Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 160



Chương 160: Nhận là con gái nuôi

 

“Chủ tịch Hằng, ông tìm tôi à?” Lục Khánh Huyền sửa sang lại quần áo trên người, vẻ mặt ung dung gõ cửa đi vào.

Thấy cô ta tới, trên mặt Lục Hằng lộ ra ý cười, vẫy tay với cô ta: “Khánh Huyền à, đến đây ngồi di.”

“Vâng.” Ánh mắt Lục Khánh Huyền lấp lóe, chọn lấy một chỗ cũng không tính là xa ngồi xuống.

Lần trước, Lục Hằng còn chưa nhìn kỹ sắc mặt của cô, bây giờ xem ra cũng có hai phần giống mình, xinh đẹp và hòa phóng giống mẹ cô hơn, còn có thề đi được tới vị trí này quả không dễ dàng.

“Khánh Huyền này, tôi biết cô nhất định sẽ thấy kỳ lạ, vì sao tôi lại gọi cô lên.” Lục Khánh Huyền không trả lời, coi như ngầm đồng ý.

“Lần trước cô vì công việc mà bị thương, vốn cũng không dễ dàng gì, cộng thêm năng lực và thành tích của cô, dư sức đảm nhiệm được vị trí này.”

Ông ta làm một đoạn nhạc dạo đầu, sau đó mới thở dài một hơi, hững hờ nói: “Thật ra thì tôi cũng có một đứa con gái lớn như cô, mỗi lần thấy cô, tôi đều nghĩ tới con bé…”

Trong lòng Lục Khánh Huyền thấp thỏm, bàn tay nắm chặt, cười khan nói: “Nhờ chủ tịch nâng đỡ, tôi sao có thể so sánh được với con gái ông, tôi chỉ là một người bình thường, lăn lộn kiếm tiền trang trải cuộc sống mà thôi.”

“Tiếc là con bé đã mất rồi.” Lục Hằng không nghe cô ta nói, lắc đầu thở dài. Trong lòng cô ta lại càng hoang mang, nhất thời không hiều được ý của Lục Hằng. Đây là coi trọng cô hay là muốn mượn danh nghĩa này đề làm giảm sức phòng bị của cô.

“Con gái của chủ tịch Hằng sao ạ?”

“Khi còn bé đã mất tích.” Lục Hằng nhìn sâu cô ta, nói.

Lục Khánh Huyền thấy ánh mắt đây thâm ý của ông ta thì trong lòng cũng có hơi hỗn loạn, không, chắc sẽ không trùng hợp vậy dây nhỉ? Cô t từng nghe mẹ nói về chuyện của ba, nói ba của cô đã hi sinh oanh liệt lúc cô còn nhỏ.

Cho nên nhất định là cô ta hiều lầm rồi, cô ta lấy lại bình tĩnh, hít một hơi nói: “Cô chủ Lục có người tốt phù trợ, nhất định sẽ có ngày trở về bên cạnh chủ tịch.”

Lục Hằng không ý kiến gì, chỉ gật đầu, chủ động rót cho Lục Khánh Huyền một ly trà: “Khánh Huyền khát nước rồi, uống chén trà cho ấm giọng rồi hãng nói.”

Nhìn chén trà xanh đậm, Lục Khánh Huyền có hơi thấp thỏm lo âu: “Sao có thể phiển chủ tịch châm trà, Khánh Huyền không nhận nồi.”

“Cô không cần lo lắng, chẳng qua tôi chỉ cảm thấy chúng ta có duyên phận, cô xem, cô họ Lục, tôi cũng họ Lục, cộng thêm tuổi cô không khác gì với tuổi con gái tôi, khi nhìn thấy cô, tôi luôn có cảm giác như đang nhìn thấy con gái mình.”

Lục Hằng nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, dừng lại một chút, cười ha hả nói: “Cho nên tôi muốn hỏi thăm Khánh Huyền một chút, cô có bằng lòng làm con gái nuôi của tôi không?”

Ông ta nói đến con gái nuôi, có thể thấy được không giống như những gì cô ta nghĩ, nhưng mà muốn cô làm con gái của Lục Hằng, trong lòng vẫn khó chịu, lỡ như con gái ruột về, vị trí của cô ta chẳng phải rất xấu hồ sao?

“Lục Khánh Huyền từ chối: “Cảm ơn chủ tịch đã yêu thích, tôi chỉ là một nhân viên trong công ty, các đồng nghiệp đều theo dõi mọi hành vi động tác của tôi, tôi cũng nên làm gương tốt. |

Nếu cô ta được nhận là con gái nuôi, người trong công ty nhất định sẽ cho là cô ta lại có thêm một người “ba nuôi”, đến lúc đó, cô ta sẽ bị ngập ngụa trong lòng nói phỉ báng, sỉ nhục. 

Lục Hằng cười, dường như không lo vấn đề này: “Khánh Huyền, nếu cô lo lắng những vấn đề này thì không cần thiết, giao cho tôi là được, tôi chỉ cần có một đứa con gái ở bên.” . Ngừng một chút, giống như là lơ đãng nói: “Với cả, nghe nói cô còn chưa có bạn trai, dựa vào bối cảnh, gia thế của tôi vẫn có tiếng nói, nếu cô thích ai, tôi có thể đảm bảo làm mai.”

Lục Khánh Huyền vốn không quan tâm, nhưng câu nói sau cùng của Lục Hằng lại kích thích phần mẫn cảm nhất trong tâm trí cô ta, cô ta ra nước ngoài học chuyên sâu, không ngừng cố gắng vươn lên, gặp vô số trắc trở và ngăn cản là vì cái gì? Không phải có thể được sánh vai với Du Hài sao, nếu có mối quan hệ này, bác trai, bác gái sẽ coi trọng cô ta hơn.



Có điều…

Lục Hằng là cáo già, liếc mắt một cái là thấy được trong lòng cô nghĩ gì, nâng chén trà lên thổi, chậm rãi nhấp một ngụm rồi đặt xuống, giọng điệu thân thiết nói: “Khánh Huyền dừng thấy áp lực, đương nhiên

‘không cần trả lời tôi vội, cô cứ về suy nghĩ mấy ngày di.”

“Vâng, cảm ơn chủ tịch Hằng.” Lục Khánh Huyền thở dài một hơi trong lòng, cũng có hơi thất vọng, cô ta cũng không hiểu mình thất vọng cái gì, thất vọng Lục Hằng không kiên trì, hay thất vọng vì mình bỏ lỡ cơ hội?

Nhưng mà dù thế nào, chuyện này cũng có ảnh hưởng không nhỏ, cô cần phải về suy tính một chút đã.

Mấy người vừa đi, Lục Hằng đã lấy điện thoại ra bấm một dãy số, lạnh lùng nói: “Tiến hành theo kế hoạch.”

“Vâng, ông chủ.” Lão Tiền trầm giọng đáp.

Ông ta lại bàn giao thêm vài chuyện hác rồi mới cúp điện thoại, ánh mắt hiền hòa đã sớm bị sự lạnh lẽo thay thế.

“Chủ tịch Hằng, tôi có việc cần báo cáo với ông.” Bảo vệ vội vàng bước vào, vẻ mặt có chút lo lắng. Lục Hằng không vui nhíu mày: “Chuyện gì mà nôn nóng thế.” “Tiền Phong mất tích rồi.” Bảo vệ nhỏ giọng, trong mắt vẫn còn chút lo lắng. Lục Hằng đang chơi đùa với hạt châu trên cổ tay, đột nhiên khựng lại: “Chạy rồi? Chạy đi đâu, không phải người đang bị trông chừng à.” Ông ta suýt chút nữa thì quên cái người tên Tiền Phong này, giao nhiệm vụ ‘cho thì thất bại mấy lần, còn có mặt mũi về cầu cứu, nếu không phải còn chút tác dụng, ông ta đã sớm giải quyết rồi.

Bây giờ lại báo cho ông ta rằng người lạy rồi.

Vệ sĩ bị đôi mắt lạnh bằng của Lục Hằng nhìn đến, đã đi theo Lục Hằng năm năm, cũng biết rõ thủ đoạn tàn khốc của ông ta, kinh sợ nói: “Hôm nay các anh em theo thường lệ đi theo, không biết tên đó bị trúng gió gì, nói bảo là đau bụng, đi nhà vệ sinh.”

“Cậu ta vẫn luôn ăn ngủ sinh hoạt với chúng tôi, cũng không có biểu hiện khác thường gì, cho nên không quản, chờ bọn họ phát hiện không đúng, đi tìm người thì cậu ta đã chạy mất rồi

Nói đến câu cuối, tên vệ sĩ như muốn quỳ xuống luôn rồi.

Lục Hằng lạnh nhạt nói: “Là đám người kia à?”

Vệ sĩ nói chỉ tiết: “Là người của ông Sáu.”

Động tác vuốt ve hạt châu của ông ta không thay đổi, lời nói lại khiến lòng người kinh sợ: “Ừm, mấy kẻ kia trực tiếp giải

quyết, vứt cho chó ăn.”

Ngừng một chút, lại nhếch môi nói: “Ông Sáu trông coi không cẩn thận, cắt ngón tay tạ lỗi.”

“Vâng chủ tịch Hằng.” Bảo vệ run rầy nói, giọng điệu càng thêm dè dặt, cung kính.

“Được rồi, ra ngoài đi.” Lục Hằng có chút không kiên nhẫn khoát tay.

Vệ sĩ liền lui ra ngoài, vừa ra khỏi văn phòng, mới đột nhiên giật mình phát hiện quần áo đã ướt sũng mồ hôi lạnh. Đi theo Lục Hằng đúng là có thể hưởng vinh hoa phú quý, nhưng cũng phải có mạng để xài, chỉ một người chạy mất mà giết tận bảy lám người.

Đây là bạo ngược cỡ nào, không được, hắn nhất định phải tìm cơ hội thoát thân, nếu không chết lúc nào cũng không biết.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như dan y thuyet minh tro choi tha dieu van 8, van 10 hoa thanh que diem de ke lai cau chuyen co be ban diem bai viet 3 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status