Nàng dâu cực phẩm

Chương 13: Người anh em à, đề nghị hãy đi kiểm tra nước tiểu đi


“Người đâu?”

Bàng Thiệu Huân nhíu mày, lạch cạch khép lại bệnh án, đút cây bút vào túi ngực rồi nhìn cái giường bệnh hỗn độn, sắc mặt đen sì.

“Ơ... Rõ ràng vừa rồi còn ở đây...” Tiểu Trương xấu hổ.

Thậm chí, cô ta còn nghi ngờ có phải Đàm Hi cầm tinh con khỉ hay không, nếu không sao một thiếu nữ trẻ mà động một cái có thể nhảy nhót, lăn lộn như thế được?

“Lập tức tìm người về đây.”

“Tôi đi ngay đây ạ...” Tiểu Trương chạy trối chết.

Bàng Thiệu Huân day trán, thở dài nặng nề, thuận thế ngồi xuống mép giường, một âm thanh gãy giòn vang lên, xoay người nhìn, sắc mặt lập tức xanh lét.

Một gói Snack khoai tây bóc dở vỡ nát…

Bên này, Tiểu Trương vội vàng đi tìm người, bên kia, Đàm Hi đang ngồi vắt chân trong phòng trực ban tán phét với người ta.

Rộp…

Trên tay cầm một quả táo đỏ, ăn vô cùng ngon miệng.

“Tiểu Lâm Tử, cô học trường đại học nào thế?”

“Đại học Tân Thị.”

“Ôi chao, không tồi đâu.” Đại học trọng điểm cơ ấy.

“Haizz, bỏ đi! Tôi học điều dưỡng cao cấp, chẳng bằng bác sĩ lâm sàng.”

“ Điều dưỡng cao cấp thì sao chứ? Chức nghiệp này rất nổi tiếng ở Mỹ đấy nhé, ví dụ như California, đừng nói là điều dưỡng tốt nghiệp đại học chính quy gì đó, chỉ là nhân viên kiêm chức thôi cũng rất được chào đón rồi.”

“Thật sao?”

“Ví dụ như ở California, y tá có chứng chỉ mỗi tuần chỉ cần đi làm ba ngày, mỗi ca 12 tiếng, từ bảy giờ sáng đến bảy rưỡi tối, hoặc từ bảy giờ tối tới bảy giờ rưỡi sáng, 8 tiếng đầu tính theo lương bình thường, 25 đô một giờ, 4 tiếng sau tính là tăng ca, lương cũng gấp rưỡi lương bình thường, tức là mỗi tiếng khoảng 37,5 đô. Tính ra, một ngày sẽ kiếm được khoảng 350 đô, theo giá hối đoái của hôm nay thì sẽ là 2284 tệ.”

Ánh mắt Tiểu Lâm dại ra, giây tiếp theo liền biến thành sùng bái tuyệt đối: “Cô Đàm, cô tài thật đó! Nhiều con số như thế, không cần máy tính hay giấy nháp gì, sao cô có thể tính ngay ra được thế?”

“A...”

Cô có thể nói rằng đây chỉ là phép nhân của học sinh tiểu học không?

“Dường như cô rất quen thuộc với nước Mỹ, cô đi du học về à?”

Hai chữ “tất nhiên” suýt nữa thì bị thốt ra, nhớ năm đó, Viêm Hề cô cũng là một nhân vật phong vân ở Stanford.

Nhưng mà, giờ, tốt nhất vẫn nên nhập tâm vào Đàm Hi này.

“Ôi trời! Quả táo này ngọt quá, cô mua ở đâu thế?”

“A, đây là táo mà ba tôi trồng trong vườn, hoàn toàn không phun thuốc, tuyệt đối thân thiện với môi trường.”

Chỉ hai, ba câu đã lập tức dời chủ đề sang chuyện khác.

Đúng thế, cô y tá Tiểu Lâm này chính là cô nàng đã tàn nhẫn chọc con lừa Tần kia tới ba lần, quả thực là nữ anh hùng, với Đàm Hi mà nói thì người như thế cần được khen ngợi!

He he he...

Cứ nghĩ đến cảnh tên biến thái bị mình cắn vào mũi, một bên nước mắt nước mũi sụt sịt chảy, một bên giơ cái tay bị tiêm sưng vù của mình vẽ vòng tròn dưới đất ở một góc tường nào đó, Đàm Hi thấy thoải mái cả người.

Đương nhiên, trong chuyện này không thể không bàn tới thần thoại về kỹ thuật tiêm chọc của Tiểu Lâm được.

“Ôi, tôi buồn tiểu quá, đi trước đây, nếu chút nữa Tiểu Trương có hỏi tôi thì cô biết phải nói thế nào rồi chứ?”

“Nói thế nào?” Tiểu Lâm tiếp tục ngốc.

Đàm Hi thầm đảo mắt, tỏ vẻ cực kỳ cạn lời.

“A! Cô yên tâm đi, tôi hiểu rồi!” Tiểu Lâm vỗ ngực cam đoan.

Con gái ở thành phố đều hay thẹn thùng, ngay cả đứng trước WC cũng thấy ngượng, vậy đến lúc đó cô ta nên nói như thế nào đây...

Đi nhà xí?

Hình như không văn nhã cho lắm.

Đi cầu?

Cứ như mấy ông bà già ấy.

Đi ngoài?

Cũng không tệ lắm.

Thay quần áo?

Hình như các nữ sinh cấp ba đều nói như thế thì phải?

Nếu Đàm Hi biết, chắc chắn sẽ cười vào mặt cô nàng.

Kẻ cắp gặp bà già, vỏ quýt dày có móng tay nhọn; mà thằng ngốc đi với con lừa, chắc chỉ có thể gọi là... lấy độc trị độc.

“Bán đi tình yêu của em, buộc em phải rời xa... Tình yêu không phải anh muốn mua, muốn mua là có bán...”

Vừa hát “Mua bán tình yêu” vừa ra khỏi toilet, Đàm Hi vòng qua phòng trực ban, chuẩn bị ra ngoài vườn hoa hít thở không khí.

Lúc tới khúc quẹo ở hành lang lại thấy Tiểu Lâm Tử đang trích tay lấy máu cho một người đàn ông cao to đen hôi, kết quả hết bông cầm máu nên cô nàng ngây ngốc ra, hoảng hốt tới luống cuống tay chân.

Một y tá bên cạnh cũng không hỗ trợ mà còn quạt gió nói mát: “Có phương pháp cầm máu là liếm đó, Tiểu Lâm, cô ngậm lên miệng chẳng phải được rồi sao?

Nói rồi cười đến run rẩy cả người.

Cô gái nhỏ xấu hổ tới đỏ bừng cả mặt, may mắn là sau đó tìm được bông ở một cái hộp khác nên cầm được máu.

“Này, người anh em.” Đàm Hi đi tới sau lưng người đàn ông, vỗ vai anh ta, “Tôi đề nghị anh có thể tìm cô y tá kia làm xét nghiệm nước tiểu, cô ấy biết cả phương pháp liếm để cầm máu cơ mà, tội gì không dùng, đúng không?”

Tiểu Lâm vẫn chưa hiểu ra nên vẫn cứ đần mặt đứng đó.

Người đàn ông hiểu ra: “Kiến nghị này không tệ.”

Cô y tá vừa rồi còn cười vui vẻ đắc ý, lập tức mặt vàng như đất, ánh mắt lẩn tránh.

Đàm Hi xua tay: “Người anh em, không cần cảm ơn, hưởng thụ vui vẻ nhé!”

Bóng dáng rời đi vô cùng tiêu sái.

“Trước đây chính anh muốn chia tay, chia tay thì chia tay, bây giờ lại muốn dùng chân tình dỗ dành em quay lại...”

Đi xuống lầu, ra tới bãi cỏ ngoài vừa hoa rồi, rốt cuộc Đàm Hi cũng không nhịn nổi nữa mà khom lưng, bụm miệng, giây tiếp theo---

“Ha ha ha ha... Buồn cười chết bà đây rồi...”

Năm phút sau, cả người rũ rượi nằm xuống một cái ghế dài, hai tay gối sau đầu, nhìn bóng cây nơi xa, ánh mặt trời chiếu xuống tạo ra những bóng râm loang lổ, hai con mắt khép hờ, cánh môi khẽ nhếch lên.

“Cảm giác tồn tại, thật tốt...”

Ngửa mặt lên trời, cười dài ba tiếng, nhìn Đàm Hi chẳng khác nào một bà điên trốn khỏi bệnh viện tâm thần---

“Bà đây còn sống! Thật con mẹ nó hào hứng!”

“Này, đây là chỗ của tôi, chị tránh ra...”

Lọt vào tầm mắt là một chiếc kẹo bông màu sắc rực rỡ, Đàm Hi chớp mắt liên tục.

Không đợi cô có phản ứng, gương mặt nhỏ sau chiếc kẹo bông ló ra, mặt mày đầy vẻ ương ngạnh: “Mụ điên, chị chiếm chỗ ngồi của tôi rồi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.7 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như tu chi cho kho vay, chi trong khoang khac rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.