Nàng dâu cực phẩm

Chương 828: Khả năng lừa dối đa dạng của nhị gia


“Nếu muốn trở thành một bộ đội đặc công đủ tư cách thì quả thực không dễ dàng, quá trình rèn luyện không khác khổ tu là bao. Cậu là người có tiềm lực, nhưng tiền để là không thể phân tâm.”

Lục Chinh đột nhiên lên tiếng, còn nói một đoạn rất dài như thế khiến cho Hứa Trạch vừa không khỏi ngẩn người, lại khó nén được sự vui sướng.

Lôi Thần đang khen cậu sao?

Chẳng khác nào nằm mơ...

“Thầy thật sự nghĩ rằng em có tiềm lực sao?” Thấp thỏm hỏi lại.

Lục Chinh gật đầu.

“Cảm ơn! Cảm ơn thầy! Em nhất định sẽ cố gắng!” Trong lòng Hứa Trạch như đang có một con nai con đâm loạn khắp nơi.

“Nỗ lực không phải treo ở bên miệng mà phải dựa vào hành động thực tiễn.” Nhị Gia hướng dẫn từng bước.

“Thấy cứ yên tâm, em nhất định sẽ chứng minh bằng hành động!”

“Tốt lắm, trong thời gian này, tốt nhất đừng yêu đương gì.”

Hứa Trạch ngắc ngứ, cẩn thận hỏi lại: “Chuyện này... có liên quan gì tới việc trở thành bộ đội đặc công ưu tú hay sao ạ?”

“Đầu tiên, yêu đương sẽ làm cậu lãng phí tinh lực, ảnh hưởng tâm tình, không thể làm cho cơ năng của thân thể cậu luôn bảo trì ở trạng thái ổn định nhất. Ngoài ra, tình yêu cuồng nhiệt khó tránh khỏi làm cho người ta trở nên quấn quýt, ở một mức độ nào đó, sẽ làm ảnh hưởng tới thời gian huấn luyện.”

Hứa Trạch trầm tư, thỉnh thoảng gật gù như thể cảm thấy rất hợp tình hợp lý.

Không ngờ, ở một góc độ mà cậu ta không nhìn thấy, môi Lục Chinh khẽ nhếch lên, nhưng giọng điệu lại vẫn nghiêm túc như cũ.

Anh nói: “Cậu phải biết rằng, tinh lực của con người là có hạn, muốn làm tốt một chuyện gì đó thì phải cực kỳ chuyên tâm. Đừng để những chuyện râu ria làm ảnh hưởng tới mình, cho dù là sinh lý hay tâm lý cũng thế. Đã hiểu chưa?”

Hứa Trạch gật đầu, giọng cực kỳ lớn và vang dội: “Hiểu rồi ạ!”

Như thể đã nhận được trợ lực lớn lao.

Cậu nghĩ, lúc trước Lôi Thần đi lên bằng cách này, vậy thì cậu cũng có thể.

“Xin thấy yên tâm, nhất định em sẽ không yêu đương.”

Trong mắt Lục Chinh lộ ra sự vui mừng.

“Cho dù yêu đương cũng tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng tới huấn luyện.”

Sắc mặt Nhị Gia lập tức trầm xuống. “Cảm ơn thầy đã khẳng định và cổ vũ cho em, em sẽ cố gắng hết sức mình! Tạm biệt!” Nói xong liền thẹn thùng cất bước đi như chạy.

Lục Chinh ôm một bụng những lời còn chưa kịp nói, đành phải mạnh mẽ nuốt trở vào,

Lúc Đàm Hi cảm nhận được việc mình bị người ta theo dõi thì đã muộn.

Vừa mới chuẩn bị hạ thủ trước thì đã bị túm lấy cổ tay. Cả người nhào vào một lồng ngực ấp ám, hương vị quen thuộc ập vào mặt nên cô lập tức không giãy giụa nữa.

Cố mặc kệ để đối phương kéo vào một chỗ kín đáo, vô cùng ngoan ngoãn.

“Biết là anh, nên bó tay chịu trói à?” Hơi thở nóng rực phun vào sườn tại khiến cô thấy ngứa ngứa, giơ tay lên gãi theo bản năng nhưng lại chạm phải cái cằm đầy râu lún phún của người đàn ông.

Đàm Hi rụt tay về đến giữa chừng lại bị một bàn tay lớn chặn đứng, cảm xúc vừa mềm vừa ấm truyền qua mu bàn tay.

Là cái hồn thành kính của người đàn ông.

“A... Anh hôn thì cứ hôn, sao lại cắn em chứ?”

“Cái tay này không ngoan, nên phạt.”

“Sao nó lại chọc vào anh rồi?” Đàm Hi tỏ vẻ ngạc nhiên. Lục Chinh mà lại có thể nói chuyện với cô bằng giọng điệu gần như... giận dỗi thế này.

Tuyệt đối có vấn đề!

Lục Chinh cầm chặt tay cô không buông, vừa nắm trong tay vừa thưởng thức như thể đang xem xét một món đồ sử tinh xảo.

Sau một lúc lâu mới nói với vẻ rầu rĩ: “Em dắt tay người khác.”

Đàm Hi đời người, gần như ngay lập tức nghĩ tới điều gì.

Lúc trước, cổ vì ngăn cản Hứa Trạch cãi nhau với Trần Tự, trong tình thế cấp bách đã túm lấy cổ tay cậu ta, ai mà ngờ...

“Anh nhìn thấy hả?”

“Ừ.” Ánh mắt nặng nề như mưa núi sắp đổ xuống.

“Chua quá đi mất, rốt cuộc là uống hết mấy bình dấm rồi? Hả?” Đàm Hi nhìn anh cười, ánh mắt bỡn cợt.

“...” Người đàn ông quay đầu, rời mắt đi chỗ khác.

Ý là: Ông đang tức giận, bản thân tự nhìn mà làm đi!

Chụt!

Một nụ hôn đặt lên môi anh, sau đó Đàm Hi ngửa ra sau, cùng anh bốn mắt nhìn nhau: “Cục tức này nên tiêu rồi.”

“Chưa tiêu.”

Chụt!

Lại thêm một cái nữa.

“Giờ thì sao?”

“Vẫn chưa hết.”

Đàm Hi cũng không giận, nhón chân, hai tay giữ mặt người đàn ông bắt đầu hôn môi. Từ môi lên mũi, lại đến trán, cuối cùng là tới cái cằm gợi cảm và quyến rũ.

Theo sự di chuyển của cánh môi, hơi thở của Lục Chinh cũng dồn dập dần lên.

“Đủ rồi!” Người đàn ông gầm khẽ.

Cũng không biết dùng hết bao nhiêu lý trí mới có thể kêu dừng lại ở thời điểm này.

Đàm Hi lùi lại, nghi ngờ nhìn anh, đôi tay vẫn còn đang ôm lấy mặt ai kia: “Không muốn à?”

“Ngoan.” Người đàn ông hơi lùi lại, tuy động tác rất nhỏ nhưng Đàm Hi vẫn có thể nhận ra ngay lập tức.

“Anh làm thế sẽ khiến em phải nghi ngờ sức hấp dẫn của mình đấy.” Cô thuận thế dán sát người vào, không thuận theo, không buông tha.

Lục Chinh cười khổ, “Đứng yên nào!”

“Không thích...”

“Đàm Hi!”

“Không cho hôn ư? Tại sao chứ?”

“Ghét kỹ thuật của em không tốt phải không?”

Lắc đầu.

“Hay trên người có mồ hôi?”

Cũng không phải.

“Không đánh răng?”

Sao có thể...

“Thế thì rốt cuộc tại vì sao hả? Anh nói đi!” Đàm Hi khoanh tay trước ngực, ánh mắt hung tợn.

Lục Chinh chỉ nói: “Không đúng hoàn cảnh.”

“Nơi này rất kín đáo mà.” Đàm Hi phản bác.

Anh nhìn cô một cái thật sâu: “Thế nên em đang mời anh đánh dã chiến à?”

Đàm Hi cứng họng, thì ra là sợ lửa cháy quá lớn không dập được.

Hừ, còn có cả phản ứng rồi kìa...

Cùng thời gian, trong một văn phòng nào đó.

“Lão Phó, rốt cuộc cậu nghĩ cái gì thế?” Cửa vừa khép lại, Lý Khuê liền không nhịn được liền hỏi.

Phó Kiểu không để ý tới, cúi đầu sửa sang lại tài liệu.

“Cậu có biết hay không, tình huống vừa rồi nếu xử lý không tốt thì có thể đánh mất uy tín của cậu trước mặt học viên đấy?”

“Ừ, tôi biết.”

“Biết mà cậu còn dám để Đàm Hi nói hết quá trình cho mọi người nghe à?” Lý Khuế vô cùng kích động, còn ẩn chứa mấy phần trách cứ.

Sắc mặt Phó Kiều vẫn rất bình thản, nhưng trong đáy mắt có ánh sáng lóe lên.

“Tính cách của cô bé kia thế nào có phải cậu không biết đâu. Đối đầu, còn lành nghề hơn bất kỳ ai. So với việc chờ cô ta chủ động vạch trần thì thà chủ động thừa nhận còn hơn. Tính ra, quả thực chúng ta đã quá sơ ý nên mới để cô ta bắt được cơ hội.”

Trong lòng Lý Khuê biết đạo lý này nhưng vẫn khó tránh khỏi không phục.

Bọn họ thật sự bị một cô bé đùa bỡn thật sao?

Cho tới bây giờ vẫn không thể nào chấp nhận được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 962 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như dao phat, cho nguoi gia benh Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status