Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 152



Chương 152: Che giấu sự thật

 

Hạ Nhược Vũ bị giấc mơ làm cho không thể thở nổi, cái trán cô đã đong đầy mồ hôi lạnh. Hạ Nhược Vũ bỗng nhiên mở mắt ra, tựa như một con cá bị thiếu dưỡng khí, há to miệng hít từng hơi thật sâu, ánh mắt của cô còn có chút tan rã, không phân được giấc mơ mà đời thực.

“Cuối cùng con cũng tỉnh rồi Nhược Vũ, con làm mẹ sợ quá…” Đường Hồng Xuân nhìn thấy Hạ Nhược Vũ mở mắt ra thì cay xè mắt, bà nắm chặt tay của cô rồi hỏi han.

Mặc dù Hạ Minh Viễn không nói gì nhưng sự lo lắng trong mắt ông vô cùng rõ ràng.

Mấy giây sau Hạ Nhược Vũ mới chắc chắn rằng mình đã tỉnh khỏi cơn ác mộng. Chỉ là giấc mơ kia chân thực đến đáng sợ, khiến cho cô tới giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi: “Con không sao đâu mẹ, chỉ là tiểu phẫu mà…”

Hạ Nhược Vũ phát hiện giọng nói của mình vô cùng khàn.

Ánh mắt của cô tìm kiếm trong phòng bệnh theo thói quen, nhưng không hề thấy bóng dáng của người kia đâu. Trong lòng cô không biết là mất mát hay là hờ hững nữa.

Không phải là cô đã có chuẩn bị cho loại chuyện này từ trước rồi sao? Vì sao trái tim vẫn đau thành từng cơn chứ.

Hạ Nhược Vũ mắng thầm mình một câu! Người ta đã thay đổi thái độ rồi mà mình vẫn không thể nào quên

được, chẳng lẽ một chút tự tôn cuối cùng cũng muốn để cho người khác dẫm dưới chân mà chà đạp ư?

Hạ Minh Viễn thấy ánh mắt của Hạ Nhược Vũ đưa qua đưa lại thì nhíu mày nói: “Khó khăn lắm con mới tỉnh lại được, còn định tìm ai đây. Hàn Công Danh đã đi rồi, còn Minh Đức thì con đừng suy nghĩ nữa, ba mẹ không đồng ý hai con đến với nhau”

Hạ Minh Viễn không nói nguyên nhân mà chỉ bày tỏ thái độ của mình.

“Ông nói cái gì thế Minh Viễn, Nhược Vũ mới tỉnh lại, có gì thì đợi con bé khỏe hơn một chút rồi nói không được à?” Đường Hồng Xuân thấy vẻ mặt của Hạ Nhược Vũ càng kém hơn thì mở miệng trách móc chồng mình.

Cũng không xác định được trên mặt của Hạ Nhược Vũ là biểu cảm gì.

Cô im lặng, trái tim như trống rỗng, bất kỳ thứ gì cũng không thể làm cho nó dậy sóng được.

“Con không sao chứ Nhược Vũ, ba con nói chuyện hơi nặng lời, nhưng ông ấy cũng chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi” Đường Hồng Xuân thấy Hạ Nhược Vũ không nói lời nào thì nhìn cô với vẻ lo lắng.

Ngoài miệng Hạ Minh Viễn không nói gì nhưng ông có hơi hối hận, nhưng tính cách của ông không cho phép ông nói mấy câu mềm mỏng kia, chỉ có thể đứng bên cạnh lo lắng suông.

Hạ Nhược Vũ thấy ba mẹ mình đều căng thẳng như thế thì cố gắng gượng cười với hai người: “Con không sao đâu ba mẹ, chỉ là có hơi đói bụng thôi.”

“Đói bụng là tốt, bây giờ mẹ đi ra ngoài mua đồ ăn cho con” Đường

Hồng Xuân định đứng dậy.

Hạ Nhược Vũ lại không đồng ý: “Bên ngoài nóng như thế sao mẹ đi một mình được, ba đi với mẹ đi.”

“Ừ, con nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì lập tức gọi điện thoại cho ba” Hạ Minh Viễn đáp.

Đường Hồng Xuân vội vàng từ chối: “Nhược Vũ, sao ba mẹ lại có thể yên tâm để con ở đây một mình được chứ, dù sao thì cũng phải có một người ở lại với con”

“Không sao đâu mẹ, ngoài cửa còn có y tá mà, con thấy không thoải mái thì sẽ nhấn chuông. Hai người mau đi đi, con sắp đói chết rồi đây.” Nụ cười trên mặt của Hạ Nhược Vũ rất miệng cưỡng, giọng của cô rất yếu ớt nhưng nhìn tinh thần thì có vẻ không tệ lắm.

Đường Hồng Xuân cũng không nói

thêm gì nữa, bà đứng dậy đi theo Hạ Minh Viễn ra khỏi phòng bệnh.

Hai người vừa đi thì nụ cười trên mặt Hạ Nhược Vũ cũng biến mất. Cô nằm trên giường cũng không biết suy nghĩ cái gì, khế cựa quậy người thì phần bụng lại đau như muốn ngất đi. Đây chính là cái giá phải trả cho việc cắt bỏ ruột thừa.

Vết thương sẽ đau nhưng luôn có ngày lành, giống như những tổn thương trong lòng cô cũng sẽ có một ngày lành lặn lại.



Một bóng người thẳng tắp dần dần tiến đến, Hạ Nhược Vũ nghe thấy tiếng động thì trong lòng thắt lại, nhưng ánh mắt của cô không rời đi chỗ khác, vẫn nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi xuống đất, cách giường cô không tới

mười căng ti mét nhưng Hạ Nhược Vũ lại cảm thấy cô không thể nào chạm tới những tia sáng này được. Đầu ngón tay của cô chạm vào tia sáng, như bị thiêu rụi vậy, cô ảm đạm thu tay lại.

Trong bầu không khí im lặng, Mạc Du Hải nhìn thoáng qua cái cằm gầy gò của người phụ nữ kia, sắc mặt cô tái nhợt, đôi mắt hạnh cũng đã mất đi sự sắc bén ngày xưa. Cả người Hạ Nhược Vũ nhìn qua rất u ám lại chán chường, như một búp bê bị người ta vứt bỏ.

Đáy lòng Mạc Du Hải bỗng nhiên như bị bóp chặt, ánh mắt anh trầm xuống: “Em thấy sao rồi”

“Không chết được.” Vẫn là giọng điệu lạnh lùng xa cách đó.

Mạc Du Hải nhíu mày, tông giọng trầm thấp khiến cho người ta không phân biệt ra được đâu là cảm xúc thật

sự của anh: “Lục Khánh Huyền sắp chết.”

Thân hình nhỏ yếu ngồi trên giường rõ ràng vừa cứng lại một chút, nhưng Hạ Nhược Vũ lại giả vờ nhưng chưa từng xảy ra chuyện gì, cô ồ một tiếng xem như trả lời.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ rất muốn cười, người phụ nữ kia sớm không chết, muộn không chết mà cứ hết lần này đến lần khác lại chết lúc này. Cô không bao giờ tin vào chuyện này.

Đôi mắt của Mạc Du Hải càng thêm âm trầm: “Anh xem qua sổ khám bệnh rồi, cô ấy chỉ còn lại không tới hai tháng mà thôi.”

“Thế thì sao?” Rốt cục Hạ Nhược Vũ không giả lơ nữa, cô nghiêng đầu qua, sự lạnh lùng trong mắt cô còn chói mắt hơn cả ánh mặt trời ngoài

cửa sổ: “Anh muốn tôi nói gì đây? Chúc mừng ư, hay là đưa tặng mấy vòng hoa?”

Đôi môi mỏng của người đàn ông kia mấp máy, anh nói rất thản nhiên: “Tùy em”

Anh đúng là giải thích vẽ vời thêm chuyện, Hạ Nhược Vũ không hề muốn nghe.

Có một khoảnh khắc Hạ Nhược Vũ đã cho rằng sẽ nghe thấy một đáp án khác từ trong miệng anh, nhưng cuối cùng cô vẫn phải thất vọng rồi. Hạ Nhược Vũ không biết vì sao mình thất vọng, có lẽ là giấc mơ kia đi, để cho lòng cô vẫn cảm thấy không thở nổi.

Hạ Nhược Vũ giả vờ nhẹ nhõm rồi nói: “Cái này không được cái kia cũng không? Anh có thể cưới được mối tình đầu, chờ anh kết hôn thì tôi chắc chắn

sẽ gửi một phong bì lớn”

Hạ Nhược Vũ dừng một chút, nụ cười trên mặt càng lớn hơn: “Về sau trên con đường phía trước, chúng ta đi đường của nhau, ai cũng không đụng ai. Đây không phải rất tốt à?”

Mạc Du Hải nhìn nụ cười giả tạo trên mặt Hạ Nhược Vũ, anh nhíu mày rồi nói với giọng vô cùng lạnh lùng: “Đây chính là suy nghĩ của em ư?”

“Đúng thế.” Hạ Nhược Vũ không tránh né mà nhìn thẳng vào Mạc Du Hải, chỉ có cô biết rằng vết thương chưa lành trong lòng như vừa bị rải muối lên, đau thấu tim gan.

Sự lạnh lẽo trong mắt Mạc Du Hải lại càng thêm nồng đậm, lời anh nói ra cũng vô cùng tàn nhẫn: “Được thôi, anh làm như em muốn”

Mạc Du Hải nói xong rồi quay người rời đi với vẻ mặt u ám.

Một lúc lâu sau, nụ cười trên mặt Hạ Nhược Vũ cứng đờ, cô như bị người hút đi tất cả sức lực. Hạ Nhược Vũ dựa vào thành giường, sự ẩm ướt trong mắt ngày càng dày đặc, cô cố gắng trừng mắt, không muốn để cho những giọt nước mắt này rơi xuống.

Cô sẽ không rơi lệ, chắc chắn là không.

Cái gì mà bệnh tim tái phát sắp chết chứ, chỉ là gạt người mà thôi. Người quan tâm mới bị lừa, cô không tin là Mạc Du Hải không nhìn ra một lời nói láo vụng về như thế.

Tất cả mọi chuyện đều chỉ là một cái cớ co lớn mà thôi, không che giấu được sự thật là anh rất tàn nhẫn!

Chờ tới lúc Đường Hồng Xuân và Hạ Minh Viễn mang cơm về thì Hạ Nhược Vũ đã hồi phục lại sự bình tĩnh: “Sao giờ ba mẹ mới quay lại, con sắp chết đói rồi đây:

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như de thi vo chong a phu theo huong moi 2020, soan van voi vang lop 11 ngan gon hay nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status