Nàng dâu cực phẩm

Chương 69: Ai dám tiến lên, tôi sẽ giết chết hắn!


Uống rượu mà cần bỏ thuốc à?

Uống rượu có cần làm ra vẻ như vậy à?

Đàm Hi muốn vả thẳng vào mặt hắn, dựng ngón tay giữa lên!

Sắc mặt Triệu Bân trầm xuống, nụ cười cứng ngắc.

Là con trai độc nhất của ông trùm bất động sản, là cậu ấm được nuôi dưỡng bởi núi tiền vàng, đã có khi nào bị người ta chỉ thẳng vào mặt mà chửi như vậy đâu chứ?

Huống hồ lại còn là một cô gái!

Hắn có thể làm cái đuôi đi theo Tống Bạch, đó là bởi vì cần dựa vào quyền thế của Tống gia, chứ không có nghĩa là có thể để mặc cho bất cứ ai tùy tiện buông lời cuồng ngôn trước mặt hắn!

“Con đĩ thối tha, mày muốn chết à?”

“Miệng đầy shit!”

“Mày đã không chạy thoát được rồi mà còn dám nghênh ngang nữa à?”

Nói xong, ra hiệu bằng mắt cho dì Hồng, bảo bà ta dạy cho cô ta một bài học.

Dì Hồng chỉ đợi câu nói này!

Bên ngực phải vẫn còn đau đớn co quắp, lại cộng thêm nửa năm trước vừa mới lắp đồ giả, bây giờ chỗ bị đụng trúng vừa sưng lại vừa tê nhức như thể sắp vỡ ra.

Bà ta oán hận liếc mắt nhìn Đàm Hi, ánh mắt lộ vẻ dữ tợn, cũng không nói gì, giơ thẳng tay ra đập lên mặt cô.

“Hi Tử, cẩn thận!”

Cùng với tiếng kinh hô của Vệ Ảnh, tiếng phụ nữ gào khóc thảm thiết vang lên.

Nhưng người kêu lên không phải là người đáng ra bị đánh - Đàm Hi.

Chỉ thấy làn váy đỏ lướt qua một đường cong ưu mĩ, dì Hồng đỡ ngực lùi lại phía sau mấy bước, cho đến khi lưng chạm vào mặt tường mới miễn cưỡng đứng vững lại được.

Bỏ qua gương mặt vặn vẹo kia thì bà ta cũng có chút vẻ yếu ớt của Tây Thi, đáng tiếc lại bị dấu chân đạp vào ngang ngực kia làm hỏng mỹ cảm.

Đàm Hi bình tĩnh thu hồi chân phải, khiến quần chúng được dịp hiểu biết về cảnh giới cao nhất của động tác “xoạc chân”, nhìn đôi chân đó mà xem, vừa thẳng lại vừa dài, quan trọng nhất là có thể đứng mà xoạc chân nữa.

Không chỉ đẹp mắt mà còn vô cùng chuẩn xác.

Sắc mặt Triệu Bân không vui nhưng Tống Bạch lại không nhịn được bật cười thành tiếng, bờ môi tùy ý cong lên, vẫn kiềm chế cố nhịn xuống.

Đàm Hi nhìn về phía anh ta.

“Hình như cô rất giỏi ấy nhỉ?”

“Không tính là giỏi giang gì, nhưng xử lý một mụ già thì không thành vấn đề.”

“Đã từng tập à?”

“Anh đoán xem.”

“Không ngại uống với tôi một ly chứ?”

“Ai mời?”

“Tôi.”

“Đây là cách thức anh mời người ta sao?”

“Xin lỗi, tại họ quá gấp gáp rồi!”

“Thế thì sao?”

Ánh mắt nhẹ bẫng của Tống Bạch nhìn sang Triệu Bân.

Người kia liền hiểu ý, dù trong lòng giận dữ nhưng cũng buộc phải nhịn lại, nhìn dáng vẻ Tống Bạch thì có vẻ đang muốn bảo vệ cô ta.

Triệu Bân giơ tay lên, đám vệ sĩ mặc áo đen lùi về phía sau ba bước.

Trong lòng Đàm Hi hơi ổn định lại.

Nhưng dường như dì Hồng bỗng nhiên nhớ ra điều gì, cười đầy kỳ quái.

“Con nhãi ranh chết tiệt, đừng có lãng phí công sức nữa, tao xem mày còn cầm cự được bao lâu? Trong ba phút nữa, Thần Tiên Túy sẽ phát huy tác dụng, ngọc nữ biến thành kỹ nữ, đến lúc đó, đến lượt mày sẽ phải cầu xin đàn ông!”

Đàm Hi yên lặng chửi thề một câu!

Thực ra, tình hình còn nguy ngập hơn cả mụ già kia nói!

Khi ý thức được mình đã bị bỏ thuốc, cô đã cảm thấy tay chân mềm nhũn, lại trải qua thời khắc sinh tử đó, máu nóng sôi sục lưu chuyển trong cơ thể khiến cho công hiệu của thuốc càng được hấp thu nhanh hơn, cho nên bây giờ, ngoài việc chân tay mất sức ra, cô còn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí nóng đang không ngừng từ bụng dưới dồn lên phía trên.

Cố dằn lòng lại, cắn lên đầu lưỡi, cảm giác đau đớn khiến cô tạm thời giữ được sự tỉnh táo.

Mỉm cười cong môi, đôi mắt sáng trong.

Ánh mắt xuyên qua đám người, cuối cùng dừng lại trên người Tống Bạch, thẳng tắp không hề sợ hãi.

“Anh nói, muốn mời tôi uống rượu?”

“Mỹ nữ có chịu nể mặt không đây?”

“Bảo đám người đó cút đi.”

Ý cười trên mặt Tống Bạch dần thu lại, “Ông đây thương phụ nữ, nhưng không chiều phụ nữ…”

“Vậy à? Đáng tiếc quá…”

“Nhưng mà,” Bỗng chuyển đề tài, “Cô là ngoại lệ.”

Trong ánh mắt quỷ dị của Triệu Bân, Tống Bạch đón lấy ly rượu vang đỏ trong tay nhân viên phục vụ đi về phía cô.

“Uống hết ly rượu này, tôi sẽ thả cô đi, thế nào?”

“Cả cô ấy nữa.” Đàm Hi nhìn sang Vệ Ảnh, đôi má cô gái nhỏ giờ đây đã ửng đỏ, hai mắt mơ màng.

“Được.”

Những khớp xương trên tay của người đàn ông rất rõ ràng,, trắng đến mức khiến người ta sợ hãi, ly rượu vang nho Burgundy hình quả khinh khí cầu vững chắc trong tay anh ta, nhưng 10 ounce không phải là dung lượng lý tưởng nhất, hơn nữa chiếc ly đã bị rót đến đầy miệng.

Đầy một ly rượu màu đỏ rực tỏa ra hương thơm nồng đậm ngây ngất cực hạn.

“Uống cạn. Để lại một giọt thôi thì hôm nay cô đừng hòng ra được khỏi cửa.” Hời hợt qua loa nhưng lại không che đậy nổi sự quái đản.

Anh ta chướng mắt với Triệu Bân nhưng lại rất vừa lòng với món quà này.

Miếng ngon đã dâng đến tận miệng, anh ta chẳng có lý do gì không mở miệng đón nhận cả.

Ánh mắt Đàm Hi chợt lóe sáng, tâm tư gấp rút chuyển động.

Cô còn chưa ngốc đến mức tin vào lời người đàn ông này nói, tốn nhiều nước bọt như vậy, chẳng qua chỉ là kế hoãn binh mà thôi.

Đồng tử hội tụ tại một đám tia sáng, nhưng trong chớp mắt đã tiêu tan hoàn toàn.

Cô bỗng nhiên cười rộ lên, dáng vẻ khổ sở.

Hàng mi dài rậm khẽ động giống như sợi lông vũ khẽ lướt qua trái tim người đàn ông, Tống Bạch hít sâu một hơi, dục hỏa nơi bụng dưới xộc thẳng lên trên đầu!

“Được, tôi uống.”

Giơ tay ra đón lấy.

“Dám ức hiếp Hi Tử! Chết tiệt!” Không biết Vệ Ảnh lấy từ đâu ra sức lực, nhào lên đâm thẳng vào vùng bụng Tống Bạch, thở hổn hà hổn hển như con bò mẹ bị kích động.

Ánh mắt Đàm Hi đột nhiên âm trầm, nhanh chóng đoạt lấy ly rượu trong tay người đàn ông, tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên, một giây sau, mảnh vỡ đã đè vào cổ họng Tống Bạch.

“Không ai được đến đây! Ai dám tiến lên một bước, tôi sẽ giết chết hắn!”

Đôi mắt Đàm Hi đỏ rực lên, một tay nắm chặt mảnh vỡ, một tay kẹp chặt qua cổ người đàn ông, “Đặt tất cả những thứ trong tay xuống, lùi về phía sau! Có nghe thấy không?”

Siết chặt tay, mảnh vỡ cứa vào da thịt, một đóa hoa nhỏ màu đỏ tươi chảy ra từ cổ người đàn ông.

Sắc mặt Triệu Bân trắng bệch!

“Tất cả ném hết đồ đi! Lùi về sau!”

Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất – toi rồi!

Nếu Tống Bạch có mệnh hệ gì thì Tống gia tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!

Dì Hồng cũng không màng đến đau đớn nữa, co rúm lại trong một góc, vẻ mặt sợ hãi, ánh mắt nhìn Đàm Hi như đang nhìn một người chết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Powered by Nau Mon Chay

loading...
DMCA.com Protection Status