Nàng dâu cực phẩm

Chương 982: Về nước (1)


“Được biết, lần thu mua này khá kín tiếng, đại bộ phận trình tự đều đang được tiến hành trong âm thầm, vẫn chưa công khai. Người phụ trách hai bên có biểu hiện vô cùng thân thiết, có thể nói là vụ thu mua hòa bình nhất trong lịch sử. Kế tiếp là hình ảnh lễ ký kết hợp đồng...”

Hình ảnh theo đó thay đổi, lọt vào tầm mắt là bối cảnh được mở rộng ra, trên banner in mấy chữ lớn: “Lễ ký kết hợp đồng giữa Lục Thị và Thiên Hồng”

! Cực kỳ chói mắt. Lúc đó, Vivian và mấy lãnh đạo cấp cao đang ở trong văn phòng của Đàm Hi, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng khó nhìn. Có trời mới biết, vì có thể đưa ra được bản kế hoạch thu mua này mà người của bốn bộ phận đã thức khuya dậy sớm, tăng ca đến mấy ngày, vất vả lắm mới hoàn thiện được, đưa tới trước mặt Đàm Hi và chỉ chờ Boss lớn gật đầu nữa là xong. Nhưng mà hiện tại... “Lục Thị? Sao tôi chưa từng nghe nói về công ty này nhỉ?”

Một anh chàng tóc vàng mắt xanh người Pháp bưng vẻ mặt cực kỳ khoa trương, không nhịn được kêu lên, giống như chuyện Lục Thị có thể nuốt Thiên Hồng là một chuyện không thể nào tin được vậy. Phải biết rằng, hiện tại đến CK cũng không nắm chắc có thể gặp được khối xương cứng này một trăm phần trăm. Thế nên, bọn họ chỉ vươn tay ra với “Thiên Dụ”

chứ chưa từng nghĩ sẽ động vào “Thiên Hồng“. “David, cậu đang nói đùa đấy à? Lục Thị, ở Hoa Hạ đứng vào top 3 trùm địa ốc đấy, đã nghe nói về West Pavilion bao giờ chưa?”

“Đương nhiên! Lúc tôi tới thủ đô du học đã ở chung cư West Pavilion - Yilan mà, đẹp từ trong ra ngoài, còn có hệ thống tự sưởi ấm và làm mát nữa, điều kiện sống cực kỳ cao...”

Anh chàng bồ lô ba la một hồi, thiếu điều tâng bốc chung cư West Pavilion lên tận trời. “OK, West Pavilion chỉ là một trong những nhãn hiệu bất động sản cấp hai do Lục Thị khai phá mà thôi, đã hiểu chưa?”

“What? Cấp hai?”

David tỏ vẻ có khả năng mình gặp ảo giác rồi. “Được rồi! Hôm nay chúng ta ở đây không phải để thảo luận rốt cuộc Lục Thị trâu bò thế nào, mà là chuyện thu mua Thiên Dụ tiếp theo sẽ phải tiến hành ra sao.”

Từ bỏ, hay cứ tiếp tục? Bài toán khó được đặt ra ở trước mắt, chỉ chờ Đàm Hi ra quyết định. Cộng sự nhiều năm với nhau, mọi người đã quen với việc lấy Đàm Hi làm trung tâm. Cô chỉ huy thế nào thì bạn họ sẽ đánh như thế, họng súng luôn nhất trí đối ngoại. Tức khắc, mọi người lập tức dừng tranh luận, ánh mắt đều nhìn hết về phía Đàm Hi. Lại thấy Boss xinh đẹp như nữ thần của họ giờ đang nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, ánh mắt sâu thẳm, dường như mây phủ quanh núi, không nhìn rõ là cảm xúc gì. Mọi người nhìn theo tầm mắt cô, chỉ thấy trên màn hình tivi đúng là phân đoạn nghi thức tiến hành ký kết giữa người phụ trách hai bên. CEO của Thiên Hồng khoảng hơn năm mươi tuổi, bao nhiêu năm làm ăn vất vả khiến cho ông ta nhìn già hơn tuổi thực, nhưng đôi mắt vẫn tràn ngập ánh sáng khiến người ta không thể khinh thường. Mà người bên cạnh ông ta thì trẻ hơn rất nhiều, nhìn cũng chỉ tầm trên dưới ba mươi tuổi, đầu đinh đơn giản, đường cong sườn mặt thanh thoát, dứt khoát, vừa nhìn liền cảm thấy quanh thân ẩn ẩn khí chất mạnh mẽ, cương nghị, khí khái. “Tổng giám đốc à? Chẳng phải ở Lục Thị, dưới chủ tịch thì chỉ có một Tổng giám đốc duy nhất là Hàn Uy sao? Người này ở đâu ra thế?”

Người bên cạnh biết chuyện nghe thấy thế thì không khỏi cười nhạo: “Không biết thì chẳng trách cậu, nhưng không biết mà nói ra thì người mất mặt là cậu đấy. Bốn năm trước...”

Bên tại là tiếng giải thích của cấp dưới, nhưng Đàm Hi lại không nghe lọt được một chữ nào, giờ phút này, tràn ngập trong trái tim và mắt cô cũng chỉ còn lại hình ảnh của người trong tivi kia. 5 năm rồi... Người đàn ông vẫn cứ mang phong thái tuyệt vời như xưa, mặc dù đứng trước truyền thống luôn khiến anh phiền lòng nhất cũng cứ tỏ vẻ bình thường, thành thạo được. Xem ra mấy năm nay, người tiến bộ không chỉ có một mình cô. Nghi thức ký kết hợp đồng kết thúc, CEO của Thiên Hồng rời đi, còn lại Lục Chinh bị một đám báo chí truyền thống vây chặt lấy, vô số micro được chia tới trước mặt anh... “Lục Tổng, ngài biến mất 5 năm mới quay lại tập đoàn, liệu Thiên Hồng có phải đòn ra oai phủ đầu đầu tiên của ngài hay không?”

“Có thể hé lộ một chút là 5 năm qua ngài đã ở đâu không? Lúc trước có lời đồn rằng ngài là tội phạm kinh tế nên phải chịu đựng án phạt. Tin tức này đã bị chủ tịch Lục đè xuống. Hiện tại có phải ngài đã ra tù nên định một lần nữa quay trở lại trung tâm quyền lực không?”

“Ngài biến mất 5 năm, trong lúc này nền kinh tế quốc dân đã xảy ra những biến hóa nghiêng trời lệch đất, ngài có nghĩ mình sẽ đuổi kịp thời thế bây giờ, trở thành một nhà công nghiệp tiên phong không?”

Những phóng viên được mời tới hôm nay đều là phóng viên mảng tài chính, kinh tế, trong bụng vẫn có một chút hiểu biết nên các vấn đề được đưa ra tương đối sắc bén. Há miệng ngậm miệng là tập đoàn như thế nọ thế kia, trong đó không thể tránh được đụng chạm vào một ít chuyện riêng của Lục Chinh, chiếu theo phong cách làm việc lạnh nhạt và đạm bạc của vị này thì quá nửa là sẽ không trả lời. Đúng lúc trong mắt đám phóng viên lộ ra sự thất vọng, cảm xúc uể oải thì Lục Chinh lại đột nhiên mở miệng... “Đầu tiên, kế hoạch sáp nhập với Thiên Hồng đã có từ năm năm trước rồi, hiện giờ cũng chỉ là nước chảy mây trôi, hoàn toàn không tồn tại ý ra oai phủ đầu" như vừa nói.”

“Tiếp theo, rời đi bốn năm là quyết định của tôi, cũng là việc riêng của tôi, không cần thiết phải giải thích với bất kỳ ai.”

“Cuối cùng, tôi không phải tiên phong, danh hiệu nhà công nghiệp tiên phong cũng thật miễn cưỡng. Tập đoàn phát triển thì phải thuận theo sự biến hóa của thời đại, mọi người hay nhớ dõi theo chúng tôi.”

Nói xong, làm bộ rời đi. Một nữ phóng viên nhào tới phía trước, micro gần như muốn chọc thẳng vào mặt Lục Chinh: “Vậy kế hoạch quan trọng nhất tới đây của ngài là gì?”

“... Chờ người.”

Nữ phóng viên ngẩn ra, đang định mở miệng hỏi tiếp thì Lục Chinh đã nghênh ngang rời đi rồi. Chờ người ư? Đồng dạng ngơ ngẩn còn có Đàm Hi đang ở cách xa trùng dương, đang nhìn chằm chằm vào tivi. Chờ ai? Trái tim không thể kiểm soát được mà đập nhanh hơn, bịch bịch bịch... “Đàm Tổng?”

Chợt hồi thần, Đàm Hi nhìn về phía tiếng gọi, thấy ánh mắt hơi có vẻ lo lắng của Vivian thì xua tay, rũ mắt xuống đồng thời điều chỉnh cảm xúc của bản thân mình. “Đối với Thiên Dụ, các vị có ý tưởng gì không?”

Giọng nói bình thản và trầm thấp, hoàn toàn không có gì bất ổn, như thể người vừa mới ngày người thất thố không phải cố. Mấy trưởng bộ phận đều mỗi người góp ý một vài câu, mồm năm miệng mười, nhưng phương hướng lại tương đối nhất trí, cuối cùng người phụ trách mảng thị trường đứng ra tổng kết lại... “Nếu đã bắt đầu thì không thể từ bỏ, nếu không chẳng phải là uổng phí tâm huyết của mọi người sao?”

Ánh mắt Đàm Hi bình tĩnh đảo qua mọi người: “Đều nghĩ thế à?”

“Tôi đồng ý.”

“Tôi cũng đồng ý.”

“Cả tối nữa.”

“Đàm Tổng, ngày mai tôi có thể bay qua Hoa Hạ tìm tập đoàn Lục Thị để thương thuyết...”

“Không cần.”

Đàm Hi xua tay, “Tôi sẽ tự mình đi.”

Mọi người kinh ngạc ngẩn người. Đàm Hi quyết định dứt khoát, “Cứ quyết như thế đi.”

“Khi nào thì bắt đầu?”

“Nửa tháng sau.”

“Sao?”

Đàm Hi gập tài liệu lại: “Tôi cần có thời gian để sắp xếp các hạng mục công việc, thế nên trong hai tuần tới đây, có khả năng là mọi người... đều phải tăng ca.”

Mọi người kinh ngạc, đây là định đánh lâu dài ở Hoa Hạ hay sao? Theo năng lực của Đàm Hi, chỉ cần thời gian nửa tháng là có thể định ra được kế hoạch phát triển cho nửa năm tiếp theo của công ty rồi... Cuối tháng Tư, Đàm Hi sắp xếp hết mọi công việc lớn bé trong công ty một cách thỏa đáng. Ngày 3 tháng Năm, ba mẹ con bước lên máy bay bay từ Zurich về Hồng Kông. Cô bé Ngộ Hạ không phải lần đầu đi máy bay nhưng vẫn cứ không ngừng tò mò như trước. “Mommy, tại sao máy bay có thể bay lên trời ạ?”

“Bởi vì có gió.”

Cô nhóc cái hiểu cái không nhưng vẫn cứ cười vô cùng ngây ngô và hồn nhiên. A Lưu thì không có tâm tình tốt như thế. Chờ sau khi Ngộ Hạ ngủ rồi mới quay đầu khẽ hỏi Đàm Hi... “Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại nghĩ thông suốt thế?”

Câu trả lời vẫn y như cũ... “Bởi vì có gió.”

Đổi lấy là ánh mắt như suy tư gì đó của cậu nhóc. Đàm Hi cười khẽ, nhắm mắt vào ngủ. Tại sao ư? Bởi vì Lục Chinh đã không những quay về mà còn rời khỏi quân ngũ, quay lại thương giới. Hai điều kiện bên trên, thiếu cái nào thì Đàm Hi cũng sẽ không thể mạo hiểm được. Lúc trước cô rời đi quyết tuyệt như vậy là muốn thành toàn cho tín ngưỡng của Lục Chinh, để anh có thể làm một người quân nhân nhiệt huyết, cương trực và không có gì vướng bận. Nếu Lục Chinh vẫn còn trong quân ngũ mà cô lại về nước, vậy thì sự thành toàn năm đó sẽ lập tức trở thành trò cười. Cố không muốn ép Lục Chinh phải lựa chọn, nhưng chỉ khi anh đưa ra lựa chọn thì hai người mới có thể đi tới một kết quả thực tế hơn. Cùng lắm thì anh lựa chọn ở lại quân ngũ, còn cô sẽ sống cùng hai đứa trẻ ở nước ngoài. Tuy rằng có tiếc nuối nhưng ít ra cũng sẽ thành toàn được cho một bên. Hiện giờ, Lục Chinh quay về thương giới, vừa ra tay đã thu mua Thiên Hồng, có thể bổ khuyết sự vắng mặt trong bốn năm của mình, đánh một đòn lật ngược vô cùng xinh đẹp, mạnh mẽ tuyến cáo địa vị và uy quyền của anh ở Lục Thị. Đồng thời, cũng làm một tín hiệu báo cho Đàm Hi... Nhóc con, em nên quay về rồi. Không phải Đàm Hi không cảm động. Thì ra bao nhiêu năm như thế, anh vẫn cứ chờ đợi cô. Nhưng càng cảm động thì lại càng cảm thấy chua xót. Cô biết hơn ai hết tình cảm của Lục Chinh dành cho quân ngũ, vậy mà vẫn cứ tàn nhẫn bắt anh phải lựa chọn, nhưng Đàm Hi cũng chẳng có cách nào. Cô muốn có chồng, hai đứa trẻ cũng cần có cha. “Mommy? Có phải chúng ta sắp tới nơi rồi không ạ?”

Đàm Hi mở mắt ra, cười gật đầu: “Đúng thế, sắp tới nơi rồi...”

“A! Mommy, sao mắt mẹ lại đỏ thế?”

“Ồ, chắc do nghỉ ngơi không tốt.”

“Vậy mẹ ngủ thêm một chút đi...”

Bàn tay nhỏ mũm mĩm nhẹ nhàng vỗ sau lưng cô. Ánh mắt Đàm Hi lập tức trở nên kiên định, vì con, cũng vì chính mình, cô nhất định phải làm như thế. Hai rưỡi chiều theo múi giờ thủ đô Hoa Hạ. “Chuyến bay từ Zurich tới Hồng Kông sắp hạ cánh, hiện tại nhiệt độ trong nhà...”

Đã lâu không gặp, Hoa Hạ. Đã lâu không gặp, Đại Điểm Điểm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 964 lượt.

Powered by Hat Giong Gia Dinh

loading...
DMCA.com Protection Status