Nàng dâu cực phẩm

Chương 932: Thi đọ súng (1)


“Đàm Hi, bây giờ tôi khiến chiến với cô, có dám nhận lời khiến chiến không?” Ngô Sở Điền cười với dáng vẻ cảm thấy rất hơn người.

“Tại sao tôi phải nhận lời chứ?” Đàm Hi mỉm cười nhìn cô ta, lời nói ra có thể tức chết người khác, “Cô là cái thá gì?”

Người phụ nữ trợn tròn đôi mắt, đã tức giận đến cực điểm.

Đàm Hi tiếp tục làm người ta tức đến điên người, “Nếu cô là bạn gái cũ của Lục Chinh, vậy tôi có thể miễn cưỡng xem cô là tình địch, nhưng cô có phải không?”

Sắc mặt Ngô Sở Điện tái đi, vết thương đã kết vảy lại bị chọc vào, máu tươi lồ lộ dưới ánh sáng mặt trời.

Cái miệng đó của Đàm Hi, còn bén hơn lưỡi câu.

Lục Chinh hơi nhíu mày, nắm lấy tay cô.

Đàm Hi nhìn thì có vẻ bình thản, thành thạo, nhưng thực tế trong lòng đang vô cùng bực bội, nên lúc này Lục Chinh đã đụng vào ngay họng súng.

Đàm Hi thu tay về, không cho anh nắm. Cô nhìn nghiêng qua, ánh mắt nóng cháy như thiêu đốt, “Anh tự nói đi, anh với cô ta có quan hệ gì?”

Trong đôi mắt Lục Chinh thoáng qua vẻ không biết phải làm sao. Anh biết cô để bụng chuyện gì, không khỏi có chút đau lòng, liền nhẹ giọng, nói: “Cấp trên và cấp dưới.”

Một người là Thiếu tướng, một người là lính.

Chẳng phải cấp trên với cấp dưới sao?

Đàm Hi hài lòng, mặt Ngô Sở Điền tái nhợt. Ông Cát ngây người tại chỗ, ánh mắt đều tập trung vào Lục Chinh và Đàm Hi. Đến lúc này, ông ta mới tin, hai người quen nhau không phải đùa giỡn.

Không sai, trước đó ông Cát vẫn cho rằng, Lục Chinh chỉ ham muốn cái mới mẻ mà thôi.

Tuy Đàm Hi đã gặp qua người nhà họ Bàng và Lục, nhưng vấn đề tuổi tác bày ra đó, khiến người ta cảm thấy không đáng tin.

Hơn nữa, tính cách hai người khác hẳn nhau. Đàm Hi hướng ngoại, Lục Chinh hướng nội, có thể nói là hai đầu thái cực, càng tăng thêm tính bất khả thi trong mối quan hệ này.

Dù sao ông Cát vẫn giữ thái độ không ủng hộ.

Nhưng chỉ vừa mới lúc nãy, Lục Chinh ra mặt không một chút do dự, rất chân chó hưởng ứng ngay lời của bạn gái, thậm chí không tiếc việc tổn thương người đã từng là “chiến hữu“...

Được rồi, không phải là “chiến hữu”, cùng lắm chỉ là đồng nghiệp thôi.

Nhưng anh lại không hề nể mặt, thái độ cứng rắn, giống như sợ Đàm Hi chịu oan ức, giống chó mẹ bảo vệ chó con.

Ông Cát đột nhiên hiểu ra, tự ông ta làm ra bao nhiêu chuyện, không chỉ đẩy Đàm Hi càng ngày càng xa, mà còn đẩy khoảng cách với Lục Chinh ra xa hơn nữa.

Sao ông ta lại...

Hổ đổ như vậy!

Ông ta hối hận vô cùng.

Thái độ của Lục Chinh như vậy không chỉ khiến ông Cát tỉnh ra, mà còn giống như chậu nước lạnh đổ xuống ngay trên đầu Ngô Sở Điền, lạnh người, còn lạnh tim hơn.

“Đáng không?” Cô ta hỏi, ánh mắt nhìn Lục Chinh đầy vẻ bị thương và đau khổ, sự dè dặt và tự kiềm chế từng có trước sự đả kích này đã không còn tồn tại nữa, “Cô ta có gì tốt chứ?”

Người đàn ông căng mặt ra, ánh mắt âm u: “Những điều này đều không liên quan đến cô.”

Ha Ha...

Không liên quan?

Sau cùng, cô ta lại thua bởi một cô gái như vậy.

Không cam tâm...

Đàm Hi cong môi lên, đón lấy ánh mắt u oán của Ngô Sở Điền, tâm trạng rất tốt, “Không phải có muốn khiêu chiến với tôi sao? Được thôi, vừa hay ở dưới có khu bắn súng, chúng ta đọ súng thì thế nào?”

“Cô muốn đọ súng với tôi?” Đối phương nghe xong cảm thấy không thể tưởng tượng nổi liền cười phá lên.

“Đúng vậy.” Đàm Hi gật đầu, bây giờ là bà đấy nhịn không được muốn ép cô, chứ không phải cô tự tìm tới thách đấu.

Người trước ở thế chủ động, còn người sau là kẻ bị động.

Cô vẫn không hề chịu ăn thiết chút nào.

Lục Chinh không nói gì, mặc kệ cố nháo, cho dù có thua cũng không sao, chẳng phải vẫn còn anh ở bên đó ư?

Trời có sập xuống, cũng có thể thay cô đỡ lấy.

Trong lòng ông Cát lộp bộp một tiếng, thầm bảo tiêu rồi!

Gió trưa thổi qua sân bắn súng, cuốn theo từng hơi nóng.

Đàm Hi nhìn lướt qua hàng súng ống để trên bàn, có súng trường M16 do Mỹ chế tạo, súng M4 Carbine, súng máy M249, súng trường bắn tỉa CheyTac M200...

Đều là loại súng tốt!

Ngô Sở Điền thấy vậy, tưởng cô không biết mấy loại súng ống này, giễu cợt nói: “Tuy rằng trong giai đoạn huấn luyện đặc biệt có được dạy về bắn súng, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, cô chắc muốn đọ súng với tôi chứ?”

Đàm Hi ngước mắt lên, nhìn cô ta một cái.

Rõ ràng không hề mang cảm xúc gì, nhưng Ngô Sở Điền lại thấy giống như sự sỉ nhục lớn. Cô ta thẳng tiến về trước, chọn một khẩu súng bắn tỉa M40Àl.

Lên nòng, nhắm bắn, chỉ nghe hai tiếng đùng đùng, trúng ngay tấm bia.

Ngô Sở Điền bắn một hơi, tám phát còn lại đều là vòng 10.

Trở về tư thế, đặt súng xuống, tháo nút nhét tai ra, rời khỏi bia bắn.

Ông Cát đứng ở nơi không xa, nhìn thấy hết mọi việc. Tuy rằng sự việc ngay trước mặt đây là điều ông ta muốn thấy, nhưng trong lòng lại cảm thấy có một sự bất an.

Sự bất an này đã đạt đến cực điểm khi Lục Chinh bước đến sóng vai với ông ta.

“Ngài hài lòng chưa?”

“Thằng nhóc cậu nói gì thế?” Khuôn mặt già nua nở một nụ cười vô cùng miễn cưỡng.

Lục Chinh đưa mắt nhìn ông ta, ánh mắt u ám: “Đây không phải điều ngài muốn ư? Gọi Ngô Sở Điền về lôi kéo quan hệ với tôi, kích thích dục vọng thắng thua của Đàm Hi, thuận theo đó để cô ấy gia nhập bộ đội đặc công. Ông Cát à, dự định tinh vi lắm, không hổ là người làm qua Tổng tham mưu, chủ ý cứ phải gọi là như sóng đánh vào bờ.”

Nghe giọng điệu thì rất hài hước, nhưng nếu như nghiên cứu kỹ biểu cảm của Lục Chinh thì có thể phát hiện lúc anh nói chuyện, ý cười không hề có trong ánh mắt.

Ông Cát nuốt nước miếng, tức giận vô cùng, nhưng chỉ có thể nhịn.

Suy cho cùng, việc ông ta làm đúng là không suy nghĩ ổn thỏa.

Trong phòng đó, Ngô Sở Điền đã kết thúc lượt bắn. Cô ta đi đến bên cạnh Đàm Hi, thấy cô nhìn chằm chằm sủng trên bàn thất thần liền nở nụ cười trêu tức: “Có cần tôi giúp cô chọn một khẩu không, gà mờ?”

Đàm Hi nhíu mày, cũng cười theo: “Khỏi, con người tôi không thích thấy loại người sinh ngoại, đồ của mình không dùng mà cứ thích dùng đồ người khác, đó gọi là - để tiện.”

Súng cũng được, mà người cũng thế.

Súng bắn tỉa Remington M40A1, bắn ra loại đạn đặc biệt M118, tốc độ 777 mét/ giây, khoảng cách có hiệu quả cao nhất là 800 mét, là trang bị vũ khí của hải quân lục chiến nước Mỹ.

“Xem ra, đồng chí Ngô đã ở nước ngoài lâu quá nên đã bị bánh mì bít tết nuôi thành cốt cách mặt mũi nô lệ rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach chuyen doi tu dinh dang file xml sang excel, thu thuat windows chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status