Nàng dâu cực phẩm

Chương 94: Quen biết lưu diệu


“Trước đây chính anh muốn chia tay, chia tay thì chia tay…” Cô nàng Đàm ra khỏi nhà đón ánh mặt trời, vừa đi vừa hát, chiếc balo nhỏ sau lưng lắc lưng theo nhịp.

Lưu Toàn đang dạy bảo một đám thủ hạ, thì bị tiếng ca “tuyệt diệu” từ phương xa vọng đến làm ngắt quãng, mặt mũi lập tức trở nên đen thui.

“Yo, là anh à, đội trưởng Lưu. Mới sáng sớm đã mở đại hội động viên rồi hử?”

“Chào buổi sáng mợ Hai.”

“Chào buổi sáng anh nhé, chào buổi sáng mọi người!”

“Cô huẩn bị ra ngoài đấy à?”

“Đúng vậy!”

“Vậy tôi gọi tài xế cho cô.”

“Không cần.”

“Gần khu này rất khó bắt xe.”

“Vậy hả?” Đàm Hi chớp mắt, “Thật không đó?”

“Hoàn toàn thật.” Lưu Toàn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Đàm Hi ồ một tiếng, đảo mắt, “Có thể cho mượn di động được không? Di động của tôi bị mất rồi.”

Lưu Toàn đổ mồ hôi lạnh, điện thoại cũng để mất được, sao không làm mất luôn cô đi?!

“Có cho mượn hay không, một câu gọn lẹ!”

“Cho cho cho!” Hai tay dâng lên, thái độ cung kính.

Buồn cười, hắn dám nói “không” sao?

Bà cô này vô cùng ghê gớm, đẳng cấp như thím Lâm mà cũng phải vào viện, tên nhãi nhép như hắn chắc không đủ để nhét kẽ răng, vẫn nên nghe lời được bao nhiêu thì cố gắng nghe bấy nhiêu là được.

“OK! Trả cho anh.”

“Ấy… đã dùng xong rồi sao?”

“Đúng thế, khi về sẽ trả tiền cho anh.”

“Trả tiền?”

“Lúc nãy dùng ứng dụng gọi xe trên di động của anh để gọi một chiếc taxi, túi tiền của tôi mất rồi, đợi lúc về mới có tiền trả anh.”

Xe đến rất nhanh, dừng ở trước cổng lớn.

“Đi trước nhé, tối gặp, bye~”

Khóe môi Lưu Toàn giật giật, “Bye, bye bye…”

Trạm đầu tiên, dĩ nhiên là ngân hàng.

Rút hết 5 vạn tệ, giữ 1 vạn tiền mặt trên người, còn lại 4 vạn nhét vào thẻ.

“Cô à, xin dừng bước.”

“Anh gọi tôi ư?” Đàm Hi nhướng mày, nhìn về phía người đến, một người đàn ông tương đối trí thức, đồ tây lịch sự, giày da sáng bóng, trông có vẻ rất trẻ.

“Có việc gì không?”

“Chào cô, tôi là giám đốc tài vụ của ngân hàng này, họ Lưu.”

“Chào anh.”

“Không biết cô có hứng thú vì về lĩnh vực quỹ đầu tư không? Thật ra, những quý cô có nhiều tiền mà cũng không cần dùng tiền như cô đây rất nhiều, họ thường chọn một vài cách đầu tư ổn định và lành mạnh, vì dụ như nợ công, bảo hiểm, các quỹ v.v…”

“Thì sao?” Đàm Hi ngắt lời anh ta, khoanh tay trước ngực.

Vị giám đốc hơi sửng sốt nhưng có phản ứng lại rất nhanh, “Cá nhân tôi đề nghị, cô có thể thử lĩnh vực quỹ tiền tệ xem thế nào.”

“Tôi tin cô chắc chắn đã nghe qua chữ “quỹ tiền tệ”, nhưng chắc là không hiểu biết nhiều về nó. Không sao, tôi có thể giải thích cho cô, cô không ngại ngồi xuống từ từ nói chuyện chứ?”

“Xin lỗi, tôi không hứng thú với quỹ tiền tệ.” Đàm Hi sải chân bước đi.

“Cô nghe tôi nói, sẽ không chiếm quá nhiều thời gian của cô đâu, chỉ cần mười lăm phút, cô mà bỏ đi lần này rất có thể sẽ bỏ qua một cơ hội đầu tư tuyệt vời mà không có thể bù đắp lại được đâu…”

“Cơ hội đầu tư tuyệt vời?” Đàm Hi ngừng lại, nhìn chằm chằm vào anh ta, cười như không cười.

Mắt của người đàn ông rực sáng, “Đúng vậy, cô xem, bây giờ tỷ lệ lạm phát rất cao, giá cả tăng lên chóng mặt, nhưng tiền lương thì vẫn giậm chân tại chỗ, gửi tiền vào ngân hàng, đợi qua vài năm tuy là giá trị không đổi nhưng khả năng mua sắm thực tế bị thu nhỏ lại, cho dù có tiền lời, nhưng không chắc có thể bù đắp được chỗ trống. Cho nên, cách thức bảo hiểm nhất chính là đầu tư!”

“Được rồi, không phải anh đến để chào bán quỹ tiền tệ à? Có những loại nào lấy ra cho tôi xem thử luôn đi.”

Lưu Diệu sửng sốt, anh ta còn nghĩ rằng phải tốn thêm ít nước bọt, thật không ngờ cô gái này lại sảng khoái đến thế.

Có hy vọng!

“Cô xem, hai loại phía trước là kiểu quỹ lợi nhuận cao, yêu cầu đầu tư từ 3 vạn trở lên, 3 loại sau là quỹ lời nhuận ổn định, một vạn là đã có thể tham gia.”

“Vậy anh thấy tôi nên đầu tư loại nào?”

Lưu Diệu hơi kinh ngạc, những khách hàng trước đây không phải kiểu bán tín bán nghi thì là loại tự ra vẻ thông minh, rất ít người trực tiếp hỏi anh ta như thế, đa phần đều là sau khi nghe giới thiệu xong thì tự đưa ra quyết định.

“Anh có phải cố vấn đầu tư chuyên nghiệp không đó? Không trả lời được à?”

“Không, không phải, chỉ là thấy hơi bất ngờ…” Gãi đầu, trên mặt xuất hiện vẻ thẹn thùng nên có vào độ tuổi này, không phải là bộ dạng khách sáo trong công việc.

“Bất ngờ hả?”

“Ừ, cô là một trong số ít những người khi bắt đầu đã hỏi ý kiến cá nhân của tôi.”

“Không phải anh làm ngành này sao, không hỏi anh thì hỏi ai?” Chớp mắt, ra vẻ ngây thơ.

“Khụ khụ…” Lưu Diệu càng thấy ngại hơn.

Cô gái này có một đôi mắt như biết nói, rất đẹp, cũng rất dễ khiến người tác phân tâm…

“Tôi đề nghị, hai loại này.”

“Hoa Nghiệp Song Dực, Nặc Đức Trưởng Thành?” Một loại cao, một loại ổn định.

“Cách nhìn của tôi thế này, chúng ta làm đầu tư thì không thể bỏ tất cả trứng vào cùng một cái giỏ, phải quy hoạch theo tầng, như vậy càng có lợi cho việc xa rời rủi ro.”

“Được, hai loại này đi.”

“Hả?”

“Nghe theo ý anh, mua hai loại này, vừa hay trong thẻ có 4 vạn.”

“Đã… quyết định rồi?”

“Đúng vậy, quyết định rồi.”

“Không… không sợ tôi lừa cô?”

Đàm Hì cười phì, “Anh có sao?” Cô đang cười, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến đáng sợ.

“Tôi… thật ra, cá nhân tôi đánh giá rất cao hai loại này. Tuy kiếm được khách hàng sẽ có phần trăm, nhưng tôi tuyệt đối không hề nói bậy, hai loại quỹ này nếu xét từ lợi nhuận lúc trước, hay triển vọng phát triển đều rất đáng đầu tư!” Vừa nói vừa so sánh, gấp gáp đến mức hai má ửng đỏ.

“Được rồi, hai loại này đúng thật không tệ. Thẻ cho anh, tôi không có nhiều thời gian.”

“Được, tôi làm thủ tục ngay. Lát nữa sẽ dạy cô cách sử dụng phần mềm…”

“Không cần, tôi biết.”

“Vậy được.” Nhếch miệng, lộ ra đúng 8 cái răng, khá là tươi sáng.

Trước khi ra khỏi cửa, Lưu Diệu không yên tâm, hỏi thêm vài lần: “Cô biết dùng thật chứ?”

Đàm Hi cứ trợn mắt khinh thường suốt.

“Này, anh có phải là dân giả mạo giám đốc đầu tư không đấy?” Còn trẻ tuổi, trong ngân hàng nhà nước coi trọng lý lịch, quả thật không có khả năng lắm.

Lúc nãy khi bắt đầu còn trông giống giống, nhưng càng về sau, ngay cả động tác gãi đầu cũng xuất hiện, tác phong vườn trường không phải thuộc kiểu đậm chất thông thường.

Quả nhiên…

“Đang học năm hai, tham gia thực tập, vừa hay Giám đốc đi công tác nên quẳng nhiệm vụ cho tôi. Lưu Diệu, Diệu trong từ Khiêu Diệu, rất vui được làm quen với cô.”

“Đàm Hi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 960 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dan tai chinh ví dụ như 16 khoản thu nhập miễn thuế thu nhập cá nhân, Cách lập thuyết minh báo cáo tài chính chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status