Naruto giữa đời thực Tokyo

Chương 143: Thực thi công lý


Editor: Waveliterature Vietnam

Người ta nói rằng hơi thở cuộc sống của Khu Tây Thành khá là giàu có, nhưng thực tế nó rất bẩn thỉu lộn xộn, ở khu Tây Thành có thể mua tất cả các loại đồ với giá chỉ một nửa, từ rau củ, cho đến thịt cá, nếu là đến các khu lân cận, giá hàng hóa thậm chí lại thấp đến mức khó tưởng tượng.

Vừa mới tới tầm bốn đến năm giờ buổi chiều, khu Tây Thành bắt đầu có người rảnh rỗi ngồi ăn cơm các quán ven đường, hai cái xiên gà nướng giá một trăm yên, một ly bia thì giá một trăm hai mươi yên, những người buôn bán ven đường cố gắng giải thích là các mặt hàng ở khu phố này có giá cả rất thấp rồi, những người khách ăn những món đồ ăn tiện lợi ven đường cũng hiểu đồ ăn mà rẻ thì chất lượng chắc công ta không tốt, nhưng suy cho cùng ăn được là được rồi, đồ ăn tiện lợi rẻ cũng được, ăn không chết người là được, chất lượng cuộc sống cao chỉ dành cho những kẻ giàu có, bọn họ có thể sống đến độ tuổi trung bình của quốc đảo là may lắm rồi, hơn nữa khi mà mỗi ngày quá chú trọng về chế độ dinh dưỡng cùng với chất lượng cuộc sống đôi khi lại hay phát sinh sự cố ngoài ý muốn.

"Tiêu rồi, hỏa hoạn ở Phi Điền Tân Địa không biết có người trong đó không."

"Nó mới bốc cháy hồi sáng nay?"

"Vừa mới bị dập tắt, may mắn là trận hỏa hoạn xảy ra vào ban ngày, nếu vào ban đêm, ây da, không biết bao nhiêu tiểu cô nương dễ thương sẽ phải chết."

Có người mỗi ngày ăn rất nhiều thực phẩm biến chất hư hỏng, nhưng cũng có người cả ngày luôn được ăn ngọt uống nồng.

Ở Hai Đinh có một nhà hàng treo biển hiệu là nhà hàng nấu ăn, nhưng không thấy nhà hàng mở cửa buôn bán kinh doanh bao giờ

"Hắt xì."

Tây Long lão Đại đem một ít thịt gà đặt xuống phía dưới, rồi uống một ngụm bia, quả thật nhìn ông ta như là người hạnh phúc nhất trần gian.

Người dân Hai Đinh biết rõ lai lịch của cửa hàng này, những người ra vào cửa hàng này đều mặc đồ đen, vừa nhìn vào những người bên trong đã khiến cho người dân sợ hãi, là người bình thường nếu nhìn thấy thì sẽ lánh xa.

Một người đàn ông với mái tóc bạc trắng gần một nửa, trên mặt đeo một cặp kính đen cùng với đó là hai tên tùy tùng bước vào cửa hàng, bọn người này nhìn có vẻ rất trang nghiêm.

Tây Long lão đại ngẩng đầu lên, nhìn về phía đoàn người rồi nở nụ cười.

"Tây Long Lão Đại, có một miếng thịt bò tốt." Người đàn ông bước vào với một gói thịt bò được gói cẩn thận. "Quả nhiên ta đoán đúng ngươi đang uống rượu trong cửa hàng."

"Ồ! Là Tám Mộc à." Cánh tay của Tây Long lão đại thi nhau vỗ ben bét vào đùi, rồi sảng khoái uống một ngụm bia, người tiểu đệ một bên ngay lập tức thêm một món ăn.

Tây Long Lão Đại là người đứng đầu của Hai Đinh, nên Tám Mộc cũng không vòng vo nhiều, trên danh nghĩa thì bọn họ cùng một nhóm, nhưng thường xuyên có xích mích với nhau, nhưng mà cả hai đều cố gắng kiềm chế để không có phát sinh xung đột, mỗi lần gặp mặt đều tay bắt mặt mừng trông rất là hòa khí.

Tây Long Lão Đại ăn rất ngon, ngon nhất là thịt bò, đặc biệt là xảy ra sự kiện vui vẻ hôm nay, ông ta ăn uống lại ngon miệng hơn

"Bò bít tết của phương Tây, dùng để nướng rồi ăn thì sẽ ngon hơn." Tám Mộc đem thịt bò giao cho đệ tử một bên đang hầu hạ nướng thịt.

Tiểu đệ cung kính tiếp nhận món quà, rất nhanh lấy miếng thịt bò phủ bông tuyết từ bên trong ra, cẩn thận đặt trên lò nướng, một miếng thịt bò lớn như vậy, đủ cho ông ta ăn thay cơm trong mấy tháng.

Từ khi sinh ra cho đến khi chết đi, từ lưỡi đến gót chân, mọi bộ phận của con bò đều được sắp xếp niêm yết giá một cách rõ ràng, một con bò tử vong một cách bất thường thì tiền tài từ đó cũng ảnh hưởng theo. Đây cũng là trường hợp mà công Tây Long Lão Đại chịu trách nhiệm, một cô gái so với một con bò trong mắt ông ta không có gì khác nhau, từ đầu đến chân, mỗi bộ phận đều có thể thu được lợi nhuận, một quy trình hoàn chỉnh từ đầu đến cuối, thậm chí hơn một tỷ yên lợi nhuận cũng có thể sinh ra dễ dàng, mặc dù Tây Long Lão Đại chỉ có thể có được một phần nhỏ, nhưng nó cũng đủ để lão ăn ngọt uống nồng.

Tây Long Lão Đại này không chịu trách nhiệm cụ thể cho hoạt động của cửa hàng, ông ta chỉ là người trung gian, tìm con mồi từ xung quanh Đại Bản, thông qua ép buộc hoặc hấp dẫn dụ dỗ các cô gái nhảy vào hố lửa, sau đó đưa đến các khách sạn hoặc các nhà hàng má mì do ông ta móc nối, như vậy chỉ có thể thu thập chiết khấu ra thành một số lượng tương đối.

Từ việc tự nguyện hoặc bị bắt buộc nhảy vào hố lửa, những cô gái đó đã được định sẵn sẽ trở thành một cỗ máy kiếm tiền sống. Không giống như các nghệ sĩ nước ngoài có thể hưởng mức lương cao ngất ngưởng với mức giá trên trời, ở đảo quốc này ngay cả khi là một nghệ sĩ điện ảnh hay diễn viên truyền hình, về cơ bản là sau khi thu nhập được mười yên thì sẽ bị công ty thu mất chín yên, vì vậy có rất nhiều cảnh quay của các nghệ sĩ trên TV, kỳ thật gửi ngân hàng cũng chỉ được mấy triệu, vì vậy trên tin tức không thiếu gì các tin về một ngôi sao nào đó sống một cuộc sống đầy thất vọng, khốn đốn không chịu nổi.

Các nghệ sĩ nổi tiếng còn bị như thế này, huống chi các cô gái bị đẩy vào hố lửa như bọn họ lại càng không dám nói, nếu như họ tạo ra lợi nhuận là 100 yên, để có riêng cho mình một yên thì bọn họ phải vật lộn cầu xin lòng từ bi trắc ẩn mới được, nhưng ngoại trừ việc quay phim chụp ảnh cho các bộ phim nhựa bên ngoài, các công ty chuyên làm phim vẫn còn cho các cô gái đó tiếp tục tha hồ kinh doanh bên ngoài, ở Tokyo thỉnh thoảng thấy những người nghệ sĩ nổi tiếng trong các cửa hàng này.

Đúng là dựa vào một hệ thống hoàn chỉnh, có thể so sánh với chăn nuôi cơ giới, hệ thống giết mổ thịt bò - cửa hàng tùy chọn - phim - ảnh – tiếp đãi buôn bán, Tây Long Lão Đại kiếm được tiền mà người bình thường không thể kiếm được trong cả một đời, nhưng người thì luôn muốn đi xa hơn, không ai là không nghĩ đến việc tiến thêm một bước? Ông ta không cam lòng làm người trung gian, ông ta rõ ràng nắm được các tài nguyên chất lượng, nhưng chỉ làm những tên đứng đầu cấp nhỏ, nếu có mấy chục cửa hàng ở Phi Điền Tân Địa làm bàn đạp....

Hơn nữa làm người trung gian cũng thực khó xử, giống như cô gái hôm trước vừa nhảy xuống sông tự vẫn, khiến ông ta đã chịu mấy trận giáo huấn, phải mất nhiều thời gian mới giải quyết được ảnh hưởng của sự việc.

Ông ta há to mồm xé thịt gà, nhai mạnh trong miệng làm nước dãi chảy ra.

"Ban ngày Phi Điền Tân Địa suýt nữa đã bị lửa thiêu cháy rụi." Tám Mộc híp mắt cười ha hả nói, "Tổ Lý Đại Lão tuyệt nhiên sẽ không hài lòng với sự cố vừa xảy ra tại địa bàn của mình như vậy, nghe nói đã có ba bốn má mì chết, Liễu Xuyên mà ra mặt thì có lẽ không phù hợp với vị trí này đâu. "

Liễu Xuyên là người đứng đầu của hàng chục cửa hàng trong Phi Điền Tân Địa, mỗi ngày lượng tiền ông ta kiếm được cũng đủ làm cho Tây Long Lão Đại đỏ mặt tức chết, so với cấp bậc trong nhóm, Liễu Xuyên cao hơn hẳn với hai người còn lại.

Tây Long Lão Đại cũng mở miệng ra rồi mỉm cười. "Ta biết ngươi nghi ngờ rằng ta làm, nhưng ta đảm bảo với ngươi rằng ta hoàn toàn không biết về điều đó, mấy ngày nay ngày nào ta cũng buồn bực, ta nghĩ đi nghĩ lại thấy tranh giành mấy chục cái cửa hàng thì có ý nghĩa gì chứ."

Nếu có thể trực tiếp thâu tóm kiểm soát tất cả các lực lượng nhân viên đi tiếp khách ở các cửa hàng ở Phi Điền Tân Địa, thì cả đêm không biết có thể kiếm được bao nhiêu tiền! Nhưng bây giờ Tây Long Lão Đại không thể tìm thấy cơ hội để nhúng tay vào, Phi Điền Tân Địa đã được xây dựng trong nhiều thập kỷ, nội bộ bên trong rắc rối khó gỡ, hơn nữa đó còn là thế lực lớn không phải cứ muốn là có thể cắm đầu vào được, ông ta ta chỉ có thể nhờ vào lực lượng của Tổ Lý mới có thể ra tay được.

Hôm nay cơ hội cuối cùng đã xuất hiện, ngọn lửa ban ngày này đã thiêu rụi hàng chục cửa hàng liền kề nhau, dưới áp lực như vậy, chính phủ chắc công ta sẽ tiến hành chỉnh đốn và cải cách, vào thời điểm đó chính là lúc thích hợp nhất để ra tay.

Lật miếng thịt gà đang nướng ở trên lò, hai tên gian xảo nhìn nhau và mỉm cười.

Món bít tết trên vỉ nướng vừa mới chín được một mặt, thì trên tầng hai của nhà hàng đột nhiên nghe thấy một âm thanh bất thường.

Sàn nhà của lầu hai chính là trần nhà của tầng một, khi tầng hai rung lên, bụi trên trần nhà lất phất bay xuống, Tây Long Lão Đại mặt biến sắc giận dữ đứng lên quát: "Ai đang làm gì đó trên đó?!"

Sau khi hứng vài lớp tro bụi rơi xuống tâm trạng đang tốt của Tây Long Lão Đại ngay tức khắc biến sắc, một tay ông ta cầm lấy chai bia hướng lên trên lầu.

"Đùng."

Chai bia nhỏ được ném lên trên cầu thang, nước bia cũng từ đó trôi từ trên bậc thang trôi xuống.

"Bịch."

Một đôi giày đen giẫm lên những mảnh thủy tinh nhỏ của cái chai, một người đàn ông mặc trang phục đặc biệt bước xuống.

Ánh mắt kép sâu như mắt của côn trùng, chiếc khăn xanh quàng cổ, nhìn trang phục ông ta đang mặc trông rất buồn cười.

"Tên quái nhân sâu bọ này?"

Tây Long Lão Đại vừa nhìn thấy đã buồn cười quên cả cơn bực tức mắng chửi lúc nãy, làm thế nào mà trên tầng hai lại xuất hiện một tên biến thái như thế này.

"Ta là kỵ sĩ đeo mặt nạ!" Thủ Võ Hùng chỉ ngón tay vào Tây Long Lão Đại, "Chấp hành chính nghĩa!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về phan loai tai khoan ke toan ngan hang, tai khoan 212 tai san co dinh thue tai chinh chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.