Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 111



Chương 111: Nhược Vũ là của tôi

 

“Tình yêu của anh chỉ có phản bội hết lân này đến lần khác thì xin lỗi, tôi không chịu đựng nổi. Hạ Nhược Vũ không sợ hãi chút nào mà nhìn lại.

“Là một người đàn ông, ngay cả tinh thân trách nhiệm cũng không có thì kẻ đó không xứng làm người, anh cả thấy sao?”

Hàn Công Danh giật mình, có chút ngẩn ngơ nhìn đôi mắt tràn đầy sinh động của cô, giống như về lại ngày trước, không tự chủ được mà muốn nắm lấy bờ vai cô, lại bị cô né tránh.

Anh ta bỗng nhiên hoàn hồn: “Hạ Nhược Vũ cô vẫn luôn là người đúng lý

mới tha như vậy, cuối cùng sẽ chẳng một ai chịu được tính cách đó của cô, vì sao cô không chịu cúi đầu chịu thua chứ:

Giống như những người phụ nữ bình thường, dịu dàng ngọt ngào, biết làm nũng, biết chịu thua, anh ta sẽ càng yêu cô hơn, thế nhưng trên người cô lại không tìm thấy một điểm nào nâng lên sự tự hào của người đàn ông.

Cho nên anh ta chỉ có thể tìm trên người những người phụ nữ khác, nhưng trong lòng anh ta vẫn chỉ có cô mà thôi.

Chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ à?

“Nhiêu năm như vậy rồi mà anh còn không hiểu rõ tôi.” Hạ Nhược Vũ cảm thấy có chút buồn cười, không tình nguyện nói lại nữa, cũng không tình nguyện nhìn anh ta một cái, trong

lòng hoàn thất vọng với anh ta.

Cô không để ý tới trong mắt Hàn Công Danh lóe lên vẻ u ám.

‘Hạ Nhược Vũ, cô lúc nào cũng bảo tôi không hiểu cô, chẳng lẽ cô thì hiểu tôi à? Cô có biết vì sao tôi phải tìm đến những người phụ nữ khác không?”

“Không biết, tôi cũng không có hứng thú biết.” Đã ngoại tình rồi thì nói cái gì đều là cái cớ, Hạ Nhược Vũ rời mắt đi chỗ khác, quay người đi ra.

Hàn Công Danh không ngờ cô đi như vậy nên tóm lấy bờ vai cô: “Hạ Nhược Vũ, cô vô tình như vậy sao?”

‘Buông tay ra!” Hạ Nhược Vũ lạnh lùng nói, bả vai bị anh ta nắm đến đau, đây chính là tình yêu của anh ta à? Vậy thì đúng là đáng sợ.

Trân Hạ Thu Phương là người

đứng xem, vốn không tiện xen vào, thế nhưng thấy Hàn Công Danh đối xử với Hạ Nhược Vũ như vậy thì không nhịn được: “Hàn Công Danh, anh muốn tự buông tay hay để tôi đánh cho lỏng Xương ra một chút?”

Trân Hạ Thu Phương đứng ngay trước mặt Hàn Công Danh, bẻ tay vang lên tiếng răng rắc.

Hàn Công Danh không yếu đuối như vẻ bề ngoài, lúc ở đại học đã tham gia rất nhiều câu lạc bộ, trong đó có quyền anh, sau khi tốt nghiệp cũng tiếp tục luyện, cho nên cũng không sợ sự uy hiếp này của cô ấy.

Ánh mắt dọa người lại nhìn chăm chăm vào Hạ Nhược Vũ: “Chuyện của chúng tôi không liên quan đến người ngoài như cô.



“Thu Phương, cậu đừng qua, tôi

không sao.” Trong lòng Hạ Nhược Vũ tự có chừng mực.

“Hàn Công Danh, tôi không muốn nói thêm gì với anh nữa, đi tới ngày hôm nay, nguyên nhân đều do cả hai, tôi cũng thừa nhận” Nhưng chỉ có thể nói rõ hai người không hợp, chứ không nói lên điều gì khác.

“Bây giờ chờ Minh Thư giải phẫu xong rồi hãy nói.”

Hạ Nhược Vũ không phải sợ mà là không muốn làm loạn ở bệnh viện, Mạc Du Hải còn đang trong phòng phẫu thuật, cô không thể quá xúc động.

“Được-”’ Hàn Công Danh thấy giọng điệu của cô dịu lại thì đôi mắt nham hiểm hung ác cũng khôi phục lý trí.

Thời gian chầm chậm trôi quá, đèn ở phòng giải phẫu vẫn luôn sáng.

Sau ba giờ, ánh đèn mới tắt đi.

Cửa phòng phẫu thuật được mở ra, một chiếc cáng cứu thương được đẩy ra, theo sau là mấy bác sĩ.



Cuối cùng mới là Mạc Du Hải. Hạ Nhược Vũ vội vàng chạy tới: ‘Minh Thư thế nào rồi?”

“Mất máu quá nhiều, đang hôn mê nhẹ, đã cứu được rồi” Mạc Du Hải bỏ khẩu trang xuống, dừng một chút rồi bình tĩnh nói: “Đứa nhỏ không giữ lại. Sau thời gian quan sát, em có thể đi gặp lại cô ấy.

“Con, con không giữ được sao?” Hạ Nhược Vũ lẩm bẩm.

Mạc Du Hải chỉ ậm ừ, cũng không nói nhiều, nhưng ánh mắt u ám nhìn Hàn Công Danh.

Hàn Công Danh bị ánh mắt lạnh

lùng của anh nhìn chằm chằm, lại có cảm giác xấu hổ, chỉ là sau một giây, anh ta bỏ qua cảm giác đó, người đàn ông trước mặt chỉ là một bác sĩ mà thôi, sao có khả năng có khí thế lớn như vậy được.

Nhất định là ảo giác của anh ta.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ khổ sở, cô có thể thấy được Minh Thư ao ước có bảo vệ đứa bé này biết bao, bây giờ con mất rồi, không biết tỉnh lại cô ấy sẽ thế nào.

Dù sao cũng từng là bạn, bản thân hai người họ đều không sai, chỉ là thích nhầm một tên đàn ông cặn bã. Cô thoát thân thành công, Minh Thư lại càng lún sâu.

“Thu Phương, ở đây có tôi rồi, cậu về công ty trước đi, đừng trễ nải công việc của mình”

“Xem cậu nói kìa, không sao, nơi này có tôi, cậu vẫn nên đi thay một bộ quần áo khác đi” Trân Hạ Thu Phương dùng ánh mắt ám chỉ vào chiếc áo khoác trắng trên người của cô.

Các bác sĩ khác nhìn tấm thẻ bài trước ngực của Nhược Vũ thì vẻ mặt đều kinh ngạc.

Chứ đừng nói tới những người ngẫu nhiên qua đường, cộng thêm đám người bà tám, một đồn mười, mười đồn trăm, không bao lâu Hạ Nhược Vũ liền trở thành người nổi tiếng trong bệnh viện.

Trần Hạ Thu Phương không nhắc còn đỡ, nhắc rồi Hạ Nhược Vũ mới nhớ ra trên người mình đang mặc áo khoác trắng của đàn ông, sọ không có quần áo đi làm, đành phải mặc trước: “Vậy tôi đi trước, nơi này giao cho cậu, Minh

Thư tỉnh thì hãy gọi điện cho tôi nhé”

“Được” Trần Hạ Thu Phương nói xong liền đi về phía phòng bệnh.

Hạ Nhược Vũ cũng bỏ mặc Hàn Công Danh chuẩn bị rời đi”

“Anh đưa em về” Mạc Du Hải tự nhiên nói.

Cô không nghĩ gì nhiều: “Không cần, lỡ Minh Thư có xảy ra chuyện gì, cũng có anh ở đây.

“Chẳng lẽ em muốn mặc áo khoác này ra bắt xe?” Mạc Du Hải từ tốn nói.

Hạ Nhược Vũ sững người lại, bất đắc dĩ lắc đầu: “Biết rồi”

“Ngoan”’ Mạc Du Hải tự nhiên mà đưa tay xoa đầu cô, giống như đang dỗ dành một con mèo nhỏ.

“Dở hơi!” Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ lên, quay người vội vã đi ra ngoài.

Mạc Duy Hải không đi theo ngay mà lãnh đạm nhìn Hàn Công Danh, anh nhẹ nhàng nhếch miệng, như đang giêu cợt Hàn Công Danh vô năng, rồi nhấc chân đi theo hướng cô vừa rời đi.

“Đứng lại” Hàn Công Danh không nhịn được ngăn lại trước mặt anh, trên mặt lộ vẻ âm trâm đáng sợ: “Hạ Nhược Vũ là người phụ nữ của tôi, tốt nhất anh đừng có ý đồ xấu gì”

“Người phụ nữ của anh?” Mạc Du Hải lặp lại một lần nữa, giống như là vừa nghe được một câu chuyện cười, nụ cười càng sâu, khóe mặt lộ ra tia lạnh: “Cô ấy từ đầu đến cuối đều là của tôi, anh không xứng.”

“Đừng cho là tôi không biết mục đích của anh là gì!” Hàn Công Danh bắt phải ánh mắt anh thì giật mình, cho là anh bị nói trúng tâm đen, sau đó đắc ý

cười giễu cợt: “À, anh và những tên thấy tiền là sáng mắt có khác nhau chỗ nào đâu, tiếp cận Nhược Vũ chắc là cũng vì ham Xí nghiệp nhà họ Hạ”

Dừng một chút, anh ta lại tỏ vẻ cao thượng nói: “Dù sao Nhược Vũ là con gái duy nhất của Hạ Minh Viễn, cũng là người thừa kế duy nhất của Hạ thị, một tên bác sĩ nho nhỏ như anh cũng đòi ngấp nghé là chuyện rất bình thường, có điều anh đừng mơ, có tôi ở đây, tôi tuyệt đối sẽ không để cho anh tổn thương Nhược Vũ”

“Tuy tôi chỉ là một bác sĩ nho nhỏ, nhưng anh là thứ gì?” Mạc Du Hải để lại một câu, không tiếp tục để ý ánh mắt lạnh lẽo của anh ta, ung dung rời đi.

Trong lòng lại nghĩ sao Hạ Nhược Vũ lại thích cái thứ người này.  

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như hoa tau nhac niem phat organ dai 3h, album nhac phat giao con quy y tam bao duc toan 2 những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status