Nàng dâu cực phẩm

Chương 906: Không chỉ khen, mà còn khen dữ dội


Hát xong, bầu không khí dần trở nên dễ chịu hơn, không còn nặng nề như trước nữa.

Suy cho cùng đã có thể về nhà rồi.

Trong mắt mọi người toàn là sự phấn khởi, giống như thú dữ sắp được thả ra khỏi lồng, ai nấy đều dồn sức, chuẩn bị quẩy hết cỡ!

“Nhiễm Dao đâu?” Thẩm Hàn thấy thời cơ thích hợp, không nhịn được bèn lên tiếng hỏi.

Từ lúc rời khỏi lều đến khi ra đến chỗ đáp trực thăng thì không nhìn thấy Nhiễm Dao nữa. Thẩm Hàn thầm nghĩ có thể cố đến trước, ai biết được vẫn không thấy đầu, nhịn suốt dọc đường, cuối cùng vẫn chịu không nổi.

Hàn Sóc cười hề hề: “Đi theo gấu rồi.”

Ánh mắt dò hỏi của Thẩm Hàn nhìn về phía Đàm Hi.

Đàm Hi gật đầu.

Cô cũng nghe Lục Chinh nói, chứ không nhìn thấy.

Vốn cô còn muốn nhìn thấy “Lão cán bộ” trong miệng Tiểu Công Trúa là thần thánh phương nào, ai ngờ, hai người này chuồn đi nhanh quá, không cho cô cơ hội.

Thẩm Hàn hơi ngượng ngùng: “Cô ấy có bạn trai?”

“Tôi biết!” Từ Dương nhe răng với cổ ta, vẻ mặt nhiều chuyện: “Lúc nãy ở ngoài lều, tôi nhìn thấy họ ôm nhau. Người đàn ông kia mặc đồ tây thắt cà vạt, trông đẹp trai lắm.”

“Cậu nhìn thấy mặt rồi à?”

“Tất nhiên...” Từ Dương cười hề hề, hơi đắc ý.

Hàn Sóc lườm mắt.

An An vén mắt lên.

Ngay cả Đàm Hi cũng bất giác nhướng mày.

Nói mới nhớ, họ đều chưa gặp được người ấy của Nhiễm Dao. Lúc ban đầu, sau khi Đàm Hi và Lục Chinh công khai, Lục đại soái ca đã mời họ ăn cơm, còn tiểu không ít tiền.

Vì thế, lúc này cả bọn đều tỏ vẻ tò mò, đợi Từ Dương nói tiếp.

Ai ngờ được...

“Không nhìn thấy.”

Sặc!

Cậu nhìn thấy mặt rồi à?

Tất nhiên... không nhìn thấy.

“Từ Dương, cậu muốn chết phải không?” Hàn Sóc vo nắm đấm, cử động cổ tay.

“Cậu cậu cậu... muốn làm gì?”

“Đánh cậu!”

“Đang ở trên máy bay đấy nhé, cậu đừng làm bậy, coi chừng rơi xuống...”

Lúc này, ngay cả Lưu Minh cũng không chịu được cậu ta: “Cái miệng của cậu có thể nói điều gì dễ nghe một chút không hả?”

“Đúng vậy!” Trương Quán phụ họa.

Từ Dương bắt đầu kêu oa oa: “Các cậu có phải người một phe với tớ không? Đã nói làm anh em cả đời đâu?”

Lưu Minh: “Ngu.”

Trương Quán: “Ngốc.”

Từ Dương: [Đâm vào tim rồi].jpg

Trời cao đầy mây, dọc đường êm ả.

45 phút sau, trực thăng đạp xuống căn cứ, ba người Phó Kiều, Chu Dân, Lý Khuê đều mặc đồng phục tác chiến màu rằn ri, chào từ phương xa.

Họ dùng cách này để chào đón người chiến thắng.

Tập hợp, nghiêm, nhìn phải thẳng...

Phó Kiểu điều chỉnh đội ngũ, giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai, khiến người ta bỗng dưng thấy thương cảm một cách kỳ lạ

Trong lòng mọi người đều rõ, đây có thể là lần cuối cùng...

Đội ba và đội sáu đã có người bắt đầu khóc. Đội bảy vì thiếu Nhiễm Dao, nên chẳng có ai gia nhập vào nhóm kia.

Sự nặng nề và buồn bã trong lòng họ chẳng hề nhẹ hơn những người khóc chảy nước mắt kia.

Hai mươi ngày, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.

Tuy Phó Kiêu nghiêm túc, lạnh lùng, không thân thiện, nhưng vào lúc chia tay, tâm trạng mọi người lại khá là kỳ lạ.

Từ Dương méo miệng: “Quái thật... sao tớ lại thấy không nỡ? Chắc chắn là bị ngược đến đần rồi!”

Tạ Từ vỗ vai cậu ta: “Suy nghĩ thế nào rồi?”

“Thế nào cái gì?”

“Vào bộ đội đặc công với chúng tớ.”

Từ Dương không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại lấp lánh.

Khi được gọi đến doanh trại chỉ huy nói chuyện, đối phương hỏi cậu ta có muốn đi lính không, Từ Dương không trả lời ngay, chỉ nói cần thời gian suy nghĩ.

Người đó cho cậu ta một địa chỉ, bên trên ghi là tổng quan khu XX. “Thời gian ba ngày, quyết định xong rồi đi đến nơi này điền thông tin, quá thời gian xem như vô hiệu.”

“Cậu còn suy nghĩ gì nữa?” Tạ Từ cau mày, “Là đàn ông liền đừng lằng nhằng!”

Từ Dương trầm mặc.

“Không muốn làm lính đặc công?”

“Sao có thể?!” Phản bác lại theo bản năng.

“Vậy không phải ok rồi à? Còn lằng nhằng cái gì?”

“Không phải...” Từ dương v*t lộn, trong lòng rối như tơ vò: “Cậu cảm thấy tớ thích hợp đi lính không?”

“Thích hợp chứ!” Trong mắt Tạ Từ, người đàn ông chân chính là phải bảo vệ nước nhà, dũng cảm hy sinh bản thân mình.

Còn về thích hợp hay không...

Vào bộ đội rồi, không thích hợp cũng có thể bẻ cậu thành thích hợp.

“Sao cậu lại hỏi kiểu vấn để bánh bèo này thể hả?”

Từ Dương gãi đầu, “Chị Đàm nói tớ không đáng tin... Cậu thấy sao?” Vẻ mặt chờ mong.

Tạ Từ suy nghĩ, “Câu này không sai.”

Từ Dương:...

“Chính vì cậu không đáng tin, nên mới cần phải rèn luyện. Tin tớ đi, bộ đội là nơi tốt nhất dành cho cậu.”

“Được! Vậy tớ quyết định đi nhé.”

“Ừ.”

“Đi thật đấy nhé!” Khóe môi Tạ Từ co giật, “Đi đi đi! Kéo cậu cũng phải đi.”

“Hì hì... Anh em tốt!”

Có thể trong lòng Từ Dương đã có đáp án từ lâu, chỉ là cậu ta cần sự khẳng định của người khác, chỉ thế mà thôi.

Lúc này, Phó Kiều chỉnh đốn đội ngũ hoàn tất.

Tầm mắt nhìn lướt qua mọi người, mang theo ba phần vui mừng, bảy phần cảm thán, chỉ nghe thấy anh ta từ từ lên tiếng....

“Từ lúc bắt đầu huấn luyện quân sự đến bây giờ, hình như tôi chưa khen các em bao giờ. Lúc nào cũng đều là đánh, tạo áp lực, ép các em khuất phục. Nhưng hôm nay tôi không chỉ muốn khen các em, mà còn phải khen thật dữ dội!”

“Mỗi người các em đều là những hạt giống tốt, tố chất cao năng lực mạnh được chọn ra từ trong đội ngũ sinh viên. Sau khi trải qua huấn luyện đặc biệt đã thay da đổi thịt. Nếu như nói, các em của hai mươi ba ngày trước là chim ưng non, vậy thì các em của bây giờ đã trang bị đủ kỹ năng bay liệng. Hy vọng các em càng bay càng cao, con đường phía trước càng đi càng rộng mở!”

Một buổi nói chuyện, khiến mọi người sôi sục nhiệt huyết.

Tiếng vỗ tay như sấm rền.

Hàn Sóc lẩm bẩm: “Phó Lạnh Lùng cũng không lạnh lùng như thế, khá là gợi cảm đấy chứ...”

Buổi chiều, ai nấy thu dọn đồ đạc, về nhà.

Vì đúng vào kỳ nghỉ Quốc Khánh dài ngày, nên không vội trở về trường.

An An vừa ra khỏi căn cứ đã được một chiếc Mercedes Benz không bắt mắt đón đi.

Phía bên Tinh Huy cũng cử xe đến. Hàn Sóc mang kính râm, khẩu trang, chuẩn bị đầy đủ võ trang. “Cưng à, đi đây nhé! Kỳ nghỉ kiềm chế một chút, đừng để Lục đại soái ca dùng sức quá mạnh, anh đây sợ cưng đau eo.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như nguyên lý kế toán, Đọc và phân tích báo cáo tài chính những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status