Nàng dâu cực phẩm

Chương 944: Chuyến tham quan (1)


Nói đến kiểm tra, đây không phải là chuyện đùa.

Dựa theo danh sách tiến hành kiểm tra thân phận.

Trước tiên là nói tên, rồi nhìn mặt, sau đó trình chứng minh thư, lưu vào hệ thống, được cấp quyền, xác nhận không vấn đề gì mới được vào trong.

Cả quy trình này không dưới nửa tiếng.

Nhiễm Dạo nhỏ tiếng thì thầm: “Nghiêm ngặt vậy sao?”

Hứa Trạch gật đầu, “Đã tốt lắm rồi, còn có trình tự nghiêm ngặt hơn nữa.”

Hàn Sóc tạch lưỡi, “Dữ thật.”

Xếp hàng, kiểm tra xác nhận, đợi mọi người đều qua hết, lúc này thì Trương Bính mới theo vào trong.

Đâu đâu cũng có thể thấy vệ binh đi tuần, bước đi rất đều, tư thế hiên ngang.

Trước tiên, tham quan sân huấn luyện.

Bởi vì có bộ đội đang huấn luyện, vì vậy chỉ có thể nhìn từ xa.

So với căn cứ Tây Bình, diện tích sân huấn luyện ở đây nhỏ hơn nhiều, nhưng đầy đủ.

Đàm Hi không có hứng thú mấy. Ngược lại đám người Hứa Trạch, Tạ Từ hưng phấn dâng trào. Nếu không phải không đúng lúc, sợ rằng họ đã nhịn không được mà xông lên thể hiện vài đòn rồi.

Tiếp theo là sân bắn súng.

May là không có người huấn luyện, có thể đến gần tham quan.

Mấy người Hứa Trạch ngứa tay, tự mình xuống sân luyện tập. Trong đó, Tạ Từ 100 điểm, Hứa Trạch và Thẩm Hàn có tổng điểm đều trên 95 điểm.

Hàn Sóc và Nhiễm Dao đều thử cho vui, ngắm chuẩn, bắn, thành tích cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận.

“Mấy cậu không chơi à?” Tạ Từ đi đến bên Đàm Hi, mỉm cười hỏi.

Đàm Hi lắc đầu, uể oải chán nản.

“Còn An An?”

“Không muốn động.”

Sau khi kết thúc việc bắn súng, cả bọn lại đi đến phòng liên lạc trung tâm.

Trương Bình:... Ở đây có thiết bị liên lạc truyền tin tân tiến nhất thế giới, bao gồm máy thăm dò nghe lén trong đó, thậm chí có thể thu nhận tín hiệu vô tuyến từ xa.”

Đồng chí Thiếu tá đang nói, bọn họ đều chăm chú lắng nghe.

Tham qua xong ba chỗ, vừa đúng lúc đến giờ cơm trưa.

Trương Bình: Sau đây chúng ta sẽ đến nhà ăn, mọi người xếp hàng ngay ngắn đi đến sảnh trong cùng, ăn xong có thể nghỉ ngơi một lát, buổi trưa 2 giờ chúng ta tiếp tục tham quan.”

Từ Dương: “Buổi chiều còn tham qua những chỗ nào nữa ạ?”

“Phòng thẩm vấn và phòng hồ sơ sơ cấp.”

Hứa Trạch nghe vậy, nhạy cảm bắt được ba chữ “phòng hồ sơ”, tự động quay qua nhìn Đàm Hi. Nhưng lại thấy cô mặt dửng dưng, không có chút xúc động gì, thỉnh thoảng lại cúi đầu thì thầm với Hàn Sóc.

Hứa Trạch thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng yên lòng.

Trước đó, lúc cậu ta thuyết phục Đàm Hi cùng tham gia diễn tập quân đội, dùng tình bản để thấu hiểu, dùng lý lẽ để lay động, rồi còn thêm nhiều sự dụ dỗ, cậu ta cố ý nói có thể tham quan phòng hồ sơ, và biểu hiện của Đàm Hi cũng rất có hứng thú, thậm chí còn hỏi thăm chuyện liên quan đến hồ sơ cơ mật cấp SSS...

Giờ đây xem ra, chắc chỉ hiếu kỳ mà thôi.

Hứa Trạch âm thầm an ủi bản thân, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.

Nhưng trái tim Hứa Trạch lại không thể nào đập nhịp nhàng được, hơi hơi thấy bất an.

Bữa trưa ăn hai món mặn, hai món chay và một canh, tuy đồ ăn bình thường, nhưng được cái ở chỗ có thể thêm cơm, ăn bao nhiêu cũng được.

Đàm Hi đã ăn lưng lửng, vừa lau miệng vừa đứng dậy nói: “Ra ngoài tiêu cơm đây”

Vốn dĩ Hàn Sóc muốn đi chung, nhưng cô vẫn chưa ăn xong, “Nhanh như vậy làm gì, muốn lười biếng à?”

Đàm Hi đã đi xa, đương nhiên không nghe thấy.

Nàng Sóc nào đó tự nhiên buồn rầu.

Trước tiên chạy hai vòng sân bóng rổ ở ngoài phòng ăn, theo trí nhớ vừa nãy đi qua đây, Đàm Hi nhanh chóng quyết định phương hướng...

Hàn Sóc giải quyết cơm canh trong bát với vận tốc ánh sáng, sau đó ra ngoài tìm Đàm Hi.

“Ủa? Người đâu?”

Rồi lại tìm hai vòng ở gần đó, nhưng đến cái bóng còn không thấy.

Cô chỉ đành hậm hực quay đầu, trở về chốn cũ.

Một giờ đúng, tập thể mọi người bắt đầu nghỉ trưa, giữa chừng Đàm Hi trở về qua một lần, chào một tiếng, sau đó lại bỏ đi.

Hàn Sóc muốn đi chung với Đàm Hi, nhưng lúc đó cô đã đi vệ sinh, hai người đến cả mặt cũng không đụng.

Đợi cô đuổi theo thì đã sớm không thấy người rồi.

“Này, Tiểu Công Trúa, cậu nói cậu ấy không nghỉ trưa mà chạy ra ngoài làm chi?” Hàn Sóc chọt cánh tay của Nhiễm Dao.

Nhiễm Dao đang chuẩn bị ngủ, nghe vậy cũng có chút mờ mịt: “Tớ cũng không biết.”

“...” Hỏi cũng như không hỏi.

An An đã ngủ rồi, Hàn Sóc không tiện tìm cô huyền thuyền nữa, đành ngoan ngoãn nằm bò lên bàn chuẩn bị ngủ.

Đợi cô tỉnh dậy, đã qua 45 phút rồi, bất giác ngẩng đầu lên tìm bóng dáng Đàm Hi.

Còn chưa về?

Lúc này, một bóng người quen thuộc từ phòng vệ sinh bên phải bước ra, mắt Hàn Sóc sáng rỡ.

“Em gái ơi!” Cô gọi bằng giọng gió.

Đàm Hi đi đến bên cổ, ngồi xuống, Hàn Sóc chợt cảm thấy hơi lạnh đập vào mặt.

“Đi đâu vậy? Trời nắng như thế...”

“Đi dạo loanh quanh.”

“Ngoài đó nóng lắm hả?” Hàn Sóc thấy trán cô toàn là mồ hôi, khuôn mặt không chút ửng đỏ, trắng bệch, màu môi rất nhợt nhạt, còn có vết nứt, “Không phải bị trúng nắng chứ?”

Đàm Hi chưa kịp trả lời, Hàn Sóc đã đưa tay qua, đặt lên trán cô, rồi đặt xuống má: “Đâu có sốt...”

Thậm chí còn có chút lạnh như băng.

“Không sao.” Sau đó cô cúi đầu, giọng nói trầm thấp: “ Tớ nghỉ một lát trước đã.”

“Đã sắp đến giờ rồi, còn nghỉ ngơi gì chứ?”

“Im lặng, 10 phút nữa gọi tớ.”

Hai giờ, Trương Bính đúng giờ xuất hiện: “Nếu mọi người đã nghỉ ngơi rồi, vậy chúng ta tiếp tục tham quan.”

Trước tiên đến phòng thẩm vấn, thời gian ở lại không lâu, khoảng 20 phút.

Trương Bình, “... Tiếp theo chúng ta sẽ đi phòng hồ sơ. Trước khi đến đó, có vài câu tôi muốn nhắc nhở mọi người. Thứ nhất, liên quan đến văn kiện tư liệu, chỉ được xem, không được sờ, càng không được tự ý lật ra xem. Thứ hai, vì lý do an toàn, chúng ta để tất cả những vật dụng liên quan đến nước như nước uống trong ba lô rồi để giá để đồ ngoài hàng lang, không được đem vào phòng hồ sơ, có nghe rõ hết chưa?”

“Rö!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như nhung mau dam suong dep nhat, may anh dslr chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.

loading...
DMCA.com Protection Status