Nàng dâu cực phẩm

Chương 71: Tôi vừa triệu hồi thì anh đã đến rồi


Lục Chinh không ngờ, anh lại gặp lại Đàm Hi trong hoàn cảnh này.

Cô gái với đôi tay đầy máu nhưng ánh mắt lại sắc bén như băng, trong màu đỏ tươi là sự ngoan tuyệt được ăn cả ngã về không khiến người khác kinh hãi.

Dường như là một người hoàn toàn khác so với đồ lưu manh, mặt dày trong ấn tượng của anh.

Anh không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, mà ngược lại, anh còn lạnh lùng hơn bất kỳ ai, bình tĩnh hơn bất kỳ ai.

Nhưng khi tên kia chuẩn bị tấn công, anh lại không nhịn được mà ném áo khóa ra, nhân lúc lực đạo bị hòa hoãn liền kéo người con gái đó vào lòng rồi ôm lấy thật chặt.

Sau đó, anh kết luận hành vi bất thường đó là do chính nghĩa nổi lên, bị đồng cảm xúi giục.

Đàm Hi còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ cảm thấy hông bị siết lại thật mạnh, lòng bàn tay ấm nóng cách qua lớp vải nóng dính sát vào da thịt, một giây sau đã ngã vào một vòng tay ấm áp.

Hô hấp vốn đã không ổn định càng trở nên gấp gáp hơn, hơi thở nam tính chầm chậm bủa vây, trong lòng có một móng vuốt đang cào xé, bụng dưới có một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.

Một lạnh một nóng, một nhạt một đậm.

“Anh là thần long à?” Đàm Hi cười, bỗng nhiên mở miệng nói.

Người đàn ông nhíu mày.

“Nếu không, tại sao tôi vừa triệu hồi anh đã đến ngay thế?”

Lạnh lùng thoáng nhìn, “Khi nào về sẽ xử lý cô sau.”

Nhưng trong lòng lại bất chợt mềm mại hơn.

Đàm Hi hừ hừ, thầm mắng cái tên này không hiểu thế nào là tình thú, nhưng cũng không ngốc đến mức phản bác hắn vào lúc này, chỉ phồng má lên, vẻ mặt ấm ức.

Tống Bạch kinh ngạc, cô gái này mà cũng biết ấm ức cơ á?

Nữ kim cang dũng mãnh vừa nãy dùng mảnh vỡ thủy tinh thẳng tay cắt vào động mạch cổ của anh ta là ai thế?

“Cậu Ba, cậu có sao không?” Triệu Bân tiến lên đỡ anh ta, lại gầm lên với dì Hồng còn đang ngẩn người, “Còn không mau đi gọi bác sĩ? Đồ ngu!”

Tống Bạch bịt chặt lấy miệng vết thương, máu đang chảy ra qua vết cứa.

Độc nhất là lòng dạ đàn bà, đúng là ác thật…

“Tao khuyên mày, đừng có xen vào chuyện của người khác, giao con đàn bà đó ra đây!” Triệu Bân xông lên, cậy có vệ sĩ bảo vệ nên xông ra đứng trước mặt Lục Chinh gào thét.

Tống Bạch cũng nhìn theo, sắc mặt không vui, anh ta muốn xem xem là tên nào không sợ chết như thế!

Vừa nhìn sang, sắc mặt đã trắng bệch.

Nhưng Triệu Bân lại không hiểu, còn muốn thêm dầu vào lửa.

“Anh, miếng thịt đã đến miệng rồi còn để rớt! Chúng ta đông hơn, cứ xông lên cướp người đi!”

Tống Bạch mím môi, không nói gì, nhưng bàn tay bưng vết thương lại càng siết chặt hơn, ép cho huyết quản trên cổ như sắp nổ tung đến nơi.

“Yên tâm, chuyện này anh cứ giao cho em, đảm bảo anh sẽ hài lòng…”

“Câm mồm!” Tống Bạch nghiến răng nghiến lợi, gân xanh trên trán nổi lên, sau đó, trong ánh mắt kinh hãi của Triệu Bân, anh ta tiến lên hai bước, đi đến trước mặt người đàn ông, rủ mi xuống, thu lại ánh mắt, “Anh, sao anh lại đến đây…”

Tống gia làm chính trị, Lục gia làm kinh tế.

Năm xưa, hai họ có gốc từ Bàng thị, người chị gả cho thương nhân, người em gái gả cho chính khách, một người giàu không kể xiết, một người cao sang quyền quý khó ai sánh bằng.

Lục Chinh và Tống Bạch, chính là anh em họ ruột thịt.

Ở trong thành phố này, người có thể khiến cho tiểu ma vương Tống Bạch mở miệng xưng anh, ngoài Tống Tử Văn ra, chỉ còn lại…

Sắc mặt Triệu Bân tái xanh.

Hắn vốn cũng có xuất thân thương nhân, sao có thể chưa nghe qua đại danh của Lục Chinh chứ?

Cái tên “Diêm Vương sống” đó!

Đàm Hi cũng rất kinh ngạc, lại liên tưởng đến danh xưng “cậu Ba”, cũng không khó suy đoán ra người này là ai.

Tống gia vốn cao quý trong sạch nhưng lại sinh ra một tên khốn kiếp như vậy, đúng là xui xẻo!

Nhưng dù có xui xẻo thế nào cũng không xui xẻo bằng cô.

Vừa ra khỏi nhà đã gặp phải thứ hàng cực phẩm thế này!

Lục Chinh không nói gì, đôi mắt đen lạnh lùng trấn tĩnh nhìn anh ta.

Tống Bạch mím môi, càng cúi đầu thấp hơn.

Không khí đang chuyển động dường như ngưng trệ lại, kết thành khối băng.

Đàm Hi cọ cọ vào lòng Lục Chinh, quay đầu qua, vùi gương mặt với gò má đỏ như máu vào lồng ngực ấm nóng của anh.

Bụng dưới như có lửa thiêu đốt, vừa tê vừa ngứa, từng hồi nóng bừng dâng lên, nhào vào người cô.

Cho dù đã quen chịu đựng nhưng vẫn không thể chống cự lại được công hiệu quá mạnh của thứ thuốc kia, có thể kiên trì đến bây giờ đã là cực hạn.

Cô muốn…

Muốn cái gì?

Không biết.

Vô thức, dựa lại gần, gần hơn chút nữa; dán lên, áp sát thật chặt.

Há miệng ra, cắn mạnh một cái, cùng với tiếng kêu rên cố đè nén lại của người đàn ông, cô cảm giác chỗ nào đó của anh vừa cứng lên.

Giống như một đứa trẻ đùa dai thành công, càng được đà lấn tới.

Cô bắt đầu dùng lưỡi liếm, dùng răng mài, đôi tay thon thon cũng bắt đầu không yên phận, tác quái sau lưng người đàn ông.

Chậm rãi vuốt ve, giống như phát hiện ra thứ đồ gì thú vị, cứ xoa xoa như vậy, cấu véo như vậy, ngón tay búp măng chọc vào lưng người đàn ông, Lục Chinh hít một hơi lạnh.

Nhưng cô lại càng chơi càng hăng hơn, vô cùng vui vẻ.

Trượt tay xuống dưới, mò đến thắt lưng, lần sờ một hồi, vẫn không hề nhúc nhích.

Thầm than đáng tiếc.

Nếu như có thể, Lục Chinh chỉ muốn ném thẳng cái con chó con này xuống dưới đất, sau đó đạp như đạp đầu tàn thuốc lá – giết chết cô!

Bàn tay đỡ trên hông cô không tự chủ được mà siết chặt lại, đáp lại anh là tiếng thở gấp của người con gái.

Đàm Hi cảm thấy một trận đau nhức như có như không, lại giống như nước lạnh khiến cô vô cùng khoan khoái, lửa nóng ở vùng bụng dưới được hòa hoãn đôi chút.

Cô rất muốn biết, mình đang muốn thứ gì…

Tống Bạch đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị ăn mắng một trận, từ nhỏ đến lớn, anh ta chưa hề sợ ai, dù là người lớn tuổi nghiêm nhất trong nhà cũng không làm gì được anh ta, nhưng chỉ riêng người anh họ này là có thể khiến anh ta phải sợ.

Danh xưng “Diêm Vương” không phải là có cho không!

Đợi hồi lâu sau, vẫn không có động tĩnh gì?

Lặng lẽ giương mắt lên nhìn, anh ta lại nhìn thấy cơ bắp trên gương mặt băng lạnh của người đàn ông đã cứng đờ lại, đôi đồng tử đen láy có thể vắt được ra mực đen, ánh sáng trong như ngọc chuyển động.

Tống Bạch thầm nghĩ, trời cũng không có nóng mà, sao anh ấy lại lấm tấm mồ hôi vậy nhỉ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như stt chat deu doc, hinh anh dep cho ngay 20 10 rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status