Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 162



Chương 162: Hình ảnh không thể miêu tả

 

Lần đầu tiên Nhược Vũ cảm thấy giọng của Duy Nam hay như âm thanh thiên nhiên, đến ngay cả ngữ khí cũng có sự nhiệt huyết không thể diễn tả: “Ừm, rất hay”

Lúc Duy Nam phản ứng quá niềm nở với Nhược Vũ, lúc có một chút gì đó khó hiểu, như có như một con dao lạnh đâm vào anh ta, bất giác run lên một cái rồi nhìn bạn mình một cách khó hiểu.

Anh ta lại chọc tức chú này ở đâu vậy?

Bầu không khí lạnh lẽo này kéo dài được một lúc rồi biến mất, Du Hải dùng giọng mũi “hừ” lạnh một tiếng, không nói gì cả.

Duy Nam cẩn thật đi từ phía anh ta, nhanh chóng lẻn đến bên cạnh Nhược Vũ, nghiêng mắt nhìn về phía Du Hải, lén lúi hỏi cô ấy: “Nhược Vũ à, cô không cảm thấy Du Hải như thể uống nhầm thuốc rồi sao?”

“Ừm, tôi đã nhận ra từ sớm rồi” Nhược Vũ gật đầu đồng ý.

Du Hải khóe miệng giật một cái, làm gì có ai nói xấu sau lưng người khác ngang nhiên như vậy, chỉ có hai tên ngốc này mới không kiêng dè gì cả.

“Tôi nói không sai chứ”

Duy Nam đột nhiên khép người lại, ghé sát cạnh tai cô ấy, phải cần đến hai người mới có thể nghe thấy: “Cô cũng đừng trách anh ấy, ba ngày nay anh ấy không ngủ nghỉ gì cả, luôn vùi ở chiếc ghế sô pha rách nát chăm sóc cô đó, cũng chẳng dễ dàng gì cả”

Nhược Vũ thấy Duy Nam nói vậy liền nhìn về chiếc ghế sô pha nhỏ bé chật hẹp đáng thương ở trong phòng đó, đối với ghế sô pha ở nhà bọn họ chiếc ghế sô pha nhỏ bé này, ngay cả một mình cô ấy ngồi cũng không vừa, huống hồ là Du Hải cao gần một mét chín, nghĩ đến thời gian 3 ngày qua, hình ảnh vóc dáng người đàn ông lực lưỡng miễn cưỡng gò ép ngồi vào chiếc ghế sô pha đó, trong lòng cô ấy có một cảm xúc không nói thành lời, chính là cảm thấy thật gò bó.

Nén xuống cảm giác khó chịu đó, Nhược Vũ giả vờ không hiểu cười nói: “Chiếc ghế thật là đáng thương, không bị đè bẹp là đã lợi hại lắm rồi”

Duy Nam nghĩ rằng Nhược Vũ sẽ cảm động, nhưng không ngờ rằng lại có phản ứng hết sức bình thường như vậy, ánh mắt có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền trở lại bình thường: “Không có sự sụp đổ nào cả, điều đó chứng minh cô ấy thật mạnh mẽ. ”

Trong lòng anh ấy nghĩ thầm, Du Hải ơi, tôi đã cố gắng hết sức rồi, trái tim người ta cứng rắn như bàn thạch, tôi cũng lực bất tòng tâm.

Nhược Vũ bật cười, nhưng không nói tiếp.

Bộ lông mày đẹp đẽ của Mạc Du Hải càng ngày càng nhúm lại: “Đến giờ uống thuốc rồi”

“Đúng thế, đúng thế, Hạ Nhược Vũ à, cô hiện tại thực sự không thể bình thường được nếu như không uống thuốc” Duy Nam nói xong, cảm thấy

câu này rất thú vị: “Có phải là loại bệnh thần kinh khi ngừng uống thuốc sẽ lại tái phát không?”

Nhược Vũ mặt hằm hằm, cười mắng: “Anh mới là người phải uống thuốc đó”

Hai vị bác sĩ xương khớp trước mặt cầm thuốc đưa tới trước mặt cô ấy, Nhược Vũ không dám ngước lên nhìn biểu cảm của anh ấy, muốn tự mình cầm thuốc, nhưng lại phát hiện vẫn chưa hồi sức, tạm thời không biết phải làm sao.

Người đàn ông đã quyết định thay cô ấy, đưa thuốc lên tận miệng, ra hiệu há miệng, đợi cô ấy uống thuốc, rồi lấy nước lọc cho cô ấy uống.

Nhược Vũ thuận theo há to miệng nuốt ực viên thuốc, gương mặt xinh đẹp yêu kiều vo thành một nắm, hiện ra

bộ dạng thống khổ.

Kiều Duy Nam lại vô cùng lo sợ nhìn cô ấy, cộng thêm có chút khó tin, anh ấy biết trong lòng Du Hải vẫn còn Nhược Vũ, nhưng không ngờ rằng tình cảm lại sâu đậm đến như vậy, nếu nói Nhược Vũ là con gái ruột mà anh ta nuôi dưỡng cũng chẳng quá đáng.



Không, không, với tính cách nông nổi của Du Hải, chỉ cần không quan tâm con gái ruột nữa thì đó cũng chỉ là một cái danh hão.

Nhưng Nhược Vũ ở trong lòng Du Hải thực sự quan trọng, đến nỗi khiến anh ta từ một người luôn thờ ơ lại tức giận đến nông nỗi này.

Điều này khiến cho Duy Nam không khỏi nhớ lại một số chuyện cũ, trước kia lúc anh ấy còn đi làm nhiệm vụ cũng đã từng bị thương, mà cũng

chẳng nhìn thấy Du Hải chăm sóc cực nhọc ngày đêm, cũng chẳng ăn nói nhẹ nhàng, nhẫn nại, nhiều lắm cũng chỉ xem anh ta có chết hay không, rồi sau đó vô tình quay đi.

Thật sự việc so sánh người với người, làm người ta tức chết!

Miệng Nhược Vũ vẫn cảm thấy hơi đắng, ánh mắt kỳ lạ nhìn khuôn mặt giống như chú heo Peppa trong phim hoạt hình, vẻ mặt ngốc nghếch này lại suy nghĩ cái gì ở trong đầu rồi, sao lại cảm thấy ánh mắt anh ta như đang nhìn một người vợ đang lừa dối chồng vậy.

Có suy nghĩ đó, cô ấy ngứa ngáy run lên một cái.

“Sao thế” Du Hải trong lòng nhạy bén, phút chốc nhìn ra hành động này của cô ấy.

Nhược Vũ lắc đầu, chột dạ nói: “Không có gì, trong miệng vẫn cảm thấy hơi đắng”

Là đắng thật sự, thuốc Tây sao lại có thể đắng như vậy, vẫn còn một viên thuốc đang tan ra trong lưỡi, đến hiện tại cô ấy nhớ lại mùi vị đó chỉ muốn run lên.

Không được, không được, không được nghĩ nữa, cứ nghĩ đến viên thuốc cô ấy vừa uống là lại muốn nôn ra.

Du Hải trầm ngâm một lát, như vẫn có điều gì đó khó nói, bèn nói với Duy Nam: “Đến cửa phía Tây mua một hộp mứt về đây”

“Cậu dựa vào cái gì bảo tôi đi mua” Duy Nam vừa nghe, lập tức giậm chân, nơi đó xa như vậy, cả đi cả về mất một tiếng, sẽ bị cảm nắng mất!

Mạc Du Hải ánh mắt tối sâm ngữ khí hời hợt nói: “Cái tên này…”

“Được, được coi như tôi sợ anh, tôi đi là được chứ gì, tôi chính là sinh ra để chạy việc vặt” Duy Nam nào dám phản kháng nữa, liền ngoan ngoãn chạy đi mua, thực ra anh ấy đang khóc trong lòng.

Dựa vào cái gì mà Du Hải hy sinh cái tính thờ ở của anh ta vì nụ cười của người đẹp, lúc không có chuyện gì thì bị cho ăn cẩu lương, hiện tại còn làm †ay chân thay cho người ta.

Anh ấy đã kết giao với thể loại bạn gì không biết, thật sự muốn nhổ một bãi, nhưng vẫn đàng hoàng đi mua, ai bảo người ta nắm giữ số phận của anh †a trong tay chứ.

Nhược Vũ không để ý Du Hải và Duy Nam nói gì, chỉ nhìn thấy bộ dạng phát điên của Duy Nam, rõ ràng bộ

dạng chẳng tình nguyện chút này nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời thật khôi hài.

Cô ấy đã từng với ý tá trong bệnh viện ảo tưởng tình yêu giữa nam với nam, chính là giữa Du Hải và Duy Nam, ai bảo nhìn Duy Nam rất thụ, mà Du Hải lại vô cùng khí thế, tưởng tượng hình ảnh không thể diễn ta của hai người, khuôn mặt liền hiện lên biểu cảm điên rồ.

Nếu Du Hải biết điệu cười đầy ẩn ý trên gương mặt và suy nghĩ đen tối trong đầu của Nhược Vũ, anh ấy tuyệt đối sẽ không cười nổi, hơn nữa sẽ đè cô ấy lên giường và anh ta sẽ “chứng minh” anh ta rốt cuộc là công hay thụ.

“Nghĩ gì mà vui vẻ như vậy?”

“Nghĩ đến..” Nhược Vũ suýt nữa thốt ra những suy nghĩ trong đầu,

thoáng nhìn thâm ý trong mắt người đàn ông, lập tức tỉnh táo lại, sắc mặt không thay đổi nói: “Nghĩ tới Duy Nam rất đáng thương”

Du Hải trong lòng có chút sự hoài nghỉ vì vốn dĩ cô ấy không hề nói thật, nhưng cũng chẳng để tâm mà gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Powered by yeudalat.com

loading...
DMCA.com Protection Status