Nàng dâu cực phẩm

Chương 995: Đàn ông cương trực cũng phải sợ phụ nữ đeo bám


“Em gái, em cũng vô tâm thật đấy nhỉ.”

Hàn Sóc tặc lưỡi, “Năm đó, Lục Thị khai chiến với Cố Thị, sau đó người bị thất bại lên tiếng kết thúc chiến dịch. Tiếp theo, Lục Chinh lại thu mua Đàm Thị nhanh như chớp, đổi tên là Bàn Quy.”

Đàm Hi gật đầu, đại chiến Cố Lục và việc thu mua lại Đàm Thị cổ đều biết cả, nhưng cụ thể thay tên đổi họ thành gì thì cũng không chú ý cho lắm. Lúc đó, cô mang một cái bụng to, để đảm bảo sự khỏe mạnh cho thai nhi mà mấy tháng trời không chạm vào điện thoại hay xem tivi gì. “Bản Quy, vừa khó nghe vừa khó viết, thật không biết tại sao lại lấy cái tên như thế chứ nhỉ?”

Chớp mắt, có điều ám chỉ. Khóe miệng Đàm Hi giật giật, “Nhể cái gì mà nhể? Có chuyện gì thì nói thẳng ra.”

“Bản Quy”

, mong về, cậu nói xem ý của của Lục đại soái ca là gì nào?”

* Bàn Quy và Mong về là từ đồng âm trong tiếng Trung. “... Mong về?”

“Mỗi lần vào mùa xuân, Ngô Việt Vương phi lại về Lâm An, Vương gửi thư nói rằng: “Hoa trên đường đã nở, nàng có thể vừa ngắm cảnh vừa thong thả quay về. Không ngờ Lục Nhị Gia còn có tiềm chất của hạt giống si tình như thế. Em gái à, phải biết quý trọng vào, bỏ qua cái thôn này là sẽ không còn cửa hàng nào nữa đâu.”

Thân người Đàm Hi chấn động. Trời quang, mây trắng, đường lớn rộng mở. Chỉ nghe thấy tiếng động cơ xe vù vù, chiếc xe thể thao vút qua, lưu lại một tàn ảnh. Nửa tiếng sau, chiếc Porsche dừng trước tòa cao ốc tài chính Trung Hoàn, công ty con của Ban Quy ở tầng thứ mười hai. Cô cho xe vào bãi đỗ, tiến vào thang máy đi lên. Tầng một... tầng tám... mười hai... Định! Cửa thang máy mở ra, Đàm Hi giẫm lên giày cao gót cất bước đi ra. Bàn lễ tân vừa vặn đặt ngay cửa vào, “Chào cô, xin hỏi cô tìm ai?”

“Lục Chinh.”

Trong văn phòng. Trần Khải: “... Tình hình công ty này cơ bản là như thế. Theo tư liệu trước mắt thì vấn để hẳn là nằm ở nội bộ.”

Lục Chinh dựa vào ghế giám đốc, nghe thấy thế cũng không hề cảm thấy kinh ngạc gì, dường như đã sớm dự đoán được rồi. “Nói cái nhìn của cậu xem.”

“Chuột sa kho gạo, tuy rằng mỗi lần con chuột chẳng ăn được bao nhiều nhưng quanh năm suốt tháng như thế, cũng là một số lượng không hề nhỏ.”

“Biết làm như thế nào chưa?”

“Biết rồi ạ.”

Trần Khải xoay người định đi, đột nhiên dừng bước, khẽ cắn môi, quyết định lại ngứa mồm một chút, “Boss à, thực ra anh và cô Đàm không nhất định...”

Ánh mắt người đàn ông đột nhiên thay đổi, không khí lạnh như thể đóng thành bằng. Trần Khải vất vả lắm mới lấy ra được hết can đảm liền héo rũ trong nháy mắt, cầm tài liệu xám xịt rời đi. Đến tận khi cửa đóng lại rồi mà vẫn cảm thấy sau lưng lạnh căm căm. Đột nhiên, đầu vai bị đè xuống làm anh ta sợ tới mức run bắn người, da đầu căng ra. “Thư ký Trần, đã lâu không gặp.”

Lập tức xoay người, Trần Khải nhìn Đàm Hi bằng ánh mắt như thấy ma, “Sao... sao cô lại ở đây thế?”

“Tìm người.”

Còn tìm ai ấy mà, chẳng cần nói nhiều cũng biết. Cốc cốc! Tiếng gõ cửa vang lên, động tác lật xem tài liệu của Lục Chinh cũng không dừng lại, chỉ trầm giọng nói: “Vào đi.”

Cửa bị đẩy ra. “Có chuyện gì?”

Không hề ngẩng đầu lên. Giầy tiếp theo, dường như người đàn ông phát hiện ra gì đó, chợt ngước mắt lên nhìn. Người phụ nữ trẻ mặc váy đen quyến rũ đang lẳng lặng đứng trước bàn, dáng người thon thả, trang điểm tinh xảo, y như yêu tinh làm hại nhân gian, hoa lệ, tuyệt đẹp, câu hồn đoạt phách. Hơi thở của Lục Chinh cứng lại. “Cô tới đây làm gì?”

Giọng nói lạnh như băng. “Thăm anh.”

Người đàn ông nhướng mày. Đàm Hi mỉm cười, hai bước tiến tới sát bàn, đôi tay chống lên mặt bàn, hơi ngả người về trước, “Sao hả, anh không tin à?”

“Chẳng phải hôm qua cô còn hỏi chúng ta có quen nhau hay không mà, giờ lại có ý gì đây?”

“Hôm qua do anh làm cho em quá tức giận nên em mới cố ý nói thế.”

Người đàn ông cười lạnh, ánh mắt trào phúng. Đàm Hi coi như không thấy, “Đại Điểm Điểm, trưa nay em mời anh ăn cơm.”

“Nơi công cộng, xin hãy gọi tôi là Lục Tổng.”

Có nền nếp, lạnh lùng, nghiêm túc. Người phụ nữ nhún vai, ánh sáng xẹt qua trong đáy mắt, “Ỷ anh là ở những chỗ không phải nơi công cộng thì em có thể gọi là Đại Điểm Điểm đúng không?”

“Không nói gì coi như anh cam chịu nha.”

“Đúng rồi, trưa nay muốn ăn gì, em sẽ đặt bàn trước.”

“Đi ra ngoài.”

“Lục Tổng, đừng lạnh lùng như thế chứ.”

“Tôi bảo cô đi ra ngoài.”

“Không thích.”

“Đàm Hi!”

“Ôi, rốt cuộc anh cũng nhận ra em rồi.”

“Đừng chơi xấu.”

“Em thích đấy.”

“Cô là chó Sharpei đấy à?”

“Gấu...”

“...”

Rốt cuộc thì gương mặt lạnh lùng, cao ngạo của người đàn ông cũng có xu thế tan vỡ. Đàm Hi biết rõ làm gì cũng cần phải có chừng mực, không thể ép người ta một cách quá đáng. Đôi tay đang chống trên bàn liền rụt về, đứng thẳng trở lại, “Không quấy rầy anh làm việc nữa, em ngồi bên đó chờ anh tan tầm.”

Nói xong liền đi về phía chiếc sofa tiếp khách, eo nhỏ uốn éo, dáng vẻ quyến rũ hút hồn. Mặt người đàn ông vẫn chẳng thể hiện ra tí cảm xúc nào, nhưng gần xanh trên trán mơ hồ có xu thế muốn nổ tung. Năm năm, điệu bộ thì chẳng thay đổi mà dáng người lại... Lục Chinh vội vàng thu lại tầm mắt, ánh mắt dừng trên tài liệu, mạnh mẽ tự kiềm chế. Đàm Hi ngồi trên sofa, tùy tiện cầm một quyển tạp chí lên... “Tuần san giải trí“. Chậc! Tùy tiện đọc lướt qua liền thấy ngay một cái tít có liên quan tới tai tiếng của Hàn Quốc Đông ngay trên trang bìa. Hứng thú không khỏi dâng lên, Đàm Hi lật tới trang kia, bắt đầu đọc kỹ. Hàn gia không phải nhà giàu nhất ở Hồng Kông nhưng các vấn đề và đề tài nghị luận nóng thì vượt xa so với Lý gia đứng đầu, tin hot thì càng nhiều vô số kể. Nội dung bài báo không chỉ nói tới một người mẫu trẻ mới nổi - người tình mới của Hàn Quốc Đống, tổ tiên ba đời bị đào ra toàn bộ; mà còn dùng biểu đồ dạng cây để miêu tả trực quan mối quan hệ phức tạp trong gia đình ông ta nữa. Hàn Quốc Đông thừa nhận mình có ba bà vợ. Khương Mỹ Linh là vợ cả, chỉ có một cô con gái. Hiển nhiên ở cái nơi trọng nam khinh nữ như Hồng Kông này thì ngoài chiếm cái danh vợ cả ra bà sẽ chẳng có khả năng cạnh tranh gì hết. Có điều, Khương gia cũng là đại gia tộc, chỗ dựa vững chắc nên vị trí của Khương Mỹ Linh cực kỳ vững chãi. Bà hai Phạm Nhu, là ngôi sao ca nhạc đã hết thời, sinh được hai người con trai. Bà ba là Hà Phi Đệ, trẻ nhất, từng làm paparazzi, hiện giờ đang là tổng biên của một tạp chí, có một con trai và một con gái. Còn người tình thì vô số... Trong đó, cô con gái của bà cả là Hàn Sóc được Hàn Quốc Đông yêu thương nhất, ngay cả mấy đứa con trai cũng chẳng thể sánh bằng. Truyền thông hẳn cũng biết có cả Hàn có một cậu con trai nhưng vẫn chưa từng có ảnh chụp rõ mặt, chỉ dùng một cái đầu màu đen để thay thế. Có thể thấy mấy năm này, tuy bề ngoài Hàn Sóc tỏ ra chẳng quan tâm nhưng thực ra đã bảo vệ con trai vô cùng kín kẽ. Sau khi hiểu biết đại khái tình hình của Hàn gia rồi, Đàm Hi liền thả tạp chí xuống, lấy điện thoại nhắn tin wechat cho Hàn Sóc. XX: [chia sẻ địa chỉ] XX: Gần đây có nhà hàng nào ngon một chút không? Mẹ A Thận: Ôi chao, thu phục được nhanh thế cơ à? XX: [trợn måt] Mẹ A Thận: Ý gì hả? XX: Chưa có gì. [tạm biệt] Mẹ Á Thận: [thở dài] Đồng chí tiếp tục cố gắng nha. XX: Nói đi, ở quanh đây có nhà hàng nào lãng mạn một chút không? Mę A Thận: (Share link] Mẹ Á Thận: [Share link] Mẹ A Thận: Hai nhà hàng này đều không tệ. [nhe răng XX: Cảm ơn. Để ý giúp tớ hai đứa trẻ. Mẹ A Thận: Yên tâm đi. Nói, có phải Lục đại soái không biết năm đó cậu mang bóng bỏ đi đúng không? Ánh mắt Đàm Hi căng thẳng, bực bội ném điện thoại sang một bên. Biết còn hỏi hả? Chỉ sợ đến cửa còn chẳng cho cô bước vào mà đá thẳng cô ra ngoài ấy chứ. Ánh mắt Đàm Hi hơi ổn định lại, quyết định tạm thời quan sát, chờ thời cơ chín muồi lại nói. 12 giờ đúng. Đàm Hi đứng lên, đi tới trước bàn làm việc, “Sếp lớn à, đến giờ ăn cơm trưa rồi đấy.”

“Tôi có đồng ý là sẽ đi ăn cơm trưa với cô không?”

“Đương nhiên là đã đồng ý rồi!”

Đàm Hi rất không biết xấu hổ, “Anh không định lật lọng đấy chứ?”

“Năm năm không gặp, bản lĩnh bẻ cong sự thật càng ngày càng giỏi.”

Đàm Hi tỏ vẻ nghe không hiểu, ý cười trên mặt vẫn không đổi: “Trào phúng cũng trào phúng rồi, đâm gai cũng đâm rồi, đã đủ chưa? Nếu không em lại cho anh nói thêm vài câu nữa. Có điều anh cũng phải nói nhanh lên một tí, em đã đặt bàn lúc mười hai giờ rưỡi rồi.”

“...”

Như nắm đấm đánh lên bịch bông, không làm đối phương đau mà ngược lại còn làm mình ấm ức muốn chết. Đàm Hi đi vòng qua phía sau anh, gỡ cái áo treo trên lưng ghế xuống, cầm trong tay, hương bạc hà lẫn hương thuốc lá quen thuộc khẽ bay vào trong mũi. Cô nhất thời hoảng hốt. Sau khi tỉnh táo lại thì càng cười xán lạn hơn, Đàm Hi trực tiếp kéo cánh tay người đàn ông, “Đi thôi, đi thôi, vất vả lắm mới đặt được bàn, dù sao anh cũng phải ăn cơm mà!”

Thân mình Lục Chinh cứng đờ, tay cô níu tay anh, dường như quay trở lại với những ngày tháng khăng khít thân mật khi xưa, cô cũng từng làm nũng, chơi xấu như thế. “Được rồi.”

Anh lạnh giọng đáp, “Coi như bữa cơm này tôi mời Tổng tài CK, ngoại trừ cái này sẽ không còn ý nào khác nữa đâu, hiểu chưa?”

Đàm Hi gật đầu như gà con mổ thóc. Lục Chinh đoạt lấy áo khoác trong tay cô, đặt lên khuỷu tay mình rồi đi nhanh về phía cửa. “Cũng chẳng biết đợi người ta gi... Không có ý gì khác ư? Hừ! Lạy ông tôi ở bụi này...”

Hiển nhiên người đàn ông đã nghe thấy, bóng dáng trở nên cứng đờ, bước chân càng nhanh hơn như nóng lòng muốn thoát khỏi cái gì đó. Trần Khải thấy hai người một trước một sau rời khỏi văn phòng thì ngoài sự bội phục với sức chiến đấu của Đàm Hi ra cũng chỉ còn lại toàn là sùng bái. Trời mới biết mặt mũi Boss sáng nay lúc đi làm tệ đến mức nào. Hiện tại tuy rằng vẫn âm trầm như cũng nhưng đã hòa hoãn hơn không ít rồi. Tình yêu ấy mà, đúng là thuốc hay chữa bệnh cứu mạng. “Cô Đàm, cố lên!”

Trần Khải không dám lên tiếng, chỉ có thể dùng khẩu hình để nói. Đàm Hi chớp mắt với anh ta... Yên tâm đi. Trần Khải: Chuyện cứu vớt địa cầu xin dựa cả vào cô. Đàm Hi: Vinh hạnh của tôi. Lục Chinh đột nhiên quay đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người. “Khụ! Thư ký Trần à... Chúng tôi ra ngoài ăn cơm, có muốn chúng tôi mang đồ ăn về cho anh không?”

“Không cần đâu! Tôi đã gọi cơm hộp rồi.”

“Ồ, vậy chào nhá.”

“Tạm biệt...”


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như con nghien xuan bac gala cuoi 2003, thvl cuoi xuyen viet tieu lam hoi 2017 tap 52 co hang xom khung long ti hon rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status