Naruto giữa đời thực Tokyo

Chương 80: Kì thi

Translator: Waveliterature Vietnam

Trường trung học số một ở thành phố Adachi, lớp B năm thứ hai.

Mấy ngày trước sau khi bị những lời nói của Tả Điền đụng chạm vào, Thủy Dã Không quyết tâm dùi mài kinh sử.

Sau vài ngày học tập chăm chỉ, hắn đã có thể thầm nhuần một chút tinh hoa học tập, và cũng có chút tự tin trong kỳ thi cuối kỳ.

Bài kiểm tra về toán học ở quốc đảo và Trung Quốc không khác nhau lắm, chỉ là một phần nhỏ nội dung không bắt buộc ở Trung Quốc đã trở thành bắt buộc ở quốc đảo, và nhiều nội dung ở Trung Quốc thì cũng không được học ở Đảo Quốc, xét về tổng thể mà nói thì toán học ở Trung Quốc khó hơn một chút, đề khó hơn cần phải thành thạo kĩ năng kiến thức nhiều hơn để đạt điểm cao hơn, tuy nhiên, khó khăn của kỳ thi tuyển sinh đại học cao đẳng không phải là khó khăn học trong sách giáo khoa, mà là phải cạnh tranh với rất nhiều người.

Tiếng anh cũng khó không kém, trình độ tiếng anh của Thủy Dã Không cũng không đến mức tệ lắm, tuy rằng để viết được một bài luận văn bằng tiếng anh thì đối với hắn là khá khó nhưng vẫn ổn để đối phó với kỳ thi tuyển sinh đại học, khả năng phát âm Janlish cũng khá ổn với hắn.

Thủy Dã Không toàn tâm toàn ý tập trung vào chương trình dạy quốc ngữ, cụ thể là tập trung vào cổ điển A, cổ điển B!

Quốc đảo này cũng chia thành các môn khoa học và nghệ thuật tự do, các lớp này đã tạo ra một loạt các môn tự chọn nhỏ, tương tự như môn tự chọn Hoa quốc 1234. Cổ điển A và B là các phân loại dưới ngôn ngữ quốc gia, các học sinh nghệ thuật tự do cần phải nghiên cứu tất cả, và tất cả trong số họ đang trong kỳ thi tuyển sinh đại học, đối với học sinh học khoa học, khoa học cổ điển thì chỉ cần nhìn sơ nó, hoặc thậm chí bỏ qua nó, đây không phải là trong phạm vi kiểm tra của họ.

Thủy Dã Không lật tung cuốn sách giáo khoa hán văn Trung Quốc cổ điển B trong tay: "ShiJie",

"Đặng Quyền Tước Lâu", "Luận ngữ"... "

Tất cả chúng đều quen thuộc với các học sinh học ngôn ngữ Trung Quốc, nghệ thuật cổ điển ở quốc đảo này chiếm một phần lớn trong các tác phẩm kinh điển, ngoài một nửa các bài viết cổ điển của quốc đảo, một nửa trong số đó là những bài thơ cổ của Trung Quốc, còn được gọi là cổ điển hán văn tự.Trong số đó có Lí Bạch, Bạch Cư Dị, nhiều người còn biết đến những nhà thơ thời Minh, Thanh, hay các ghi chép qua những thời kì lịch sử cũng chiếm phần lớn.

Nhưng không giống như những tư tưởng khác đối với Thủy Dã Không, hắn nghĩ rằng việc học văn học xã hội cổ điển Trung Quốc không thực sự đơn giản, thực tế thì, ngoại trừ việc hiểu ý nghĩa một cách nhanh chóng, Thủy Dã Không cũng hay bị mắc kẹt trong những ngôn từ cẩu huyết, đây không phải là học tiếng Trung Quốc hiện đại mà là học tiếng Trung Quốc cổ đại, dùng tiếng phổ thông để tìm hiểu văn học cổ điển Trung Quốc!

Để tạo điều kiện cho học sinh đọc các văn bản Trung Quốc cổ đại, người dân đảo quốc đã phát minh ra "Phản điểm" theo cách độc đáo, đó là ở góc dưới bên trái của một câu tiếng Trung, một từ khó hiểu nào đó người ta sẽ đánh dấu lại, dựa vào phản điểm sẽ phân ra các tình huống từ đó sẽ dựa vào tình huống phù hợp để dịch sát nghĩa với hán văn.

Trong cái đầu lớn của Thủy Dã Không, để hiểu được phản điểm mà người ta dựng lên thì hắn làm khá vụng về, theo hắn thì hiểu trực tiếp ý nghĩa của tiếng Trung cổ là thuận tiện hơn thế này, nhưng không có cách nào để sử dụng nó, tại cuộc thi vẫn phải sử dụng phản điểm, mà điểm thì quan trọng nhất.

Vào buổi trưa, Tình Sơn Đạt cũng cầm một bữa trưa qua loa, lọ cọ đi đến bên cạnh Thủy Dã Không.

Hắn cầm trong tay ba chai nước uống: "Đại ca, đây là của ngươi, đại tẩu, đây là của ngươi."

Hai chai nước uống được đặt một cách cung kính trước mặt Thủy Dã Không và Hải Bộ Sa.

Khi nghe Tình Sơn Đạt gọi mình là đại tẩu, Hải Bộ Sa đỏ mặt nhìn về phía Thủy Dã Không.

"Uống đi."Thủy Dã Không mở nắp đưa cho Hải Bộ.

Tình Sơn Đạt giống như một con chó trung thành, sau hai lần bị dập cho lên bờ xuống ruộng, hắn hoàn toàn trung thực, thường xuyên ở bên cạnh Thủy Dã Không, nếu được dựng lên thành một bộ phi truyền hình hay điện ảnh thì nó nên được đặt tên là nhiệt huyết thanh xuân, đó là câu chuyện về một người em trai tồi tệ đã nhận ra người anh lớn của mình.

"Lâu lắm rồi không thấy ngươi, ta cứ nghĩ ngươi chuyển đi rồi." Thủy Dã Không đắc ý uống một ngụm nước, đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tình Sơn Đạt sau hai tuần.

"À." Tình Sơn Đạt cũng thở dài. "Ta cũng không có cách nào hết lão Đại ạ, ta cũng không phải không muốn qua trở lại sớm, nhưng thu nhập của gia đình đang phụ thuộc vào quán cà phê Internet, không thể cứ ở bên ngoài mãi được."

Có khả năng chi trả các quán cà phê Internet, nhà của Tình Sơn Đạt hẳn cũng là một gia đình có chút chút tiền, nhưng lại không chi tiền để Tình Sơn Đạt đi học trường trung học tư thục, thì hẳn không phải là một quán cà phê Internet đặc biệt lớn, hoặc là trong nhà có sự tình khác.

"Nhưng sau khi trở về, công việc kinh doanh ở nhà rất sa sút, căn bản không ai dám ra tiệm Internet, cũng không có ai ở lại qua đêm."

Ngoài việc lướt Internet, các quán cà phê Internet của đảo quốc cũng phục vụ các khách sạn giá rẻ.

"Không nói những lời buồn bã này nữa."Tình Sơn Đạt nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình, trông giống như một tên trộm hài hài: "Lão Đại, ta vừa phát hiện được hai tin tốt rất quan trọng!"

"Cái gì."

Trong mắt hắn hiện lên một tia sáng, và có một chút kịch tính như trong các bộ phim truyền hình:

"Kỳ thi cuối cùng trước kỳ hạn, vốn dự định sẽ thi sau ba tuần nữa, bây giờ sẽ tiến hành vào tuần sau."

"Không chỉ là thời gian kiểm tra trước thời hạn, có vẻ như trường cũng đang lên kế hoạch tổ chức một chuyến học dã ngoại vào kỳ nghỉ xuân, không phải ở khu vực lân cận thành phố Adachi, nghe nói rằng nó sẽ đến quận bên ngoài, cả số 1 số 2 đều có."

Hai tin tức này đều là những tin đại sự đối với học sinh, kỳ thi trước hai tuần sẽ xua tan kế hoạch ôn tập của học sinh cùng một lúc, nhưng đối với hầu hết các học sinh không muốn học tại trường này, thì đây là một điều tốt.

Chuyến đi học dã ngoài vào kỳ nghỉ xuân thậm chí còn kỳ diệu hơn, nó khác trên phim truyền hình, không phải trường trung học nào cũng có thời gian và năng lượng để tổ chức chuyến tham quan học tập, còn lý do tại sao nó xuất hiện nhiều trên phim như vậy thì nó giống như tuyên truyền cái gì đấy, đại diện cho điều gì đấy.

Trong ký ức của Thủy Dã Không, khi còn học cấp hai, hắn được học cách tổ chức nhiều chuyến đi trong ngày đến Công viên Adachi. Giống như kiểu bay lượn để tụ tập cùng nhau, bức tranh du lịch tập thể chỉ tồn tại trong các bộ phim truyền hình, hoặc là vì mục đích kinh doanh của các trường tư thục.

Tin tức của Tình Sơn Đạt, rất chính xác, khi giáo viên tạm thời bước vào lớp học, giáo viên bắt đầu nói: "Các học sinh yêu quý, ta vừa nhận được thông báo từ Hội đồng Giáo dục, và kỳ thi cuối cùng sẽ tổ chức trước kì hạn hai tuần, hy vọng mọi người có thể dành thời gian để xem xét, hai tuần trước kì thi không chỉ là một thách thức đối với các bạn, mà còn làm cho người khác trở tay không kịp, vì vậy đây cũng nên là một điều tốt, nó phụ thuộc vào người có thể nhanh chóng điều chỉnh cân bằng được trạng thái của mình... "

Giáo viên cũ đã bỏ đi tị nạn, và chưa trở về.

Giáo viên tạm thời còn nói chưa xong, lớp học đã tràn đầy một cảm xúc vui sướng, chưa đầy hai tuần học và bọn họ cũng không quan tâm bọn họ sẽ học cái gì học như thế nào! Một số cô gái tình nguyện viên trong lớp này chỉ đơn giản viết rằng sau khi tốt nghiệp sẽ trở thành bà nội trợ.

"Giáo viên à! Sẽ không khai giảng trước hai tuần chứ!"

Một học sinh hỏi lại với nỗi lo lắng trong niềm vui.

"Không chắc, ta chưa nhận được một thông báo như vậy vào lúc này." Các giáo viên tạm thời cũng rất vui mừng, được nghỉ trước nửa tháng đối với họ mà nói thì rất tuyệt.

"Cô ơi cô, thế còn việc đi học du lịch thì sao hả cô?

"Quan Tây nhé, hãy đến Quan Tây để ngắm hoa anh đào."

"Có phải ở phía Nam không?"

"Không chúng ta phải đi ra nước ngoài."

"Đảo Ha-oai thì thế nào nhỉ?"

Khi nghe thấy các học sinh bàn tán một cách thái quá, giáo viên tạm thời cùng cảm thấy đau lòng khi nhìn vào hầu bao của quỹ giáo dục Adachi, cuối cùng, tất cả đều đưa một ánh mắt sáng rực nhìn về đến Ha-oai, người giáo viên ho vài lần: "Bây giờ, cô cũng không biết, chúng ta sẽ đi học ngoại khóa ở đâu, nhưng chắc chắn rằng nó sẽ nằm ngoài khu vực Adachi. "

"Muôn năm!"

" Ye ye!"

"Muôn năm!"

Cả lớp học tràn đầy một sự phấn khích.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như học excel kế toán, tài chính chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.