Nàng dâu cực phẩm

Chương 14: Dáng cao, đầu đinh


“Nhóc lấy gì chứng minh chỗ này là của nhóc?” Xoay người ngồi dậy, hai chân vắt chéo, “Trên này khắc tên của nhóc hay là dán ảnh nhóc hả?”

“Hơn nữa, mụ điên là cái quỷ gì? Nhóc đang nói chị đấy à?” Đàm Hi chỉ vào mũi mình, trừng mắt.

Em trai kẹo bông ngẩn mặt, trước kia khi nó nói thế mọi người đều lập tức tránh ra, hôm nay có vẻ gặp người không dễ đối phó.

Đàm Hi duỗi tay lắc trước mặt nó: “Nhóc đẹp trai? Bị dọa đến ngu người rồi à?”

“Chị mới ngốc!”

“Ui, cái miệng nhỏ không chỉ biết ăn kẹo bông mà còn biết mắng chửi người ta nha?”

“Hừ! Mụ điên!”

“Chị nói này, sao nhóc cứ gọi chị là mụ điên thế, bà đây rất bình thường. OK?”

“Lúc thì la hét, lúc thì khóc, lúc lại cười, không điên mới lạ.”

“Ha! Cái đó gọi là tình cảm đầy đủ, bộc lộ tự nhiên! Bỏ đi, tâm sự của bà đây, sao thằng nhóc con như nhóc hiểu được chứ? Giống như Pháp Hải không biết yêu ấy!”

“Nhưng chị chiếm chỗ của tôi.” Mặt nhỏ nhăn nhó.

Khóe miệng Đàm Hi run rẩy, thấy nó mặc đồ bệnh nhân nên cuối cùng cũng không đành lòng, ngồi chừa ra một chỗ, “Ngồi đi.”

Bánh bao nhỏ nhíu chặt mày, hiển nhiên vẫn đang do dự giữa “phản kháng tới cùng” và “khuất phục hiện thực”, cuối cùng thức thời lựa chọn cái sau.

“Chị là Đàm Hi, còn nhóc?”

Bánh bao nhỏ hầm hừ trừng mắt với cô, sau đó quay đầu, bộ dáng đầy khinh thường.

“Ha, thằng nhóc thối, chị đây có lòng tốt cho nhóc ngồi ké, thế mà lại đáp lại ta bằng cái mặt nhăn như khỉ à, đáng ghét!”

Liếm một miếng kẹo bông rồi chép miệng: “Chỗ này vốn là của em.”

Đàm Hi lười tranh chấp với nó, chỉ là một thằng ranh vắt mũi chưa sạch thôi, cô nhịn!

Nhưng... đói bụng quá!

Ục...

Nuốt nước bọt: “Cái đó... ăn có ngon không?”

Bánh bao nhỏ nhìn cô rất cảnh giác, nghiêng người, quay đầu, không nói gì.

“Chắc chắn chẳng ngon gì! Một đống lớn như thế, chẳng khác nào... giấy ăn quấn lại.”

“Còn lâu nhé! Cái này là kẹo bông, rất ngọt, rất thơm.” Lập tức phản bác.

Đàm Hi xụ mặt, rầm rì nói: “Tin nhóc mới lạ ấy!”

“Rất ngọt mà!” Bánh bao nhỏ nóng nảy, đồ nó thích bị người ta ghét bỏ, thật là tồi tệ!

Đàm Hi dựa lưng vào ghế, ngón tay gác trên đầu gối gõ nhịp, trong đầu xoay chuyển lời bài hát “Mua bán tình yêu” một cách vui vẻ, thoải mái.

Lắc đầu: “Vẫn không tin.”

“Chị!” Mặt bánh bao nhỏ đỏ lên.

“Trừ phi, chị được ăn thử một miếng.”

“Không cho!”

“Vậy chắc chắn là không ngon rồi. Thôi đi, nhóc cũng đừng giả vờ nữa, không ngon thì cứ nói thẳng, che giấu làm gì?”

“Ăn ngon! Ăn ngon! Ăn ngon!” Thằng nhóc phát điên.

“Không tin! Không tin! Không tin!” Đàm Hi lắc đầu.

Khuôn mặt nhỏ rối rắm hồi lâu, sau đó: “... Chỉ được ăn một miếng thôi nhé!”

“Được!”

Nhìn cây kẹo bông khuyết mất một nửa, bánh bao nhỏ đau lòng đến chảy máu, đau đớn như bị người ta đấm cho một cú vậy.

Bẹp miệng, nước mắt ngập tràn.

Đàm Hi bắt đầu thấy không ổn: “Này, đây là nhóc bảo chị nếm, nam tử hán đại trượng phu thì không được chơi trò vô lại!”

“Ai vô lại? Không phải em nhé!” Đột nhiên hét lên, cố nén tiếng khóc nức nở.

Đàm Hi ảo não, sớm biết như thế thì vừa rồi đã không hạ miệng cắn nhiều như thế, khụ khụ... Một miếng mà cắn hết của người ta một nửa, giờ ngẫm lại thấy có lỗi thật.

“Rất ngọt đúng không?” Hít mũi, bánh bao nhỏ canh cánh trong lòng.

Đàm Hi gật đầu: “Cho quá nhiều đường hóa học thì tất nhiên phải ngọt rồi.”

“Đường hóa học?”

“Ừ... Dù sao chính là một thứ không tốt, trẻ con nên ăn ít thôi.”

“Ô oa oa--- đồ lừa đảo! Đồ đại lừa đảo! Rõ ràng rất ngọt, chị còn cắn một miếng lớn như thế, giờ còn nói không phải đồ tốt! Chị trả kẹo bông lại cho em...”

Nhẫn nhịn ấm ức không nổi nữa, bánh bao nhỏ bắt đầu gào lên.

Da đầu Đàm Hi tê dại: “Nhóc nghe chị nói này, chị không có ý đó... Đúng là kẹo bông rất ngon, nhưng bên trong quá nhiều đường hóa học cũng là sự thật, đường hóa học không phải thứ tốt gì...”

Tiếng khóc càng lớn hơn: “Ô ô... Người xấu!”

“Shit! Chị đây chỉ nói là đường hóa học không tốt chứ có bảo kẹo bông của nhóc không ngọt, không thể ăn đâu, đây là hai khái niệm khác nhau, OK?”

Đang lúc không biết phải làm gì thì từ xa truyền tới tiếng bước chân dồn dập.

“Hàng Hàng...”

“Cố Tử Hàng!”

“Bà nội! Chú Ba! Có người xấu bắt nạt Hàng Hàng...”

Tức khắc, tiếng khóc rung trời.

“Ôi chao, bé ngoan của bà nội, sao lại khóc rồi? Ngoan, đừng khóc, đừng khóc...”

“Cố Tử Hàng! Thằng nhóc thối này, cháu ngứa da đúng không? Dám trốn ra ngoài một mình mua kẹo bông ăn hả?”

“Bà nội, chú Ba, có một mụ điên, trứng thối, chị ta lừa ăn kẹo bông của Hàng Hàng, chính là chị ta!”

Người... người đâu rồi?

Bánh bao nhỏ há hốc mồm, “Vừa rồi vẫn còn ở đây mà! Sao lại không thấy chứ?”

“Ui chao, Cố Tử Hàng rất có tiến bộ nha, còn học được kiếm cớ, nói dối nữa. Hôm nay kiểu gì cũng phải dạy dỗ cháu thay ba mẹ cháu!” Cánh tay dài vươn tới, nhấc bánh bao nhỏ lên, khiêng lên trên vai và xoay người đi.

“Không nói dối mà... Thật sự có người xấu... Bà nội, cứu mạng con...”

Đàm Hi vỗ ngực, thở phào.

Còn may là chạy nhanh, nếu như bị bắt lấy, không chừng bị dùng gậy đập chết mất.

“Thằng nhóc thối, dám đấu với bà đây à, còn non lắm!”

Xoay người, giây tiếp theo, nụ cười cứng đờ, cả người Đàm Hi đều hỗn độn.

Quần tây thẳng tắp, tầm mắt hướng lên trên, khóa kéo xuống một nửa, “cửa ra” hé mở.

Nước suối im lặng phun ra.

“Ôi đệch!”

Trong lúc bối rối, cô đã nhầm đường xông vào WC nam ư?

Trời ạ!

Đàm Hi cảm thấy thật nhức trứng, nhưng quan trọng là cô phải có trứng đã rồi hãy nói.

“Ồ... Người anh em, đừng dừng lại, anh cứ tùy ý đi, tôi chỉ tùy tiện đi dạo thôi.”

“...”

Tiếng nước róc rách không nghỉ, không hề có ý dừng lại.

“Anh cứ từ từ nha, bà đây đi trước một bước, bye~”

“...”

“Fuck!” Một hơi trốn về tới sảnh khám bệnh thì lại gặp được người đàn ông mới lấy máu kiểm tra lúc nãy.

“Xong rồi à?”

“Xong rồi.” Một hàng răng cửa thật lớn, “Còn làm xét nghiệm nước tiểu nữa.”

Đàm Hi: “...”

Không khỏi nhớ tới khoảnh khắc trong WC nam ban nãy: Dáng người cao, đầu đinh, mặt nghiêng sát thủ.

Tóm lại, có đường cong, có góc cạnh.

Có thể đoán được hẳn là một người đàn ông rất nhiệt tình.

Âm thanh nhanh và gấp, thận tốt!

Thêm nữa, thứ đồ chơi kia...

Đàm Hi đột nhiên nhớ tới một câu thơ: Kim Lân nào phải vật trong ao. Gặp được phong vân sẽ hóa Rồng.

Tổng kết lại bằng một từ: CỰC PHẨM!

“Tình yêu không phải anh muốn bán, muốn bán là có mua...”

“Cô Đàm, cô ở đây à? Chị Trương tìm cô sắp điên rồi đấy!” Tiểu Lâm nôn nóng nói.

Duỗi tay bắt lấy cằm người đẹp: “Được rồi, bà đây sẽ về ngay đây!”

Y tá trẻ lộ ra vẻ thẹn thùng: “Cô... nhìn sao vui thế?”

“Sure! Xét cho cùng, chim sẻ dễ gặp, phi long khó tìm mà.”

“Gì cơ?”

Đàm Hi đưa tay lên miệng, cười thần bí: “Chỉ có thể nói vậy, không thể nói nhiều hơn.”

Thu tay lại xoay người, tiếp tục hát “Mua bán tình yêu“.

Lúc này, chắc là Bàng Thiệu Huân đã nguôi giận rồi ấy nhỉ?

Liệu Tiểu Trương có phát điên lên không?

Trời xanh quá, gió mát quá, thế giới này đẹp quá!

Đi thang máy lên tầng năm, một đường vừa đi vừa hát, cô nàng Đàm dương dương tự đắc vô cùng.

“Gà Giò, tôi về...”

Nắm then cửa, động tác đẩy cửa vẫn duy trì nhưng âm thanh lại im bặt.

Đàm Hi chớp mắt, lại chớp mắt.

Phía trước cửa sổ, người đàn ông đứng thẳng người chậm rãi quay đầu lại, để lộ ra một gương mặt tuấn tú--- dáng người cao, đầu đinh, quần tây thẳng tắp.

“Phi long?!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.7 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như tung kinh vo luong tho giong nu rat hay, what the tsunami wanted to tell us dieu song than muon noi venerable thich chan quang rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.