Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 116



Chương 116: Buông xuống là tốt

“Anh nói trước đi, nghĩ muốn giải thích thế nào”

“Giải thích cái gì?” – Mạc Du Hải dùng ánh mắt u ám nhìn cô.

Hạ Nhược Vũ vẫn có chút không được tự nhiên, khoảng cách giữa hai người rất gần, thậm chí cô còn ngẩng đầu nhìn thấy anh.

“Mẹ anh bảo Lục Khánh Huyền quay lại với anh. Anh còn muốn tôi đến để làm nhục tôi?”

Mạc Du Hải mím môi, nghiêm giọng nói:

“Không phải mẹ anh, mà là Du Uyên mời cô ấy”

“Nhưng cô bé nói là mẹ của anh mời Lục Khánh Huyền”

Mạc Du Hải rũ mắt xuống nhìn cô:

“Nó chỉ nói vậy để chọc giận em”

“..

…- Hạ Nhược Vũ cứng họng, nhưng trong lòng cũng không sao vui vẻ nổi.

Cô nhìn sang chỗ khác, cắn môi nói: 

“Em gái của anh nóng lòng để ăn thịt tôi như vậy, tôi còn đi làm gì, sẽ khiến mọi người khó xử”

“Con bé sẽ không làm vậy.”

“Làm sao anh chắc chắn như vậy? Tôi không biết, tôi nói trước với anh rồi đó”

Hạ Nhược Vũ miệng thì nói vậy nhưng đã bắt đầu tính xem nên mặc quần áo gì vào buổi tối.

Mạc Du Hải đưa cô vào trong phòng làm việc, lệnh cho y tá mang thuốc khử trùng vào.

Mặc dù không phải lần đầu tiên Hạ Nhược Vũ đến văn phòng của anh, nhưng cô vẫn không nhịn được nhìn khắp nơi.

Trên bàn ngày nào cũng có lọ hoa, ngày nào cũng nên có người đến thay nước. Trong lòng cô khó chịu nghĩ, không biết cô y tá nhỏ nào đang hâm mộ anh.

Mạc Du Hải nắm tay cô xem vết thương rồi đặt xuống. Hạ Nhược Vũ nhìn anh chăm chú rồi nói:

“Tôi không sao, hay anh đi nhìn Minh Thư chút đi.”

“Anh không phải bác sĩ duy nhất của bệnh viện. Hơn nữa cô ấy có sức đánh em như thế này, chứng tỏ thân

thể cô ấy không có chuyện gì”

“Làm sao anh biết đó là cô ấy?” – Hạ Nhược Vũ buột miệng, rồi ủ rũ nói – “Cảm xúc của cô ấy có chút kích động, không thể trách cô ấy hoàn toàn được. Rốt cuộc, chuyện đứa nhỏ mất đi là một đả kích quá lớn”

“Vậy còn em?”

“.”

.. – Hạ Nhược Vũ im lặng một hồi mới biết anh muốn nói chuyện gì – “Nó liên quan gì đến tôi”

“Bạn thân mang thai con của bạn trai cũ, em không khó chịu?” – Mạc Du Hải xoay người nhìn chằm chằm vẻ mặt của cô, tựa hồ muốn nhìn thấu cô.

Hạ Nhược Vũ có chút không chịu nổi ánh mắt thiêu đốt của anh, liền nhìn đi chỗ khác, không thèm nhìn anh.

“Nếu cuối cùng nới phát hiện thì sẽ

khó chịu còn bây giờ có gì để khó chịu.

Lúc đầu biết trong lòng có chút khó chịu, nhưng giờ cũng không khó chịu, giống như thanh xuân tươi đẹp mấy năm nay đều bị chó ăn rồi.

Thấy cô không nói dối, ánh mắt của Mạc Du Hải trầm lại:



“Buông xuống là tốt.”

Hạ Nhược Vũ gật gật đầu vừa muốn đồng ý, lại phản ứng hỏi ngược lại:

“Vậy anh, anh có thể bỏ xuống Lục Khánh Huyền được không?”

Ngập ngừng một chút, cô khó chịu hỏi: “Cô ta còn suýt chết vì anh”

“Vậy ý em là anh phải lấy thân báo đáp mới được?”

Hạ Nhược Vũ suy nghĩ một chút, sau đó lại liếc nhìn anh ta:

“Đương nhiên là không.”

“Ừ” – Anh có thể bồi thường cho Lục Khánh Huyền bằng những cách khác nhưng đó không bao giờ là tình yêu nữa.

“Bác sĩ Hải, tôi đã mang theo thứ mà anh yêu cầu” – Cô y tá nhỏ ngượng ngùng nói.

Vẻ mặt lãnh đạm của Mạc Du Hải vẫn không thay đổi:

“Để đó đi”

“Được, được” – Cô y tá nhỏ đặt đồ xuống rồi miễn cưỡng không muốn rời đi.

Cuối cùng Hạ Nhược Vũ không nhịn được nói:

“Cảm ơn, cô cử để đó được rồi”

Mạc Du Hải nở nụ cười,

“Em đang ghen sao?”

“Vớ vẩn, tôi ghen cái gì” – Hạ Nhược Vũ bu môi, xoay người không muốn nhìn anh.

Nhưng cô lại đụng phải lồng ngực rắn chắc của anh. cô cau mày vì đau, nhanh chóng đưa tay bịt mũi, lùi về phía sau hai bước.

“Anh làm từ đá hay sao? Mũi của tôi sắp gãy rồi”

“Ngoại trừ có chút sưng đỏ thì không có gì nghiêm trọng. Không sao, không cần phẫu thuật chỉnh sửa”

Hạ Nhược Vũ không vui hất tay anh ra:

“Đương nhiên là tôi không sao.”

“Đừng nhúc nhích” – Mạc Du Hải vươn tay nhéo nhéo cằm của cô, vươn

tay lau mấy thứ trên mặt cô – “Lông mi rụng”

Hạ Nhược Vũ nhìn chằm chằm người đàn ông, trái tim nhỏ bé của cô lại bắt đầu rung động.

Người đàn ông cao lớn lạnh lùng, đôi mắt đen như vực sâu nhưng lại như vì sao lấp lánh trong màn sương đen.

“A, thực xin lỗi bác sĩ Hải, tôi quên nhét bông khử trùng vào… Tôi không thấy gì cả. Tôi rời đi ngay lập tức. – Cô y tá nhỏ không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng không rõ ràng như vậy nên nhanh chóng chạy ra ngoài.

“Tin động trời, bác sĩ Hải ôm một người phụ nữ xinh đẹp ngay ban ngày ở văn phòng”



“Thật sao? Cô gái đó chúng ta đã nhìn thấy chưa?”

“Người đẹp lần trước đến gặp bác

sĩ: Một số than vãn, một số vui mừng.

Cùng với những giọng nói này, khuôn mặt của Hạ Nhược Vũ có chút

đỏ lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như Cách tạo USB cứu hộ máy tính đơn giản, wordpress/thủ thuật wordpress chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status