Nàng dâu cực phẩm

Chương 648: Thay đổi thái độ - Càng chật vật mới càng phải xinh đẹp


Sau khi tranh cãi với Tần gia, Bàng gia từ chối, hết hy vọng với Cố gia, thì chỉ còn mỗi Lục Chinh mới có thể khiến công ty hồi sinh.

Nhưng Lục Chính vốn không muốn gặp cổ ta, thậm chí không cho cô ta bước vào cửa Lục Thị. Hết cách, Sầm Đóa Nhi chỉ đành tìm đột phá ở chỗ Đàm Hi.

Nhưng với tình hình trước mắt, con đường này dường như không dễ như trong tưởng tượng.

“Ôi ôi ôi, cô Sấm sắp thẹn quá hóa giận sao? Tôi thấy hơi sợ rồi đó. Nếu như thế thì càng không thể cho cô lên lầu, lỡ đâu cô lên cơn cắn tôi thì sao đây?”

“Đàm Hi, đừng quá đáng!” Dám mắng cô ta là chó!

Sầm Đóa Nhi tức giận, hai mắt đỏ bừng. Không được, cô ta phải kiềm chế... kiềm chế...

Hít sâu, hạ giọng: “Thật ra chúng ra ngoại trừ vài lần xích mích nhỏ nhặt ra, thì không có thù hận gì lớn cả. Cô có thể... đừng có châm chích tôi được không?”

Câu cuối cùng, mang theo giọng điệu nghẹn ngào, nhưng lại cố gắng kiềm chế, nhưng kết quả lại không như ý muốn, nên rất dễ dàng nghe thấy tiếng VỠ giọng. “Haiz.” Anh gác cổng thấy thế, không khởi động lòng trắc ẩn, “Tôi nói cô đừng khóc mà..”

“Câm miệng! Mẹ nó ai khóc hả? Ai khóc hả?”

“Chuyện này...” Rõ ràng đang lau nước mắt, lại thà chết không chịu nhận?

Sầm Đóa Nhi cảm thấy rất mất mặt. Nhưng ngoại trừ việc cắn răng tiếp tục cầu xin người khác ra, cô ta không biết bản thân mình còn có thể làm được gì.

Từ lúc tiếp nhận Sầm Thị, cô ta đã không còn là cổ Hai được cưng chiều hết mực của Sầm gia nữa.

Người trong ban giám đốc mắng cô ta là “nhóc ranh vắt mũi chưa sạch“. Nhân viên trong công ty gọi cô là “Sầm Tổng“. Trong miệng Tân Dung thường nhả ra hai chữ “nghiệt nữ“. ngay cả người chị ruột cũng không chịu gọi cô ta một tiếng “em gái” nữa, há miệng khép miệng đều là “Sầm Đóa Nhi, sao cô lại cứng đầu không chịu thông suốt thế này“...

Con người, chỉ có bị ép đến góc chết mới nhìn thấy rõ thói đời nóng lạnh.

“Xin cô đó, Đàm Hi. Ít ra cũng cho tôi cơ hội nói hết.” Hóa ra miệng cô ta cũng sẽ có lúc thốt ra chữ “xin” này.

Thật sự không khó, chỉ cần mặt dày, bỏ hết sỉ diện, vứt đi dáng vẻ kiêu ngạo, giả vờ thành kẻ thấp hèn...

Sầm Đóa Nhi ơi Sầm Đóa Nhi, mày cũng có ngày hôm nay...

Cô ta tự cười nhạo chính bản thân mình.

Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát. Sầm Đóa Nhi dường như rơi vào cảnh tuyệt vọng, chỉ có thể ngồi chờ chết thôi sao?

Đột nhiên...

“Lên đấy đi.”

“... Cái... cái gì?”

“Tầng 18.”

Sầm Đóa Nhi cảm thấy, bản thân cô ta có thể đang nằm mơ.

“Cô đưa điện thoại cho anh gác cổng.” “... Ừ.” Sầm Đóa Nhi lúng túng làm theo, “Kếu anh nghe điện thoại này.”

Anh gác cổng nhận lấy: “Cô Đàm... Vâng, được, tôi biết rồi, cô yên tâm... Được thôi! Bye bye!”

Đặt ống nghe xuống, gác cổng xé một đoạn giấy cuộn đưa qua, “Này, lau đi, cổ Đàm nói cô có thể đi lên, nhưng, vì để đảm bảo, nếu nửa tiếng sau cô không đi ra, tôi sẽ báo cảnh sát. Vì thế, lên nhanh đi, đừng dại dột mà làm chuyện mất lý trí, phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy!”

Sầm Đóa Nhi túm lấy khăn giấy lau nước mũi, lại chùi nước mắt, “Hừ! Không cần anh hù dọa đầu...” Nói xong, nhấc giày cao gót sải bước rời đi, chiếc lưng vừa kêu ngạo vừa ngông nghênh.

Khiến anh gác cổng tức giận giậm chân: “Thứ phụ nữ gì thế này? Vừa khóc vừa cười...” Vậy mà lúc nãy anh ta còn động lòng thương hoa tiếc ngọc, sớm biết như thế đã cho cô ta ngồi vào góc khóc một mình rồi!

Hu!

Nhưng, vóc người của cô ta thật sự rất đẹp!

Lúc đi uốn éo cũng rất tuyệt, hề hề...

Đàm Hi đếm thời gian, vào lúc 4 giờ 32 phút, chuông cửa vang lên.

Cô đứng dậy mở cửa, khuôn mặt được trang điểm xinh đẹp của Sâm Đóa Nhi xuất hiện trước mắt cô. Lúc này rồi, còn không quên trang điểm lại cho bản thân, rất tốt.

Đàm Hi nhếch khóe môi, nghiêng người: “Mời vào.”

Trong nụ cười không hề có sự châm biếm và chế giễu, cứ như... xuất phát từ thật lòng?

Sẩm Đóa Nhi khó hiểu, có khả năng đó không?

Hay là, trong này có chiều trò gì đó?

“Trong tủ có dép, tự lấy đi, sau khi vào thì đóng cửa lại.” Đàm Hi vừa nói vừa đi vào trong.

Sâm Đóa Nhi không kịp do dự, nhanh chóng tìm dép mang vào, đi theo.

“Ngôi” Đàm Hi chỉ vào sofa phía đối diện, “Không có thức uống khác, uống nước lọc được không?”

“Hå?”

“Uống, hay không uống?” Một chữ hoặc hai chữ, có khó đến thế không?

Sầm Đóa Nhi kinh ngạc, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào. Người này vẫn là Đàm Hi chứ?

Vẫn là một người với cái người châm chích cô qua điện thoại lúc nãy sao?

“Không uống thì thôi...”

“Uống!”

Đàm Hi đặt cốc thủy tinh xuống trước mặt cô ta, “Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì? Cô chỉ có 30 phút, bây giờ đã trôi qua hết 6: phút 18 giây rồi.”

“À... trước khi đi vào vấn đề chính, có thể hỏi có một chuyện không?” Sầm Đóa Nhi cầm ly nước lên, tỏ vẻ thấp thỏm.

“Ů.”

“Sao côi đột nhiên lại...” Sầm Đóa Nhi khựng lại, cứ như không biết diễn đạt như thế nào, im lặc một lúc sau mới nói: “Đột nhiên thay đổi tính cách vậy?”

“Đổi tính?” Đàm Hi nhướng mày.

Sầm Đóa Nhi lúng túng gật đầu, động tác mỉm cười khi vào cửa lúc nãy, sau đó nói cho cô ta biết dép đặt ở đâu, còn hỏi cô ta có muốn uống nước không?!

Sự đãi ngộ này... đột nhiên để lộ ra một thứ cảm giác kỳ quái.

Người khác đối xử với cô ta như thế thì còn dễ nói, nhưng người này là Đàm Hi... ngang ngược, ngông nghênh, bá đạo, cực phẩm...

Tóm lại, là một người tinh ranh thông minh.

Sẩm Đóa Nhi cảnh giác theo bản năng, nhưng không ngờ, sự chuyển biến của Đàm Hi với cô ta chẳng qua là do hành động trang điểm lại trước khi gõ cửa của cô ta.

Một người phụ nữ có thể thất bại, có thể khóc, thậm chí có thể yếu đuối, nhút nhát, không kiên quyết, nhưng chỉ có một điểm là không thể...

Đó là lấy thất bại làm cái cớ, chán chường làm lý do, khiến bản thân mất đi sự quyến rũ.

Càng chật vật mới càng phải xinh đẹp. Nước mắt không phải dùng để tranh thủ sự đồng cảm, chán nản cũng không cần lộ ra trước mặt người khác.

Nếu giây phút mở cửa, Sầm Đóa Nhi mà khóc bù lu bù loa, không cần nghi ngờ, Đàm Hi sẽ đóng sầm cửa lại, sau đó nói cho cô ta biết...

Muốn khóc thì cút ra xa một chút, đừng có đứng đó làm chướng mắt bà đây!

Ừ, cố ngông nghênh như thế đấy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như dich vu cai win tai nha tphcm uy tin chat luong, sua loi chuot chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status