ phổi.

“Đàm Hi, tốt nhất cô đừng có chọc giận đến tôi.”

“Xì, chọc giận anh? Trừ khi bà cô đây rảnh đến mức đau trứng.”

“Tốt nhất là như vậy. Tôi khuyên cô, đừng có uổng phí tâm sức với tôi nữa, giữa chúng ta vĩnh viễn không có khả năng.”

Mi tâm nhíu lại, Đàm Hi hơi run lên khi nhìn vào ánh mắt mang theo sự châm chọc.

Khoảnh khắc thất thần này đã bị Tần Thiên Lâm nhìn thấy, hắn bỗng có cảm giác khoái hoạt.

Dẫm đạp sự tự tôn dưới chân, chìm trong lớp bùn lầy của sự si tình, thì ra, tổn thương trái tim của một người mãi mãi đau đớn hơn nhiều sự giày vò về thể xác.

“Đàm Hi, cô, vĩnh viễn không bao giờ sánh được với cô ấy.” Cười lạnh, nói xong, phất tay áo đi thẳng.

Mang theo nụ cười của kẻ chiến thắng, hăm hở rời đi…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 964 lượt.

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như co bao nhieu le trong dam cuoi, qua ca xanh lai f1 chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.

loading...
DMCA.com Protection Status