Nàng dâu cực phẩm

Chương 846: Thắng lợi (1)


Trong lòng Hứa Trạch đang vô cùng rối loạn.

Một mặt, cậu ta biết những điều Đàm Hi nói đều đúng, nhưng một mặt khác cũng không khỏi suy nghĩ đến hậu quả nếu như thất bại.

Tìm kiếm chiến thắng trong gang tấc, hay là dựa theo kế hoạch?

Nếu lựa chọn về trước, có thể thắng làm vua, một bước lên tiến, nhưng cũng có thể chớp mắt rơi xuống địa ngục.

Nếu chọn cái sau, dựa theo quy củ, không mong có công, chỉ mong không quá phận.

“Cậu nắm chắc được bao nhiêu??” Cậu ta hỏi.

“Một nửa” Khai bảo đúng thực tế.

Mi tâm phút chốc nhíu chặt lại, “Tớ cảm thấy là vẫn nên bảo..” thủ một chút thì tốt hơn.

“Đội trưởng” Đàm Hi ngắt lời cậu ta, ánh mắt nóng bỏng, “Cậu có thể suy nghĩ cho kỹ đã rồi hãy đưa ra quyết định”

Hai mắt Hứa Trạch hơi híp lại: “Chúng ta làm tốt việc trong bổn phận là được rồi, vượt quá chức trách sẽ chỉ càng làm cho cục diện rối loạn hơn!”

“Việc trong bổn phận?” Đàm Hi khẽ cười, “Có thể làm phiền cậu nói cụ thể hơn chút được không?”

“Bến trên yêu cầu chúng ta kéo dài thời gian, phối hợp ứng cứu, đã đủ cụ thể chưa?” Trong mắt Hứa Trạch ánh lên sự phiền phức, ngữ khí không mấy thiện chí.

Đàm Hi không hiện rõ biểu cảm trên mặt, cùng với một tiếng thở dài khẽ, dường như còn có cả mấy phần tiếc nuối trong đó.

“Xem ra cậu vẫn không hiểu”

Hứa Trạch mím môi, nặng nề liếc nhìn cô.

Cố làm ra vẻ!

“Mục đích cuối cùng của việc kéo dài thời gian là để đảm bảo an toàn cho con tin, điểm này cậu đồng ý chứ?”

Hứa Trạch gật đầu.

“Được, vậy tớ hỏi cậu, như thế nào mới gọi là an toàn?”

“Đàm Hi! Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?! Đừng có vòng vo lãng phí thời gian nữa.”

“Tớ nói cho cậu biết, cứu được người ra mới là an toàn nhất”

“Phí lời!”

Đàm Hi mặc kệ cậu ta quát tháo, nói tiếp: “Kéo dài thời gian chờ cứu viện, so với chủ động ứng cứu, cậu thấy cách nào cao minh hơn?”

“Cổ ngữ có cấu, cách phòng thủ tốt nhất là tấn công”

Hứa Trạch nghiến răng: “Tớ không muốn tranh luận với cậu! Dù sao thì có nói cũng không nói lại cậu được”

“Đội trưởng, bây giờ chúng ta đang ở trong quân địch, đã có ưu thế và tiên cơ lớn nhất rồi, nếu để phí cậu không thấy tiếc à?”

Đương nhiên là tiếc!

Nhưng mà...

“A Trạch” Tạ Từ đột nhiên lên tiếng, “Tại sao không cược thử một ván xem sao?”

Mười phút sau, mấy bóng người trèo lên từ phía sau núi giả, chỉ trong chớp mắt đã lăn vào trong bụi cỏ.

Tất cả vẫn yên lặng, dường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Đàm Hi bò dưới đất, xuyên qua bụi cỏ nhìn vào cánh cửa lớn cách đó không xa.

Vào lúc giữa trưa, ánh mặt trời chói chang thiêu đốt mặt đất, khí nóng bốc lên.

Từ xa truyền đến tiếng ve kêu ầm ĩ, càng thêm phiền muộn hơn.

Tách...

Mồ hôi chảy theo gò má xuống dưới, cuối cùng rơi xuống mặt đất.

Đàm Hi chớp mắt, một giọt mồ hôi trong suốt rơi xuống cánh môi. Cô hơi mím lại, đầu lưỡi cảm nhận được vị mặn chát.

Vài phần chát, vài phần đắng.

Cô cắn răng, ánh mắt hơi lóe lên, cuối cùng lại biến thành thẳng thắn mà kiên quyết.

Đột nhiên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện truyền đến...

Cô ra dấu tay cho phía sau. Toàn bộ thành viên cảnh giác!

“Hôm nay cơm trưa ngon đấy, món thịt kho ngon lắm!”

“Có lẽ là cấp trên đặc biệt dặn dò, nếu không sao lại có đồ ngon cho chúng ta ăn được chứ? Chỉ riêng món thịt đã có đến bốn món...”

“Nếu mà ngày nào cũng được thế thì tốt?

“Ôi trời cái thằng này! Cậu còn muốn ngày nào cũng diễn tập đấy à?”

“Diễn tập đã làm sao? Chỉ cần không phải là hành động chém đầu thì tôi mong quá đi chứ!”

“Chẹp chẹp, cậu làm phần tử khủng bố mãi thành nghiện luôn đấy à? Nhưng đây đúng là một chuyện béo bở, chơi đùa với một đám sinh viên đại học, ngon như ăn bánh ấy chứ!”.

“Thì đó là đám gà mờ, làm được nên trò trống gì? Thực sự không thể hiểu nổi cấp trên nghĩ thế nào nữa, lại đi phái chúng ta đến đây... Giết gà dùng dao mổ trâu?”

“Được rồi! Để thùng cơm ở đó đi, lát nữa sẽ có người đến lấy”

“Sao lại chỉ có mấy thùng thế này?”

“Phía sau còn có một đợt nữa, đợi họ ăn xong sẽ mang đến đây...”

“Được! Vậy cứ đặt ở đây đi” Đúng lúc mấy người đó đặt chiếc thùng cơm xuống thì năm bóng người từ bụi cỏ nhào ra, nhanh chóng bịt miệng họ lại.

Đàm Hi rút một con dao găm từ bắp chân ra ghi vào cổ người đó, “Anh đã chết rồi, không được nói chuyện!”

An An trực tiếp nổ súng, “Pằng! Over!”

Hứa Trạch, Tạ Từ và Thẩm Hàn cũng lần lượt thành công.

Năm tên trùm đầu màu đen vẫn còn đang ngẩn người đã tử trận tập thể.

“Tháo khăn trùm đầu của họ xuống, cả quần áo nữa...”

Mấy người nhanh chóng thay trang phục.

Ba phút sau, họ đã nghênh ngang trở thành thành viên của “nhóm phần tử khủng bố”.

Đàm Hi đội khăn trùm đầu màu đen lên suýt nữa thì nóng phát ngất, ngoài mũi và hai mắt hở ra, các bộ phận khác trên gương mặt đều được bọc chặt lấy.

“Ộe..” Thẩm Hàn suýt nữa thì nôn, mùi mồ hôi hổi rình xộc thẳng vào mũi.

Cô ta không nén nổi đá cho người đó một cái, “Đệch!”

Người bị đá cũng rất ấm ức: “Đã tử trận rồi, cổ còn đá tôi làm giết?”

“Câm mồm!”

Năm người nghênh ngang rời đi. Hàn Sóc cùng những người khác canh chừng, để khi rút lui còn có người tiếp ứng kịp thời.

“Các người là đám sinh viên đại học đó đấy à?”

Hàn Sóc đảo mắt nhìn sắc như dao phóng, “Người chết phải có giác ngộ của người chết, ai cho các anh nói chuyện hả?”

Sau đó vẫy tay ra hiệu với Từ Dương, Trương Quán: “Kéo mấy người này ra sau ngọn núi giả”

Cứ như thế, năm “phần tử khủng bố” bị bắt làm tù binh, à không, thi thể...

Từ Dương, Trương Quán, Lưu Minh ném mấy người đó vào trong góc, xếp chồng lên nhau như bánh sandwich kẹp.

Hàn Sóc chống nạnh, từ trên cao nhìn xuống năm người đó.

Tốt lắm, đều là các anh lính siêu đẹp trai, vai rộng, mông hẹp, chân dài, cơ bắp ẩn sau lớp quần áo...

“Khụ!” Cô hất đầu, cắn chặt lưỡi, lúc này mới phanh kít lại được những suy nghĩ đang không ngừng nảy nở trong đầu, “À, bây giờ các anh đã chết rồi, ngoan ngoãn ở lại đây, không được chạy lung tung, đã nghe rõ chưa hả?”

Anh lính 1: “Nhóc con hung dữ đấy, gái Tứ Xuyên à?”

Anh lính 2: “Sao các người trà trộn được vào đây? Muốn làm gì?”

Anh lính 3: “Chúng tôi còn hiểu rõ quy tắc diễn tập hơn các người, không cần phải nhấn mạnh lại nữa”

Anh lính 4: “...” Người đã tử trận, không được nói chuyện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Powered by Hoc Lam Ke Toan

loading...
DMCA.com Protection Status