Nàng dâu cực phẩm

Chương 651: Rơi vào tuyệt vọng. Bề bề lợi hại


Lục Chinh chăm chú lắng nghe.

“Tuy rằng phương án góp vốn là do tôi đơn phương để xuất, nhưng hội đồng quản trị có vẻ rất hài lòng. Hơn nữa, việc góp vốn này không ảnh hưởng tới các hạng mục hợp tác, nên làm gì thì cứ làm như thế. Cuối cùng, về có thể lên sàn hay không... tôi không dám đảm bảo, nhưng lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, Sầm Thị nhất định sẽ không sụp đổ!”

“Xin lỗi, đáp án này không thể thuyết phục được tôi.” Lục Chinh lập tức rời đi. Sắc mặt Sầm Đóa Nhi biến đổi mạnh, còn chưa đuổi theo được hai bước thì đã bị Trần Khải từ đầu chui ra ngăn lại, “Sầm Tổng, để tôi tiễn cô ra ngoài.”

Trước cửa Lục Thị, Sàm Đóa Nhi và thư ký đứng cạnh nhau, chưa bao giờ cô ta thấy tuyệt vọng hơn lúc này.

Lục Chinh từ chối... Sâm Thị coi như xong.

Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, Sầm Đóa Nhi đã nếm đủ cái gì gọi là địa ngục, cái gì gọi là vô vọng. Tư vị này quả thực khiến người ta sống không bằng chết.

“Sầm Tổng, cô... nhìn thoáng chút, chúng ta có thể lại nghĩ cách khác. Ngoại trừ Lục Thị ra, nhất định sẽ còn công ty khác bằng lòng góp vốn mà!” Thư ký nói như vậy nhưng bản thân cô ta còn không dám tin tưởng thì sao có thể trông cậy vào Sầm Đóa Nhi sẽ nghe lọt tai chứ?

Có an ủi mấy thì đứng trước hiện thực tàn khốc cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

“Không có cách nào đâu... Xong cả rồi...” Ánh mắt Sầm Đóa Nhi dại ra, giọng nói nỉ non.

6 giờ chiều, Lục Chinh về nhà rất đúng giờ.

Vừa mới mở cửa ra đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Anh đổi dép, thả áo khoác ngoài xuống, lập tức đi về phía bếp.

Cách một cửa kính, thân ảnh lả lướt mỹ miều của thiếu nữ xuất hiện trong tầm mắt, tóc dài được buộc lại khá tùy tiện thành một cái đuôi ngựa, trước ngực đeo tạp dề, đang cầm xẻng xào nấu gì đó.

Lục Chinh không khỏi nhón chân đi tới, ôm người vào trong lòng từ phía sau, hai cánh tay xoa nắn cái eo thon, cằm gác lên vai cổ đầy thân mật.

“Làm gì thế?”

“Sườn xào chua ngọt.” Đàm Hi nghiêng đầu, vừa lúc cọ vào sườn mặt người đàn ông, nhẹ nhàng hôn lên một cái, “Có thơm không?”

“Em hay là đồ ăn?”

Đàm Hi trừng mắt với anh.

Lục Chinh lại tự đáp: “Đều thơm.”

“Đừng nói nhảm nữa, mau đi rửa tay rồi bưng thức ăn lên đi.”

“Tuần lệnh!”

Sáng nay Đàm Hi tiến hành giai đoạn hai tô màu cho bức “Triều Dương”, buổi trưa gọi cơm về ăn, chiều mới nhàn rỗi một chút nên lái xe tới siêu thị lớn ở trung tâm thành phố, nghe nói hôm nay có chợ phiên nên cá ở đó cực kỳ tươi.

Nếu đã mua cá thì sao có thể thiếu bề bề được chứ?

Thế nên, tối nay, ngoài món cá chưng tượng ra thì còn có một đĩa... bề bề rất lớn.

Đàm Hi ghét mấy cái loài giáp xác này, ăn dễ bị đâm vào hàm, vì thế chỉ ăn được mấy con liền từ bỏ, chuyển sang bát cá chưng tương ớt lớn còn lại.

Lục Chinh thấy vậy thì không biết lôi ở đâu ra một cái kéo nhỏ, kiên nhẫn cắt đuôi, sau đó cắt dọc thân con bề bề, sau một loạt động tác liên tách ra được phần thịt tươi ở giữa.

Sau đó, đặt vào trong bát Đàm Hi.

“Cho em a?”

“Ừ.”

Đàm Hi kêu lên một tiếng vui vẻ, gác đũa rối lập tức xông tới ôm lấy người, “Đại Điểm Điểm, anh giỏi quá đi thôi~

Trong lòng Lục Chinh như bị một cái lông chim cọ qua, nhẹ nhàng mà làm anh tê dại.

“Bóc cái vỏ bể bể thôi mà đã giỏi rồi à?”

“Đúng thế.”

“Còn có cái giỏi hơn nhiều, chờ tắt đèn rồi có muốn thử không?”

Thịt bể bề nghẹn lại ở cổ họng Đàm Hi làm cho mặt mũi cô lập tức đỏ bừng lên.

“Em ăn từ từ thôi...” Bàn tay lớn nhẹ nhàng vỗ về ở sau lưng giúp cô thuận khí.

“Khụ khụ khụ khụ...” Vất vả lắm mới bình thường lại được, “Tại anh cả đấy! Ăn cơm còn muốn lái xe, không thấy mất mặt à?”

“Ai bảo em là siêu xe loại phiên bản có hạn, tài xế già thấy rồi là không thể không lái.”

“Cút đi...” Đàm Hi nhét một con bể bể vào trong miệng anh, “Ăn đi này, nói linh tinh ít thôi!”

Lục Chinh cũng chẳng giận, trong mắt toàn là vẻ chiều chuộng, lại lấy con bể bề ở trong miệng ra, lột vỏ, nhét vào miệng của cô nhóc nào đó. Động tác đơn giản mà tràn ngập vẻ tự phụ, thong thả ung dung, không nhanh không chậm.

Đàm Hi nghĩ, cứ nhìn anh thế thôi cũng là một hưởng thụ lớn lao rồi.

Cảnh đẹp ý vui.

“Thực ra ví với siêu xe cũng không ổn lắm.” Đột nhiên anh lại nói tiếp.

Đàm Hi đang há miệng chờ đút bề bề, nghe thấy thế cũng chẳng thèm để ý, ánh mắt dán chặt vào con bể bể, thuận miệng hỏi một câu: “Không ổn ở chỗ nào?”

“Hẳn là mô tô bản hạn chế thì đúng hơn.”

“Cái gì?” Siêu xe với mô tô... Cấp bậc kém nhau quá xa rồi đấy.

Lục Chinh: “Muốn biết nguyên nhân không?”

“Có.” Đàm Hi ngây ngô gật đầu, “Này, tự nhiên anh xán lại gần em như thế làm gì hả... Còn liếm lỗ tai... Có dầu kìa!”

“Chỉ có mô tô thì mới có thể cưỡi.”

Thằng nhãi này chắc chắn không phải Đại Điểm Điểm của cô, hoàn thành giám định!

Đàm Hi ăn no uống say, ôm cái bụng no le của mình dựa lưng vào sofa xem tivi. Lục Chinh tự giác mang bát đi rửa.

9 giờ 15 phút, Đàm Hi đang xem gameshow vô cùng hăng say thì đột nhiên màn hình tối đen.

Ở hơ! Tình huống quái gì đây?

Lục Chinh đặt điều khiển từ xa xuống, trên mặt không hề có chút xấu hổ nào, lập tức bề ngang người lên đi về phía phòng ngủ: “Không còn sớm nữa, đi tắm rồi còn đi ngủ.”

Tắm, là tắm uyên ương.

Ngủ, là ngủ vận động.

Hai người lăn lộn đến gần sáng mới ngừng nghỉ. Đàm Hi quấn chặt chắn, cả người toàn mồ hôi dính nhớp như mới được vớt ra từ trong nước.

Lục Chinh dựa người vào đầu giường hút thuốc, xong việc hút một điếu thuốc còn phế hơn cả làm thần tiên.

“Đừng che nữa, em không nóng à?” Thấy cô bọc kín mình như một cái kén tằm, trong mắt người đàn ông tràn lan ý cười, dưới ánh đèn nhìn dịu dàng vô cùng.

“Ai biết được là anh còn phát điên lên nữa không chứ?” Đàm Hi bĩu môi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Rốt cuộc là ai phát điên? Hửm?” Lục Chinh vén góc chăn lên để lộ ra vòm ngực cường tráng, bên trên không chỉ có dấu răng mà còn đẩy vết cào, có thể nói là... thảm không nỡ nhìn.

Đàm Hi che mặt, tuyệt đối không phải cố làm đâu.

Một tiếng cười khẽ vang lên, trong tiếng nói trầm thấp của người đàn ông còn lộ ra sự gợi cảm: “Giờ mới biết buồn bực à, sao lúc làm không kiềm chế lại chút đi?” Giương nanh múa vuốt, còn kinh khủng hơn cả con bể bể.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 964 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như su thay thich tam nguyen co giong hat ngot ngao hat sau tat ca cam nin ca giang duong, tu dieu de bon chan ly mau nhiem qua sau sac rat hay thay thich minh niem rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status