Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 132



Chương 132: Đe dọa hợp tác

“Hừm, làm sao mà tôi dám giúp, ai bảo cô Khánh Huyền tài giỏi như vậy làm gì.” Lưu Bình khó chịu mỉa mai.

Lục Khánh Huyền cũng không quan tâm, ánh mắt thâm thúy nói: “Chỉ cần anh ghi trên hô sơ bệnh án rằng bệnh tim tái phát, chỉ còn sống được không đến hai tháng”

“Đơn giản như vậy?” Lưu Bình nghi ngờ, thật sự chỉ là động tay động chân một cách đơn giản lên hồ sơ bệnh án như vậy thôi sao.

Lục Khánh Huyền gật đầu: “Đúng vậy, đơn giản vậy thôi”

Đánh giá thái độ của Du Hải ngày

hôm qua, anh vẫn quan tâm đến sức khỏe của cô ta, nhưng nếu bác sĩ nói rằng cô ta không sao, e rằng cô ta còn không có chút gì để níu kéo anh.

Chỉ cần có thể kéo Du Hải về lại bên cô ta, có trả giá nào cũng không thành vấn đề.



Trong vòng hai tháng, cô hoàn toàn tự tin sẽ giật lấy Du Hải trở lại.

“Nhưng bác sĩ Du Hải cũng là bác sĩ ở bệnh viện này. Nếu đưa cô đi khám, chẳng phải sẽ lộ ngay hay sao“

Lưu Bình bắt đầu do dự, hồ sơ bệnh án có thể bị làm giả, khám nghiệm không thể làm giả được. Hơn nữa, Mạc Du Hải đã tốt nghiệp đại học và có một số bằng cấp y tế, chuyện này không hề đơn giản mà qua mắt anh được.

Đây cũng là một rủi ro, nếu Mạc Du

Hải biết, anh ta không chỉ mất việc mà còn có thể gây nguy hiểm cho sự an toàn của mình.

Lục Khánh Huyền thấy anh ta vẫn còn đang do dự, sắc mặt tối sâm lại: “Chỉ cân anh làm theo lời tôi, không cần quan tâm đến những chuyện khác”

“Cô Khánh Huyền nói chuyện đơn giản thật đấy, bác sĩ Du Hải thông minh cỡ nào, trong thâm tâm cô cũng phải biết rằng tôi đã mạo hiểm rất nhiều khi làm chuyện này, chuyện này sớm muộn gì cũng bị phát hiện, không bằng cô cứ gọi thẳng cho cảnh sát đi”

Lưu Bình vẫn sợ Mạc Du Hải hơn, dù sao thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện.

Nếu trong hai tháng mà Lục Khánh Huyền chưa chết, vậy chẳng lẽ anh ta phải giết người diệt khẩu ư? Đó là một

tội ác lớn, anh ta không dám làm.

Lục Khánh Huyền coi thường Lưu Bình quanh co sợ hãi, nhưng vì kế hoạch của riêng mình, cô ta miễn cưỡng nói: “Đừng lo lắng, Du Hải sẽ không làm gì anh đâu. Lúc đó tôi khỏi bệnh rồi, anh ấy chắc chắn sẽ rất vui. Đến khi đó tôi nói tốt cho anh vài lời trước mặt anh ấy, việc anh trở thành chủ nhiệm chẳng phải là chuyện quá đơn giản hay sao?”

Cô ta không chỉ giải quyết nỗi lo lắng của anh ta, mà còn ném cho anh ta một miếng bánh béo bở.

Lưu Bình vẫn đang suy nghĩ về những gì Lục Khánh Huyền nói. Anh ta đã gần năm mươi tuổi rồi. Những người khác ở tuổi anh ta đều đã thăng tiến rôi. Anh ta là người duy nhất vẫn làm việc cùng với các sinh viên thực

tập vừa tốt nghiệp. Gia đình coi thường anh ta, các đồng nghiệp cũng cười sau lưng anh ta.

Anh ta đã muốn thăng thiên từ lâu để chặn miệng đám người kia, tuy rằng cám dỗ rất lớn, nhưng anh ta vẫn không tin Lục Khánh Huyền thật sự là người phụ nữ mà Mạc Du Hải yêu nhất?

Trong bệnh viện, anh ta nghe nói gần đây Mạc Du Hải đã có tình cảm rất sâu sắc với người phụ nữ họ Hạ.

“Bác sĩ Lưu, nếu anh không đồng ý, đừng trách tôi nhẫn tâm. Nếu tôi giao đoạn ghi âm này cho Du Hải, anh nói xem Du Hải sẽ tin tưởng tôi hay là anh?”

Lục Khánh Huyền nói một câu cuối cùng: “Anh có thể nghĩ lại. Anh sẽ mất việc ngay lập tức và danh tiếng bị tổn hại. Thành phố Đà Nẵng không có chỗ đứng cho anh, anh nên hợp tác với tôi.

Xã hội này muốn gì cũng phải trả cái giá tương xứng, không hề có thứ gọi là bữa trưa miễn phí, muốn thăng chức thì đương nhiên phải trả giá một chút” Phải nói khả năng hùng biện của Lục Khánh Huyền rất tốt, Lưu Bình đã bị cô ấy làm cho kích động, sau vài phút im lặng, coi như đã có quyết định, anh ta gật đầu: “Được rồi, tôi hứa với

Aw

co.

Coi như một lần đặt cược, cho dù sau này bại lộ, anh ta có thể đẩy tất cả cho cô ta, anh ta cũng không phải là người thiệt thòi.

“Vậy thì cứ quyết định như thế đi, tôi cũng mệt rồi, bác sĩ Lưu đi từ từ”





Lưu Bình nóng lòng muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức, Mạc Du Hải thật sự lại thích một người phụ nữ như Lục Khánh Huyền thì đúng là xui xẻo tám

đời, nghĩ đến đây liền rùng mình.

Ngay sau khi người đó rời đi, nụ cười giả tạo trên mặt Lục Khánh Huyền từ từ chìm xuống, trong mắt cô ta hiện rõ vẻ hung ác, không chỉ muốn giật lại Du Hải, mà còn khiến Hạ Nhược Vũ sống không bằng chết!

Hạ Nhược Vũ hắt hơi liên tiếp ba bốn cái, tưởng là mình bị cảm lạnh, tại cuộc họp thường xuyên nhận được những ánh nhìn từ ba cô tỏ ý không hài lòng, cô chỉ có thể tiếp tục cuộc họp.

Một khi ra khỏi văn phòng, cô không dám làm gì khác, đi thẳng về văn phòng của mình.

“Giám đốc, giám đốc, không ngờ, trên báo hôm nay có…” An Nguyên vội vàng cầm một tờ báo chạy tới, vừa nhìn thấy bóng dáng phía sau Hạ Nhược Vũ thì chạy nhanh tới.

Hạ Nhược Vũ nghe thấy thì dừng lại nói: “An Nguyên, nói cho tôi biết, hôm nay trên báo đã xảy ra chuyện gì”

“Vâng..” An Nguyên tiếp tục nhìn về phía sau với ánh mắt thất thường.

“Sao mắt cô lại giật giật vậy?”

“Hạ Nhược Vũ, con đến văn phòng với ba một chuyến” Hạ Minh Viễn nói với cô với vẻ mặt không thoải mái, quay người đi vào văn phòng chủ tịch.

Hạ Nhược Vũ cuối cùng cũng hiểu rằng ánh mắt An Nguyên không phải đang giật giật, mà là để nhắc nhở cô rằng ba cô đang ở phía sau, cô chỉ đành nói: “Con biết rồi, chủ tịch Minh

Ãn”

Viên.

Cô nhấn mạnh những chữ cuối cùng, cho thấy cô cũng rất khó chịu.

Cả đêm cô không ngủ mà nhất

quyết đến buổi họp là đã rất nể mặt ông rồi, buổi họp diễn ra một cách mỹ mãn, nhưng cô mệt mỏi nên tâm trạng rất không vui.

Ngập ngừng một chút, cô vẫn hỏi: “Đúng rồi, hôm nay cô chưa nói lên báo đã xảy ra chuyện gì.”

“Giám đốc, chị nên đi với chủ tịch Minh Viễn trước đi. Có lẽ chị vào đó thì sẽ biết” An Nguyên cười nói, giấu tờ báo sau lưng. Tốt hơn hết cô ấy không nên làm món bia đỡ đạn này.

Hạ Nhược Vũ cong môi hờ hững nói: “Có chuyện lớn gì cần phải giấu giếm thế này. Được rồi, tôi biết rồi, cô đi làm chuyện trước đi, lát nữa tôi sẽ tìm

A”

co.

“Vâng” An Nguyên chuẩn bị đi làm, trước khi rời đi, cô ấy không đành lòng nói thêm: “Giám đốc, bảo trọng”

Hạ Nhược Vũ lắc đầu, cảm thấy khó hiểu, có gì mà nghiêm trọng vậy, đó là ba cô mà.

Rất nhanh Hạ Nhược Vũ đã biết, ba cô sẽ không ăn thịt cô, chỉ là lột da cô mà thôi.

Một tiếng rầnể vang lên, một xấp báo bị đập xuống bàn, làm nước sôi trong cốc rung lên mấy lần, cả người Hạ Nhược Vũ cũng rung lên theo.



Có thể thấy ông ấy tức giận đến mức nào: “Nhìn đi, xem con đã làm được những việc tốt gì!”

“Ba, hôm nay con không làm gì sai cả. Chuyện duy nhất con làm chính là nể mặt ba mà tổ chức một buổi họp hoàn hảo” Hạ Nhược Vũ đưa tay cầm tờ báo, vẫn không quên nói vài câu.

Hạ Minh Viễn nếu lúc này có râu thì đã tức giận thổi râu mà nhìn chằm chằm cô: “Hạ Nhược Vũ, còn làm thế này là muốn ba tức chết à?”

Hạ Nhược Vũ lật tờ báo, không cần lật trang, cô đã thấy ảnh của mình và Dương Minh Đức đã chiếm hết trang, không những không thấy có gì sai mà còn rất vui: “Ảnh chụp đẹp đấy, hừ hừ, †ại sao góc nghiêng của Dương Minh Đức lại đẹp hơn của mình? Thật không công bằng. Khi nào về phải hỏi rõ anh ta lý do mới được.”

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như phát nguyện vãng sanh và hồi hướng có rất nhiều linh ứng, neo ve cua y Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status