Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 163



Chương 163: Âm mưu của Du Uyên

Trong phòng lại trở nên yên tĩnh. Thân hình cao lớn mạnh mẽ của

Du Hải, giống như cây đa cổ thụ che

kín bầu trời, đứng ở đó, Nhược Vũ

muốn coi như không nhìn thấy gì cũng không được, trong lòng vẫn còn rất khó chịu.

Không đoán được thái độ của mình.

“Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ đây” Cô ấy ngoẹo đầu, làm ra dáng vẻ mệt mỏi.

Du Hải “ừm” một tiếng, thản nhiên nói: “Anh vê thay đồ rồi quay lại, có chuyện gì em cứ gọi ý tá hoặc là gọi

điện thoại cho anh.”

Nhược Vũ không lên tiếng, trong lòng oán thầm: “Đã đi rồi thì đừng vê nữa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, trong lòng cô ấy dường như có hơi thất vọng, ngơ ngác một lúc, lập tức tự mắng mình quái đản, người đi cũng đã đi rồi, còn thất vọng cái gì chứ.

Đừng quên trong lòng người ta còn có một đoá sen trắng mà.

Nghĩ vậy những tâm tình phiên não trong lòng cô ấy đã trở lại bình thường một chút.

Nhược Vũ đã ngủ gân 3 ngày, khi nhắm mắt thì toàn hiện lên vẻ mặt mang theo sự mệt mỏi, còn có đôi mắt đen như muốn hút người ta xuống vực thảm, đột nhiên mở mắt ra, sao cũng không ngủ được.

Trừng mắt nhìn bình truyền nước treo trên đầu, từng giọt nước rơi xuống ống tiêm truyền vào cơ thể.

‘A, thật nhàm chán quá đi!”

Hạ Du thay quần áo xong, giơ tay nhéo nhéo ấn đường, cho dù có là người sắt, rang khô hai ngày cũng chẳng chịu nổi, huống hồ anh ta ngủ không đến vài tiếng.

Vẫn chưa đi đến bãi đậu xe, đã bị một người chặn lại ở cửa phòng nghỉ ngơi.

“Anh, anh có chuyện gì vậy, mấy ngày liền không về nhà” Du Uyên bĩu môi, không vui chút nào.

Du Hải nhíu mày lại, lạnh nhạt nói: “Em sao lại tới đây?”

“Nếu không phải anh không nghe điện thoại, em cũng chẳng đến, cũng

chẳng trông mong chạy đến bệnh viện tìm anh” Ánh mắt của Du Uyên nhìn xung quanh phòng, nhìn thấy trong phòng không có người khác, liền thu lại tâm mắt.

Hành động nhỏ này của cô ấy cũng không hiểu rõ được ánh mắt của Du Hải, nét mặt cũng chẳng có biểu hiện gì, vẻ mặt như thường: “Bận công việc ở bệnh viện”

“Anh, anh lừa em.” Du Uyên nhìn một cái liên đưa tay ra nắm lấy tay áo anh ấy, đung đưa làm nũng: “Nếu anh không muốn đi làm thì ai miễn cưỡng được chứ, nếu vẫn còn tức giận chuyện lần trước, vậy em xin lỗi”

“Lại có chuyện gì cân mình giúp ư?” Dù Du Hải không hiểu hết em gái mình mười phân, nhưng cũng đoán được tám hay chín phần, nếu không có

chuyện gì cô ấy tuyệt đối sẽ không chạy đến bệnh viện tìm anh ấy.

Mà còn dùng ngữ khí nhận sai như vậy nữa.

Du Uyên dù một chút cũng chẳng cảm thấy ngại khi bị vạch trần, cũng chẳng giả vờ, tiếp tục nói: “Cũng không phải chuyện gì lớn lắm, anh biết dạo này em cũng chẳng có việc gì, nên muốn đi học, đợi tích lũy được một chút kinh nghiệm, sau này có thể giúp đỡ anh”

“Em muốn học ngành gì, bảo Tỉnh Giang thu xếp cho em là ổn rồi” Du Hải nhìn bộ mặt chột dạ của cô ấy: “Hay là em không muốn ở cùng Thịnh Hoa?”



“Còn không phải sao, mấy ngày này luôn lầm bẩm anh không về nhà, em nghe nhiều đến nỗi tai sắp mọc kén rồi” Du Uyên bĩu môi nói, bỗng như tên

trộm nhìn chằm chằm vào mặt anh ta: “Anh cùng chị Khánh Huyền có phải đã sống chung rồi không?”

Anh mắt Du Hải nặng trĩu: “Nói cho em biết”

“Ở chung hay không ở chung, có liên quan gì đến em, hung ác như vậy làm gì.” Du Uyên không vui “hừ” lạnh một tiếng, nghĩ bản thân vẫn cần anh ấy giúp, nên cũng để ý lời nói hơn: “Chỉ là lần trước em đi tìm chị Khánh Huyền hỏi:

Ngừng một chút lại nóng vội nói thêm một câu: “Anh; anh đừng làm khó chị Khánh Huyền, là em bảo chị ấy nói cho em đó.”

“Em biết sức khỏe của cô ấy..” Du Hải chưa nói xong.

Du Uyên đã cắt ngang lời: “Em biết mà, chị Khánh Huyền sức khỏe gần đây không tốt, anh chỉ là thuận tiện chăm sóc cô ấy, em đều biết”

Chỉ cần không phải là Nhược Vũ con đĩ đó là được, chăm sóc chăm sóc, nói không chừng cũng chăm sóc “trên giường” rồi, đến lúc đó đâu còn chuyện gì của Nhược Vũ.

“Em về trước đi” Du Hải trong lòng vẫn nhớ kỹ hình dáng nhỏ yếu ở trong phòng bệnh.



Du Uyên đạt được mục đích thì cũng chẳng muốn ở lâu nữa, dù sao cũng chẳng thích mùi của bệnh viện và cũng chẳng hiểu nổi anh trai nghĩ gì, đường đường là đại thiếu gia của nhà họ Mạc, vị trí giám đốc thì không làm, cứ nhất thiết phải đi làm bác sĩ, câu này chỉ là cô ấy thầm nghĩ.

Không dám thực sự nói ra trước mặt anh trai: “Vậy em đi trước đây”

Du Hải vuốt cằm coi như đáp lại.

Sắp đi đến của, Du Uyên dừng lại một chút, quay đầu dí dỏm nói với anh ta: “À, đúng rồi, anh, quên nói với anh, ông nội muốn anh có thời gian thì về thăm mọi người”

“Còn nữa, nhớ đưa chị Khánh Huyền về cùng nhé, anh hiểu không, hihi, em đi trước đây.”

Du Hải ánh mắt u ám, không nói gì cả, cầm chìa khóa quay vê.

Ngoài ra khi Du Uyên rời bệnh viện, lập tức móc điện thoại ra, gọi điện cho một người: “Chị Khánh Huyền, em đã báo với anh của em rồi, anh ấy đã đồng ý, chị nói xem khi nào em đi làm thì sẽ thích hợp”

“Chị ở đây lúc nào cũng hoan nghênh em đến làm việc” Khánh Huyền nhẹ nhàng đáp.

Du Uyên “ừ” một tiếng, chân chừ một chút vẫn ngại không nói ra, Khánh Huyền giống như đọc được suy nghĩ của cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Đợi em qua, chị sẽ sắp xếp việc học ở bên cậu ấy”

“Chị Khánh Huyền, chị nói gì cơ, em nghe không hiểu” Giọng nói thẹn thùng của Du Uyên.

Khánh Huyền cố ý nói: “Nếu đã như vậy, Du Uyên à, hay là em theo học cùng chị nhé.”

“Chị Khánh Huyền!” Du Uyên lập tức làm nũng một tiếng, ngữ khí vô cùng sốt ruột.

Khánh Huyền cười nhẹ: “Được rồi, không đùa em nữa, đến lúc đó em trực tiếp qua gặp chị”

“Vâng ạ” Du Uyên vui rạo rực trả lời, nghĩ một lúc rồi nói: “Chị Khánh Huyền, anh Du Hải hình như tan làm về

rồi: “Ò, Thế nhé, chị hiểu rồi” Ngữ điệu Khánh Huyền hình như có chút lạ, biểu cảm khuôn mặt lại có chút vui mừng, cô ấy đã mấy ngày không gặp Du Hải rồi, cô ấy biết Du Hải vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc Nhược Vũ con đĩ đó. Nhưng không tiện giải thích, Du Uyên cũng chẳng ngốc, biết thế nào là

có qua có lại.

 

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về doi tuong khong chiu thue gtgt, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh hang ton kho chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status