Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 154



Chương 154: Dụng ý của viện trưởng

Viện trưởng nở một nụ cười hiền lành, chỉ còn thiếu cầm tay Hạ Nhược Vũ bày tỏ ý quan tâm của mình mà thôi. Nhưng khi ông ta nhớ tới tính cách của người nào đó thì vẫn bỏ ý nghĩ này đi.

“Nói gì thế chứ, cơ thể của cô Vũ đây rất tốt, chúng ta chỉ là tới kiểm tra phòng theo thông lệ thôi.”

Viện trưởng dừng một chút, giọng điệu càng thêm thân thiết và lo lắng: “Thuận tiện hỏi thăm cô Vũ ở phòng bệnh ra sao, có chỗ nào không hài lòng cần chúng tôi thay đổi không”

Hạ Nhược Vũ bị nụ cười nhăn nheo

của viện trưởng làm cho sợ giật nảy mình, kiểm tra phòng cũng không cần một viện trưởng đích thân đi chứ. Huống chỉ cô cũng chỉ là bị viêm ruột thừa mà thôi, cũng không phải là bệnh nan y có ý nghĩa nghiên cứu gì.

Hạ Nhược Vũ tự đánh giá một lát rồi cẩn thận hỏi: “Mọi thứ đều rất tốt, các bác sĩ và y tá đều rất nhiệt tình, không có chỗ nào cần thay đổi cả. Cảm ơn sự quan tâm của viện trưởng”

Hạ Nhược Vũ không dám nói rằng nếu đuổi cổ Mạc Du Hải đi thì càng tốt hơn, bởi vì nói cũng không có tác dụng gì.

“Thế à, vậy là tốt rồi.” Viện trưởng cười với hvn một cái, ông ta quay đầu lại thì vẻ mặt nghiêm túc lên hẳn: “Các người còn không mau đi kiểm tra cho cô Vũ một chút, xem xem còn vấn đề gì

không. “Vâng thưa viện trưởng.”

Mười mấy bác sĩ chen chúc tới như ong vỡ tổ. Hạ Nhược Vũ bị dọa sợ đến nỗi ngồi sát vào tường, cô đưa tay ngăn lại tất cả mọi người: “Anh, các anh đừng tới đây, sức khỏe của tôi tôi biết, tốt lắm”

Hạ Nhược Vũ quay đầu kêu cứu với viện trưởng: “Ông có chuyện gì thì nói thẳng đi viện trưởng, không cần thiết phải làm như thế này. Ngày mai tôi xuất viện rồi, ông nói xem tôi có khỏe không?”

Viện trưởng ho khan một tiếng, đám bác sĩ đang nhào tới kia rút về như thủy triều, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Hạ Nhược Vũ lấp lánh, rất có xu thế muốn xông lên một lần nữa.

“Nếu cô Vũ đã cảm thấy cơ thể không có vấn đề gì thì các người ra ngoài làm việc trước đi” Viện trưởng giả vờ phất tay ra hiệu cấp dưới đi ra ngoài.

Các bác sĩ thấy hết phần diễn của mình rồi thì nối đuôi nhau ra ngoài, người đi cuối cùng còn thuận tay đóng cửa lại.

Trong phòng bệnh trở nên im lặng ngay lập tức, ngay cả Hạ Nhược Vũ cũng cảm thấy không khí đã mát mẻ trở lại, cô vẫn còn hơi hoảng hốt.

“Có thể ngồi xuống nói chuyện một chút không cô Vũ?” Gương mặt nhăn nheo của viện trưởng kia cười tủm tỉm nhìn Hạ Nhược Vũ.

Cười cho đến khi lông tơ của Hạ Nhược Vũ dựng đứng hết lên mới thôi. Hạ Nhược Vũ cười gượng một tiếng rồi nói: “Viện trưởng có chuyện gì thì cứ nói thẳng là được rồi.”

Không cần thiết phải bày trò lớn như thế để khiến cho cô đồng ý, không cần ông ta nói thì cô đều sẽ ngoan ngoãn phối hợp.

“Thật ra cũng không có gì, chỉ là nghe nói cô Vũ với bác sĩ Hải là quen biết cũ…”

Viện trưởng vừa nhắc tới chuyện này thì nụ cười trên mặt Hạ Nhược Vũ biến mất ngay tức khắc, cô trầm mặt xuống rồi nói: “Viện trưởng hiểu nhầm rồi, quan hệ giữa tôi và bác sĩ Hải chỉ là bệnh nhân và bác sĩ bình thường mà thôi” 

Không phải là Hạ Nhược Vũ không cảm nhận được sự áp bức ở trong bệnh viện này, nhưng cô vẫn không quan tâm, xem như không biết gì. Dù sao cô cũng không thể tự mình đa tình

cho rằng Mạc Du Hải tức giận là bởi vì mình.

Hạ Nhược Vũ nằm viện gần một tuần lễ, người đàn ông đó còn chẳng thèm lộ mặt một chút. Rõ là khoảng cách giữa bọn họ gần như thế nhưng lại dường như xa tận chân trời.

Viện trưởng suy nghĩ một chút ý của Hạ Nhược Vũ, ông ta cảm thấy hiểu rõ rồi than thở một cách yếu ớt: “Cô Vũ đây là hiểu nhầm bác sĩ Hải của chúng tôi rồi. Bác sĩ Hải luôn phụ trách phụ khoa, chưa từng khám cho những bệnh nhân của khoa khác, hay là phẫu thuật cho họ”

“Có thể thấy được cô Hạ có một vị trí rất quan trọng trong lòng bác sĩ Hải”



Địa vị quan trọng ư? Hạ Nhược Vũ cười một tiếng tự giêu rồi nói với vẻ từ tốn: “Sợ là viện trưởng hiểu nhầm điều

gì rồi. Người mà bác sĩ Hải thích không phải là tôi, là cô Huyền, người thường xuyên tới thăm bác sĩ Hải kia kìa””

“Sao mà thế được” Viện trưởng có chút loạn, người khác đều nói là Hạ Nhược Vũ, sao Hạ Nhược Vũ lại nói là một người phụ nữ khác chứ. Hơn nữa trưởng khoa Ham cũng vô tình hay cố ý chỉ vê hướng Hạ Nhược Vũ cơ mà.

Đừng nói là ghen nhé, viện trưởng càng nghĩ càng thấy có khả năng nên cười trấn an rồi nói: “Cô Vũ lo lắng quá rồi, mấy ngày nay bác sĩ Hải đều ngồi một mình trong phòng khám, không hề có những người khác.”

“Sao ông biết trong nhà anh ta không có ai? Hai người bọn họ đã ở chung rồi, tôi nghĩ là tin tức của viện trưởng vẫn chưa đổi mới kịp, ông có thể đi tìm hiểu một chút.” Hạ Nhược Vũ

có hơi bực bội, nhưng không ai đưa tay đánh mặt cười cả. Huống chỉ viện trưởng cũng chỉ là muốn giải thoát bệnh viện ra khỏi không khí này mà thôi. Nếu mà muốn tính lỗi sai thì Mạc Du Hải mới là người sai.

Viện trưởng bị giọng điệu chắc chắn của Hạ Nhược Vũ làm cho lung lay, chẳng lẽ đúng là do tin tức của ông ta sai lầm ư? Nhìn vẻ mặt của Hạ Nhược Vũ thì không giống như đang nói dối, nhưng đều đã tới đây rồi, không thử một chút thì sao mà biết thật hay giả.

“Tôi biết là yêu cầu này của tôi hơi quá đáng, nhưng hi vọng cô hãy suy nghĩ thay cho những bệnh nhân khác mà đi khuyên nhủ bác sĩ Hải giúp chúng tôi được không.”

Nếu cứ tiếp tục như thế thì chỉ sợ

bệnh viện này sẽ sụp đổ mắt.

Hạ Nhược Vũ nhíu mày rồi trầm giọng nói: “Xin lỗi viện trưởng, chuyện này tôi không giúp ông được. Nếu như ông thật sự muốn mời người giúp đỡ thì có thể hỏi cô Huyền. Xin lỗi ông, tôi hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi”

Người ra đã ra lệnh đuổi khách rồi thì sao mà viện trưởng nghe không hiểu được chứ, trước đó dẫn người tới quấy rầy Hạ Nhược Vũ là đã có chút ngượng ngùng rồi. Sau khi Hạ Nhược Vũ nói như thế thì vẻ mặt của viện trưởng càng thêm lúng túng: “Vậy thì cô Vũ nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì thì cứ nói với bác sĩ chúng tôi.”



“Làm phiền ông rồi. Hạ Nhược Vũ vẫn rất lịch sự tiên người đi.

Nếu không phải là ba mẹ cô cưỡng chế cô nằm viện theo dõi một tuần thì

có lẽ cô đã làm đơn xin ra viện từ lâu rồi. Chỉ cần hô hấp chung một bầu không khí với người kia thôi là cô đã cảm thấy hoảng hốt rồi.

Trong khoảng thời gian này, Dương Minh Đức từng tới một lần, anh ta bảo rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Ban đâu hai người cũng không phải là loại tình cảm đó, sau khi cô suy nghĩ một chút thì cũng không nói thêm gì.

Mà Hàn Công Danh thì càng ngày càng chịu khó vào viện, mới đầu ba mẹ cô đều rất qua loa, nhưng biểu hiện cẩn thận của anh ta khiến sắc mặt và thái độ của hai người dịu đi rất nhiều.

Khiến Hạ Nhược Vũ tức đến nỗi ăn cơm không ngon, Hạ Nhược Vũ càng ngày càng dính dai như đỉa. Mà lại Hạ Nhược Vũ còn chưa khỏe hẳn, không

thể vận động mạnh nên chỉ có thể xem anh ta như không khí.

Hạ Nhược Vũ còn đang nghĩ cố gắng nhịn thêm một ngày là có thể xuất viện, hết lần này đến lần khác lại gặp được chuyện bực bội của viện trưởng này.

“Nhược Vũ, nghe nói cô bệnh rồi nên tôi tới thăm. Mấy ngày nay tôi bận quá nên chưa kịp đi thăm cô, xin lỗi nhé” Lục Khánh Huyền vừa nói vừa xích lại gần người đàn ông bên cạnh.

Cơ thể của Mạc Du Hải cứng đờ, nhưng cuối cùng cũng không có đẩy cô ta ra. Anh chịu đựng sự khó chịu trong lòng, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Hạ Nhược Vũ càng ngày càng gầy gò kia.

Chỉ mấy ngày không gặp mà cô đã gầy đến vậy, giống như là chỉ cần gió

lớn một chút thì có thể thổi bay Hạ Nhược Vũ vậy. Anh mấp máy môi, trong mắt đều là sự lạnh lẽo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như danh ngon cuoc song hay, nhung anh che gia xang tang hai huoc nhung dang suy ngam rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com.

loading...
DMCA.com Protection Status