Nàng dâu cực phẩm

Chương 631: Không phải kẻ địch, là người tình


Sáng sớm, mặt trời ló dạng

Gió vẫn mang theo sự trong lành còn sót lại của màn đêm hôm trước, lướt qua khuôn mặt, vài phần mát lạnh.

Bầu trời tháng 7, bừng sáng từ sớm. Đàm Hi dời một chiếc ghế cao ra ban công, dựng giá vẽ lên trước mặt, dựng thêm một tấm gỗ to, cọ vẽ nằm rải rác dưới chân, bừa bộn hỗn loạn.

Bức tranh “Triều Dương” đã đến giai đoạn lên màu, sau khi Đàm Hi về thủ đô, hơn 10 ngày trời đều đang vẽ thứ này.

Chỉ mỗi việc vẽ phác thảo thôi đã tốn hết 1 tuần của cô.

Thậm chí còn lạnh nhạt với ai đó, khiến người đó trở nên nóng nảy bực bội.

Đàm Hi đổi cọ lớn thành cọ vừa, chấm một ít màu cam trên bảng pha màu, bắt đầu che phủ màu đỏ sậm lúc trước.

So sánh ra, cô vẫn thích ký họa hơn.

Tranh sơn dầu quá tỉ mỉ, không dứt khoát liền mạch như ký họa. Nhưng Đàm Hi lại là một người có tính cách “phải làm xong trong một lần”, vì thế kết quả là, một khi bắt đầu thì sẽ giống như bế quan tu luyện, không luyện thành thần công thì sẽ nhốt mình luôn ở trong đó.

Bản thân hiện nay, chính là kiểu trạng thái như thế: Tùy tiện cầm bút, cẩn thận tỉ mỉ, tập trung tinh thần, bây giờ muốn thoát ra, lại phát hiện phải bắt buộc bản thân làm cho xong... Ừm, rơi vào rồi thì không dứt ra được.

May mà đã xử lý xong phần phác, bản tranh đã được kẻ ô, mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất, chỉ còn lại việc lên màu.

Chắc nhanh nhất cũng phải một tuần nữa.

Khi Lục Chinh sắp tỉnh dậy, sờ tay qua bên cạnh theo bản năng, vốn cho rằng sẽ tiếp xúc với làn da mềm mại của cô, nhưng lại chạm vào một mảng lạnh ngắt.

Trong phòng lạnh lẽo, ổ chăn đã không còn độ ấm nữa. Anh đột nhiên mở mắt, quả nhiên... bên gối trống vắng.

Anh ngồi dậy, đi thẳng ra ban công, trên người chỉ mặc một chiếc quần lót miễn cưỡng chế ngự cái ấy ấy đang tràn đầy tinh thần.

Đã hơn 10 ngày rồi, mùi vị ăn chay... không dễ chịu chút nào.

Đàm Hi tiến hành trộn màu trên bảng gỗ. Hai đời gặp lại, cơ hội để cổ vẽ tranh sơn dầu không nhiều, đến nay vẫn chỉ có thể xem là người mới, không thể không tập trung tinh thần, cẩn thận ứng phó.

“Dậy rồi à?”

Giọng nói của anh bất ngờ vang lên từ sau lưng, tay của cô vẽ lệch đi.

May mà màu sơn dầu không khô nhanh như màu nước và màu bột, cho dù vẽ sai, cũng có thể gạt đi lớp màu sai và tổ lại.

Đàm Hi xoay đầu, trợn mắt nhìn anh, bực bội nói: “Giật cả mình... mới sáng sớm không chịu mặc đổ vào mà chạy ra ngoài lượn lờ khoe cơ bắp à?”

Mẹ nó, vậy mà chỉ mặc một một chiếc quần lót.

Phong tình lẳng lơ

“Ừ, khoe cho em xem.” Anh giơ tay ra, làm động tác muốn ôm cổ. “Đừng!” Đàm Hi vội vàng ngăn lại, đứng dậy: “Cả người em dính đầy màu, anh đừng để bị dính vào.”

Lục Chinh không quan tâm, vẫn muốn ôm cổ.

Đàm Hi hết cách, chỉ đành đặt bảng pha màu xuống, sau đó tháo tạp dề da ra đặt sang một bên, xòe hai tay ra: “Ôm đi.”

Ánh mắt anh hơi tối xuống, không chỉ ôm người vào lòng mà còn sử dụng môi, tay cũng sờ mó linh tinh.

Đàm Hi bị anh quậy đến hết cách, nhìn thấy mặt trời càng ngày càng lên cao, bầu không khí vốn mát lạnh cũng dần trở nên nóng bức, huống gì bị một cái lò sưởi ấm lớn như thế này vừa ôm vừa hôn?

Tóm lại, đợi đến khi Lục Chinh buông tay, Đàm Hi đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.

“Chà...” Có phản ứng rồi à? Tầm mắt nhìn lướt qua chỗ nào đó, Đàm Hi chớp mắt.

Anh khẽ ho một tiếng: “Hiện tượng bình thường.”

“Anh không thể kiềm chế bớt một chút sao?”

“Nhìn thấy em, kiềm chế không được.”

“Ý chí của quân nhân không phải cứng như sắt thép sao?” Đàm Hi trêu ghẹo.

“Đó là đối với kẻ địch.”

“Xem em như kẻ địch không phải được rồi sao?”

“Không, em là người tình.” Giọng anh trầm xuống, mờ hổ từ tính.

Đàm Hi nhướng mày, ngón tay khều lấy cảm của anh, nhón chân lên hồn một cái: “Đại Điểm Điềm, em phát hiện bây giờ anh càng ngày càng biết thả thính rồi. Bắt chước ai đấy? Hử?”

“Tiểu yêu tinh.”

“Tiểu yêu tinh là ai?” Đàm Hi tỏ ra vô tội.

“Bắt chước em đấy.”

Đàm Hi bày tỏ cô sẽ không gánh nỗi oan này: “Em ngây thơ như thế cơ mà, bớt đi!”

“Phu nhân dạy dỗ hay, vi phu rất hưởng thụ.”

“Đáng ghét“.

Cô vừa mắng, Lục Chinh suýt chút nữa lại không kiềm chế được, ôm cô vào lòng, cọ mạnh hai cái, ánh mắt dừng lại trên giá về trước mặt: “Thứ kia khi nào mới có thể làm xong?”

“Ừm... Theo dự tính sơ bộ, phải mất một tuần nữa.”

“Dam Hi!”

Anh đã ăn chay suốt 10 ngày trời, đúng là đồ nhóc con vô lương tâm.

“Đại Điềm Điềm, anh đừng có suốt ngày cứ nhớ đến chuyện ấy có được không?”

“Không thể.”

8 giờ, Lục Chinh ăn xong bữa sáng đi đến công ty. Đàm Hi rửa bát xong thì chui ra ban công

Đến khi mặt trời lên cao, cả người nhễ nhại mồ hôi, cô mới gom đồ dọn vào trong phòng.

Tắm xong bước ra, di động đang đổ chuông.

Nhìn vào tên người gọi đến, lão Phạm?

“Chào buổi sáng, lão Phạm=”

“Chào buổi sáng, tác phẩm làm xong đến đâu rồi?”

Đàm Hi đã cho ông ấy xem qua bản phác thảo. Phạm Trung Dương vô cùng quan tâm, thường truy hỏi tiến độ. Nhưng bình thường đều nhắn trên We Chat, hôm nay lại trực tiếp gọi điện thoại đến hỏi.

Chắc chắn vẫn còn có chuyện gì khác, quả nhiên...

“Tuần sau, có một triển lãm tranh ở Los Angeles, có muốn cùng đi không?”

“Tranh sơn dầu?” Thứ càng khó, cô càng muốn chinh phục, vì thế có thêm vài phần hứng thú.

Nhưng Los Angeles hình như hơi xa...

Phạm Trung Dương: “Không phải, chỉ là buổi triển lãm tranh thông thường.”

“Thứ mấy?”

“Thứ hai.”

“Không được, thời gian quá gấp, không kịp hoàn thành “Triều Dương.” Phạm Trung Dương cũng là một người có tiếng trong nghề, làm sao không biết cô muốn hoàn thành dứt điểm một lần?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Powered by Chu Dai Bi

loading...
DMCA.com Protection Status