Nàng dâu cực phẩm

Chương 73: Tôi cắm sừng lên đầu hắn vậy


Nghe xong, Đàm Hi bật cười khanh khách.

Dưới đôi mày kiếm, sắc mắt sánh động.

“Không có lương tâm! Rõ ràng là anh chọc tôi trước!”

Lục Chinh giận quá bật cười, “Tôi chọc cô ư?”

“Ừm!”

“Tôi chọc cô bao giờ thế?”

“Lúc nào cũng chọc!”

“Cãi chày cãi cối.”

“Còn không chịu thừa nhận sao? Cả ngày anh cứ lượn lờ trước mặt tôi, bày ra cái bản mặt thối người sống chớ có lại gần, lạt mềm buộc chặt để chơi tôi!”

“Ồ, nói như vậy vẫn là lỗi của tôi à?”

Đàm Hi dựa vào trong lòng anh, nâng người lên, giương đôi mắt to mơ hồ ngập sương mù nhìn anh, đột nhiên chu cái miệng nhỏ nhắn lên, “Thì đúng là thế mà!”

Lục Chinh dở khóc dở cười.

Bỗng nhiên, sự ấm áp truyền xuống dưới, toàn thân người đàn ông chấn động.

Ngón tay thon dài, đầu ngón tay trắng trẻo.

“Anh xem anh đi, rốt cuộc là anh có chỗ nào tốt, sao tôi lại thích anh như vậy nhỉ?” Nắm lấy cằm người đàn ông, cô gái cười với dáng vẻ lưu manh.

Trong mắt, tầng sương mù càng đậm hơn.

Sắc mặt Lục Chinh trầm lại, gạt cái móng vuốt chó không chịu an phận đó ra, “Đừng có nói nhảm.”

Đôi mắt cô gái càng đen láy hơn, nỉ non một câu, anh dựng đứng tai lên nên cũng không nghe rõ.

“Lên xe trước đã.”

“Không lên.”

“Chống đối đúng không?”

“Tôi chống đối đấy thì sao!”

“Mẹ kiếp, rốt cuộc cô muốn gây chuyện đến khi nào nữa?”

“Tôi… đau tay.”

Gương mặt nhỏ nhắn khổ sở, hai tay mở ra.

Một tay trắng nõn, một tay loang lổ vết máu, tương phản với nhau, càng trở nên gai mắt hơn.

“Vừa nãy, bị mảnh vỡ thủy tinh cứa vào.”

Bờ môi mỏng của người đàn ông mím chặt, ánh mắt nặng nề.

Đàm Hi không dám nhìn đối diện vào mắt anh.

“Cậu, cháu đau…” Nhẹ nhàng nũng nịu, ánh nước lấp lánh.

Cuối cùng vẫn là anh bại trận, kéo mở cửa xe, nhét người lên ghế lái phụ.

“Đi đâu?”

“Bệnh viện.”

“Không đi! Tôi muốn xuống xe!”

“Không phải do cô quyết.” Một giây sau, thẳng tay khởi động xe.

Chiếc Land Rover cao lớn vọt đi, nhập vào dòng đường chính.

Đàm Hi nản lòng dựa vào ghế xe, hơi nghiêng đầu, đường cong lạnh lùng trên gương mặt nhìn nghiêng của người đàn ông đập vào mắt, ngọn lửa trong lòng cũng ko thể áp chế được nữa, như núi lửa bùng nổ, giờ đây đang ùn ùn kéo đến.

Quẹo một cái thật nhanh, cô “thuận lý thành chương” nhào vào giữa hai chân người đàn ông.

Nhếch miệng cười, để lộ ra chiếc răng khểnh trắng bóng, cắn vào đầu khóa quần, chầm chậm kéo xuống dưới.

Từ giây phút cô nhào tới, trong lòng Lục Chinh đã biết không ổn, đang đi trên cầu vượt nên không thể dừng xe được, chỉ có thể một tay giữ vô lăng, tay còn lại bóp vào gáy cô, lại không dám quá mạnh tay.

Người bị ngấm thuốc nên không để ý được nhiều như vậy, Đàm Hi chỉ biết rằng, cô đang rất nóng, còn Lục Chinh chính là nguồn suối mát lành để cô làm giảm đi ngọn lửa đó, không muốn bị thiêu thành tro bụi thì phải nắm chặt lấy cơ hội này!

“Chó con, dậy ngay!”

“Cậu, cháu khó chịu quá…”

“Chết tiệt!” Chỗ bị chạm vào chợt nóng hổi.

Lúc này, cửa sổ đã được hạ xuống, người con gái láu cá cong môi lên…

“A!”

Tay run rẩy, phương hướng lệch đi, suýt nữa thì đâm vào thành cầu.

Không để ý gì đến quy tắc giao thông nữa, đạp thắng xe kít một cái.

Thân xe dừng gấp lại, nhún về phía trước hai cái rồi từ đó không có động tĩnh gì nữa.

Trong xe, bầu không khí ái muội, khiêu khích nóng bỏng.

“Rốt cuộc cô có tỉnh táo hay không vậy? Có biết cô đang làm gì không hả?” Ấn chặt người trở về chỗ ngồi, hai tay chống sang hai bên trái phải, đôi mắt người đàn ông đỏ lên.

Đàm Hi cười khúc khích, “Muốn anh!”

“Câm miệng!”

“Ưm…” Bờ môi anh đào khép lại, quai hàm phồng lên, “Tôi khó chịu quá, ở đây, cả ở đây nữa, có rất nhiều con côn trùng đang cắn, ngứa quá…”

Một tay Đàm Hi chỉ vào ngực, một tay chỉ vào bụng.

Yết hầu người đàn ông chuyển động, nhìn tránh sang hướng khác, mi tâm xoắn chặt lại.

“Cậu,… giúp cháu với…”

Một phút lơ là, bàn tay bị cô nắm lấy, ấn vào ngực.

Toàn thần Lục Chinh cứng đờ, vẻ mặt nhăn nhó như bị bỏng, nhanh chóng rụt lại.

Dù chỉ tiếp xúc một khoảnh khắc rất nhanh nhưng cảm giác mềm mại đó lại không thể tan biến đi…

“Ngồi đây! Tôi đưa cô đi bệnh viện.”

“Không đi! Không đi! Không đi!” Cô bắt đầu giãy giụa một cách liều mạng.

“Đàm Hi! Cô cứ thử động chạm một lần nữa thử xem?”

Cô không nghe, tay phải đè lên vòm ngực người đàn ông, tư thế bướng bỉnh không muốn nghe lời.

Lục Chinh cười lạnh, trong lòng không rõ là phẫn nộ hay buồn bực, rõ ràng là hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng lại bó tay không biết làm thế nào.

“Cô ngứa đòn à?” Người đàn ông nổi nóng.

“Có bản lĩnh thì anh làm đi!”

Bốn mắt nhìn nhau, một bên băng hàn sương giá, một bên quyến rũ xinh đẹp.

Nhất thời, lửa giận dâng đầy lên như quả bóng da liền xì hơi, Lục Nhị lạnh mặt, ngồi về chỗ cũ.

Lấy thuốc, châm lửa.

Khói thuốc nhanh chóng làm tầm nhìn trở nên mơ màng, nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ sắc bén ẩn chứa trong đó.

“Tôi không phải…”

“Xuống xe.”

Đàm Hi ngẩn người.

“Tôi bảo cô xuống xe đi!”

Đàm Hi híp mắt, đoạt lấy điếu thuốc, ném ra ngoài cửa sổ, kéo cổ áo người đàn ông, tiện đà ngồi lên hai đùi anh, giơ tay vòng qua cổ, ôm chặt như một chú gấu trúc, vừa đáng yêu vừa buồn cười.

Lục Chinh không cử động, đáy mắt lướt qua một tia khinh miệt, xen lẫn sự xem thường lộ ra bên ngoài.

Đàm Hi cười, gương mặt sáng như trăng.

“Anh sợ.”

“Xuống đi.”

“Lục Chinh, anh không nhịn được đâu.”

“…”

“Muốn tôi thấy khó mà rút lui sao?” Nghiêng đầu, dựa vào vai anh, nhẹ giọng thầm thì, “Nhưng tôi là một con bạc!”

“Đừng có chơi lửa cháy tay.”

“Anh là lửa à?” Ánh mắt mờ mịt sương mù, miệng nở nụ cười tươi như hoa.

“Đàm Hi, cô nhớ cho kỹ, tôi là cậu của cô!”

“Cậu ư?” Một mực khẳng định, đôi mắt sáng bừng, “Anh là cậu sao? Hử?”

Trái tim người đàn ông run rẩy.

“Tần biến thái khốn nạn như vậy, lại còn vũ phu, phải trừng phạt hắn thế nào đây?” Dường như đang suy nghĩ sâu xa.

Lục Chinh nheo mắt.

“Hay là, cháu cắm sừng lên đầu hắn ta nhỉ? Cậu nói xem có được không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như phat phap nhiem mau 01 thay thich minh thuy chua hoang phap hd 720p, what the tsunami wanted to tell us dieu song than muon noi venerable thich chan quang rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status