Nàng dâu cực phẩm

Chương 868: Chấp hành hành động chém đầu


“Có!” Trình Cương đứng nghiêm theo phản xạ có điều kiện.

“Anh mau đi xem tình hình camera giám sát, tùy thời báo cáo cho tới vị trí ba chiếc máy bay trực

thắng kia.”

“Rõ!”

Lúc này, Thời Cảnh cũng chẳng nói Đông nói Tây nữa mà thả người đi luôn, vô cùng sảng khoái.

Khóe miệng Trình Cương giật giật, nhanh chóng rời đi.

Phương Mãn liếc nhìn Thời Cảnh một cái, sau đó lại hừ một tiếng khi nhìn Lục Chinh. Đừng tưởng rằng anh ta không biết, rõ ràng hai người này đã bàn bạc sẵn với nhau từ trước rồi!

Còn đầu sỏ gây tội ấy mà, ngoài Lục Chinh ra thì anh ta không nghĩ ai dám thế cả.

“Lão Lục, đây là bộ chỉ huy của bên tôi.” Phương Mãn trầm giọng, ánh mắt lạnh thấu xương.

“Thì sao?”

“Nếu tôi muốn thật sự động tay động chân, giở trò, cậu có phòng cũng chẳng phòng được.”

“À, thì ra cậu cũng biết đó là động tay động chân mánh khóe cơ à?”

“...” Có một câu rất bậy bạ, không biết anh ta có nên nói hay không.

Lời nói phân hai nghĩa.

Bên này, Lục Chinh và Thời Cảnh vào ở trong bộ chỉ huy quân địch thành công, tích cực phát huy tác dụng giảm sát, nhìn chằm chằm Phương Mãn và Trình Cương không rời mắt.

Bên kia, đội bảy vẫn còn đang ở trên máy bay trực thăng, không khí hơi cứng ngắc.

“Sao các cậu không nói gì thế hả?” Hàn Sóc ớn lạnh trong lòng, sợ nhất không khí đột nhiên an tĩnh thế này.

Từ Dương cũng đã nhìn thật lâu, thấy có người lên tiếng thì cũng không kiên nhẫn nổi nữa, “Chẳng lẽ... chúng ta không cần thương lượng một chút xem đối địch thế nào sao?”

“Còn muốn đối địch? Chúng ta không bị quét sạch cũng đã cảm ơn trời đất rồi, cậu còn muốn nghĩ tới việc đánh trả thế nào?” Trương Quán lo lắng sốt ruột.

Chẳng phải cậu ta muốn bàn lùi nhưng thực lực của đối phương thực sự quá mạnh, vốn... vốn dĩ không ở cùng cấp bậc với nhau, sao cậu ta có thể lạc quan cho nổi chứ?

“Lúc này, chúng ta còn không có tới nửa cơ hội thắng, thôi xong rồi...” Lưu Minh ngẩng đầu nhìn trời, à không, là nhìn trần máy bay trực thăng.

“Câm miệng hết đi!” Hứa Trạch lạnh giọng mắng, đảo mắt nhìn mấy người, “Thổi phồng chí khí của người khác, tự diệt uy phong của bản thân mình, các cậu đúng là có tiền đồ thật!”

Trương Quán rụt cổ lại.

Lưu Minh ngoan ngoãn câm miệng.

Tròng mắt Từ Dương thì đảo loạn, cười trừ.

Tạ Từ: “Thực lực hai bên cách quá xa, không thể phủ nhận điểm này được.”

Trong mắt Hứa Trạch hiện lên vẻ bực bội, hiển nhiên cậu ta cũng không bình tĩnh được như biểu hiện bên ngoài của mình lúc này.

“Chỉ cần có chiến thuật hợp lý thì cũng không phải không có phần thắng.” An An cân nhắc một chút rồi nói ra suy nghĩ của bản thân mình.

Đàm Hi gật đầu, “Lữ đoàn Tia Chớp có ưu thế, mà chúng ta cũng có chỗ đáng khen.”

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như, trong chiến tuyến có phạm vi tới 250 kilomet, chúng ta chỉ có mười người, chẳng khác nào rải đậu đỏ vào trong nước. Nếu lữ đoàn Tia Chớp muốn quét sạch chúng ta thì cũng chẳng dễ dàng thế đâu.”

Thẩm Hàn vuốt ve cây súng bắn tỉa trong lòng, như suy tư gì: “Nói khó thực ra lại không khó... Nếu chúng ta tụ tập lại một chỗ thì đối phương có thể dùng một lưới là bắt được hết.”

Hứa Trạch: “Cho nên, sau khi xuống đó, cần phải tránh hành động tập thể.”

Tròng mắt Hàn Sóc đảo loạn: “Chỉ cần không bị bắt hết thì coi như là qua ải à?”

“Theo lý thuyết là như thế...”

“Thế thì dễ mà! Chúng ta xuống máy bay liền tìm địa phương nào đó ẩn nấp, chờ thời gian ba ngày trôi qua chẳng phải là được rồi sao?”

Hứa Trạch lạnh lùng liếc nhìn cô nàng.

Hàn Sóc ngẩn ra, “Tớ... nói sai gì à?”

“Không sai. Có điều, trước đó tớ còn chưa nói hết. Theo lý mà nói, chỉ cần không bị bắt thì coi như qua ải, nhưng mà... huấn luyện viên lại giao cho chúng ta một nhiệm vụ khác.”

“Hả? Nhiệm vụ khác á?”

Ánh mắt của mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Hứa Trạch, nhiệm vụ gì thế?

“Huấn luyện viên nói...” Hứa Trạch nuốt nước bọt, “Yêu cầu chúng ta chấp hành... hành động chém đầu.”

“Chém đầu?”

“Chém đầu ai cơ?”

“Huấn luyện viên nào nói thế?”

“Đội trưởng, cậu có chắc là không nghe nhầm không thế?”

Hứa Trạch đột nhiên như nghĩ thông suốt, ném cho mọi người ánh mắt đầy đồng tình, “Huấn luyện viên Lục tự mình hạ lệnh, yêu cầu chúng ta chém đầu Lữ trưởng lữ đoàn Tia Chớp.”

What the fuck?

Toàn trường tĩnh mịch.

“Khụ khụ khụ khụ...” Từ Dương bị sặc nước bọt của chính bản thân mình, “Chém... chém Lữ trưởng á?”

Hứa Trạch nhún vai, “Cậu không nghe nhầm đâu.”

Thẩm Hàn hít vào một ngụm khí lạnh, “Giờ chúng ta đến bảo vệ mình còn khó, còn muốn đi chém đầu sếp lớn của lữ đoàn Tia Chớp nữa ư? Đùa cái quái gì thế?”

Bộp bộp...

Đàm Hi vỗ tay: “Này này này! Các cậu có thể tỉnh táo lại chút được không hả? Sự thành do người, đừng có tự dọa bản thân mình nữa.”

Nhiễm Dao đã sớm sợ tới ngu người rồi.

Hàn Sóc vỗ ngực: “Để tớ từ từ nghĩ...”

Đột nhiên, một cú xóc nảy lớn xảy ra, mọi người nghiêng ngả lảo đảo.

“Có chuyện gì thế?” Hứa Trạch nghiêng ngả vọt ra đầu tiên, gõ mạnh vào cánh cửa cách ly với khoang điều khiển.

Phó Cơ trưởng xua tay, ý bảo cậu ta tạm thời đừng nóng nảy, “Vẫn còn đang tra nguyên nhân cụ thể, không có gì bất ngờ thì chắc là xóc do dòng khí lưu chuyển bình thường thôi...”

“Không đúng! Cơ trưởng đột nhiên mở miệng, sắc mặt ngưng trọng, “Là hệ thống phản trinh sát của máy bay trực thăng đột nhiên vận hành làm cho dầu cung cấp không đủ nên mới xảy ra sự xóc nảy.”

“Phản trinh sát?”

Cơ trưởng gật đầu: “Mặt đất có radar dò tín hiệu rất mạnh, hơn nữa lại nhắm thẳng vào máy bay trực thăng của chúng ta, thế nên hệ thống phản trinh sát mới có phản ứng mạnh như vậy.”

Hứa Trạch, “Liệu có thể tránh khỏi tín hiệu dò xét được không?”

“Rất khó.”

“Còn bao lâu nữa thì hạ cánh?”

“Khoảng hai mươi phút nữa.”

“Có thể cố gắng kéo dài thêm thời gian hạ cánh được không?”

“Dựa theo lượng dầu trước mắt thì nhiều nhất chỉ thêm được mười phút nữa.”

Ba mươi phút...

Đủ rồi!

“Đồng chí cơ trưởng, làm phiền anh.”

“Chuyện bình thường thôi. Các cô cậu là người đi ra từ căn cứ Tây Bình, là người một nhà.”

Phó cơ trưởng, “Còn chờ các cô cậu mang vinh dự về cho căn cứ, làm cho tốt, đánh bại lữ đoàn Tia Chớp nhé!”

Hứa Trạch gật đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Vâng.”

Đánh bại lữ đoàn Tia Chớp!

“Đội trưởng, rốt cuộc... là tình huống... gì vậy?” Thân máy bay vẫn còn đang xóc nảy, mọi người giữ chặt tay vịn trên đỉnh đầu mà vẫn không khỏi lắc lư.

Hứa Trạch nối lại tình huống cho mọi người nghe một lần: “... Nhìn tình hình trước mắt thì hành tung của chúng ta đã bị lữ đoàn Tia Chớp khống chế rồi.”

“Vậy phải làm sao đây?” Nếu bọn họ ôm cây đợi thỏ ở nơi hạ cánh, vậy chẳng phải chúng ta xong rồi sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như mua hang gia dung, giay dep rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.

loading...
DMCA.com Protection Status