Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 164



Chương 164: Anh mời một bác sĩ tới

 

Hai người trao đổi vài câu sau đó Mạc Du Uyên cúp điện thoại, trong mắt lộ ra lên một tia sắc bén kiên định, người đàn ông mà Mạc Du Uyên cô nhìn trúng không thể không có được.

Người đàn ông đó lại dám từ chối cô bé hai lần, điều này trực tiếp khơi dậy tham vọng trong cô bé, cô nhất định phải cưa đổ người đàn ông đó. Cô chính là nhìn trúng người đàn ông cùng vào sở cảnh sát lần trước.

Hôm qua lúc đi tìm chị Khánh Huyền lại phát hiện ra anh ấy cũng ở đó, lại còn là thuộc hạ của chị Khánh Huyền. Vốn là chỉ muốn trêu chọc vài câu, nhưng không ngờ rằng người đàn ông đó lại phớt lờ cô bé không thèm nói gì, thậm chí còn châm chọc cô vài câu.

Sắc mặt cô công chúa nhà họ Mạc là cô liền tan biến, trong lòng ngoài sự tức giận ra còn có một chút tình cảm không rõ ràng.

Là đại tiểu thư nhà họ Mạc, xung quanh không thiếu thiếu gia giàu có gia thế hiển hách theo đuổi, bản thân cô bé cũng một thân nét đẹp vạn người mê, căn bản không cần phải bám víu lấy người khác, nên con mắt nhìn người của cô lại càng cao, càng kén chọn

Trước đây toàn là người khác lấy lòng cô bé, lúc này lại gặp chỗ khó nhẳn, khiến cô bé có chút bắt đầu mong chờ những ngày đi làm.

Chắc có lẽ sẽ không quá nhàm chán đâu. 

Sau khi nhận được tin Mạc Du Hải về nhà, Lục Khánh Huyền cũng kiếm cớ từ công ty về, may mà chỗ cô ta gần hơn một chút, nên lúc cô ta về đến biệt thự thì Du Hải vẫn chưa về tới nơi.

Nhanh chóng lên tâng thay một bộ quần áo rồi đi xuống, đúng lúc gặp Mạc Du Hải đang đi vào.

Nén hơi thở gấp gáp, dáng vẻ làm như vừa mới xuống tầng: “Du Hải, anh sao đã trở lại rồi?”

“Ừ” Mạc Du Hải nhìn cô một cái, hơi nhíu mày thay dép rồi đi vào.

Sau khi Lục Khánh Huyền dọn vào biệt thự ở, đồ ngủ cô ta mua đều có vài phần quyến rũ mê hoặc, hôm nay cũng vậy, cổ áo rất thấp, phần trước ngực cũng thấp thoáng ẩn hiện, lại thêm là cô ta vội vàng về nhà, biên độ lồng ngực lên xuống càng lớn.

Một người đàn ông khi nhìn thấy đều phải không thể dời mắt được mới đúng, nhưng Du Hải chỉ liếc mắt một cái rồi điềm nhiên nhìn đi chỗ khác, khiến cô ta cảm thấy rất thất vọng. Nhưng rất nhanh cô ta đã điều chỉnh lại tâm trạng chào đón anh, như một người mẹ hiền vợ tốt chu đáo cầm lấy chiếc áo khoác anh vừa cởi ra treo lên giá. Sau đó làm như không biết chuyện gì, cô ta nhẹ nhàng nói: “Du Hải, bệnh viện gần đây có bận không, anh không lúc nào có thời gian về nhà”

“Ừm” Mạc Du Hải cũng không giải thích nhiều.

Lục Khánh Huyền buồn rầu một lúc, lông mày trùng xuống: “Em biết, bởi vì có em ở trong nhà, nên anh không muốn về”

“Không phải, anh về thay quần áo

rồi lại phải đến bệnh viện” Mạc Du Hải thấy vẻ mặt suy sụp của cô ta: “Em ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, có việc gì cứ trực tiếp tìm dì Hoa là được”

Tìm dì Hoa chứ không phải tìm anh, Lục Khánh Huyền trong lòng cảm thấy hơi đau, nhưng vẫn giữ vẻ mặt thấu hiểu lòng người: “Em biết rồi ạ”

Mạc Du Hải không nói gì nữa, lên tầng thay quần áo.

Người vừa mất dạng trên đầu cầu thang, nét mặt của Lục Khánh Huyền liền lập tức trầm hẳn xuống, vừa về còn chưa được năm phút đã sợ không đợi được mà phải chạy đi tìm đồ con điếm đê tiện đó ngay rồi, là cô ta quá dễ tính rồi sao? Tại sao Du Hải lại không hiểu tình cảm của cô ta như vậy? Con con điếm đê tiện đó có gì tốt, ngoài việc suốt ngày gây rối ra thì cô ta còn có

thể làm gì chứ? Nếu chỉ là vấn đề thân phận, cô ta giờ đã là con gái nuôi của Lục Hằng, nói ra cũng không kém con con điếm đê tiện kia đâu.



Lúc cô ta đang suy nghĩ rối bời thì Mạc Du Hải đã thay quần áo xong rồi đi xuống nhà.

Anh một khi đã đi là không biết bao giờ mới về, Lục Khánh Huyền nắm chặt tay lại, lúc anh đi đến bên cạnh cô ta, đột nhiên cô ta đưa tay ra ôm lấy tấm lưng rộng của anh, áp chặt mặt vào tấm lưng cơ bắp rắn chắc của anh: “Du Hải, anh đừng đi có được không.”

Mạc Du Hải cau mày, thân thể bỗng nhiên cứng đờ, nhưng không trả lời.

“Du Hải, em rất sợ phải ở một mình. Em biết mình không nên quấy rầy công việc của anh, nhưng hai ngày nay em

cảm thấy cơ thể mình ngày càng yếu. Em thực sự rất sợ ngày nào đó ngủ rồi mình sẽ không tỉnh lại nữa” Giọng nói nhẹ nhàng buồn bã của người phụ nữ vang lên phía sau, có thể nghe ra sự sợ hãi và lo lắng trong lời nói của cô ta.

Lời của Mạc Du Hải đã tới miệng nhưng lại nuốt xuống, ngữ khí cũng không còn lạnh lùng như trước nữa, anh nhẹ nhàng rút tay cô ta ra khỏi người, quay người lại nhìn cô ta: “Em sẽ không sao hết, đợi đến khi tôi xong chuyện này sẽ đưa em đến bệnh viện tốt hơn kiểm tra. ”

Lục Khánh Huyền cụp mắt, hàng mi dài che giấu sự kinh ngạc trong mắt: “Cơ thể của em, em biết, Du Hải, anh không cần lo lắng cho em nữa, em chỉ muốn thời gian còn lại được ở bên cạnh anh”

Sau đó cô ta lại cười chua chát: “Em muốn trong những ngày cuối có thể có một kỉ niệm đẹp, dù có chết rồi cũng không còn tiếc nuối”

“Yên tâm, tôi có một người bạn là chuyên gia trong lĩnh vực này. Cậu ấy đang trên đường từ nước ngoài về đây. Em chuẩn bị một chút, đến lúc đó tôi sẽ dẫn em đi xem xem” Mạc Du Hải an ủi nói.

Lời này rơi vào tai Lục Khánh Huyền như mặt đất bằng phẳng nổi sấm sét, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Du Hải mời bác sĩ từ lúc nào mà cô lại hoàn toàn không biết. Ở bệnh viện có Lưu Bình giấu giếm nên còn có thể lừa dối được. Nếu đưa cô đến chỗ bạn Du Hải thì không phải là bại lộ rồi sao?

Không, không được, tuyệt đối không được: “Du Hải, thế này sẽ làm

phiền đến người khác, kết quả X-quang mấy ngày trước em chụp không phải đã…”

“Có lúc thiết bị của bệnh viện cũng sẽ xảy ra sai sót” Mạc Du Hải nhìn chằm chằm vào đôi mắt hơi bối rối của cô ta, ánh mắt tối sầm lại: “Khánh Huyền, em đang căng thẳng?

“Không, không có, em chỉ là có hơi vui mừng quá thôi. Em cứ nghĩ anh nghĩ em là thứ rắc rối, không ngờ anh lại âm thầm giúp em mời một bác sĩ đến” Móng tay của Lục Khánh Huyền vì dùng lực mà đâm vào da thịt,như vậy mới không khiến cảm xúc căng thẳng đến cực độ của mình lộ ra ngoài.

Mạc Du Hải gật gật đầu, không nói gì: “Ừ, anh đi trước đây.”

“Được, được, Du Hải, anh đi đường cẩn thận một chút” Lục Khánh Huyền

nở nụ cười gượng gạo, nhìn Mạc Du Hải lên xe rời đi. Đợi chiếc xe biến mất ở đầu đường, vẻ mặt của cô ta lập tức thay đổi, ngoài đứng ngồi không yên, còn có một loại bất an không nói nên lời, không ngờ Du Hải lại để tâm như Vậy, trong lòng vừa mừng vừa lo.

Chuyện này chắc chắn không thể giấu tiếp được nữa, nhất định phải tìm cách thoát thân, nhưng tuyệt đối không thể đổ hết trách nhiệm lên đầu Lưu Bình được, Du Hải đã muốn biết thì chỉ cần hỏi một chút là anh chắc chắn sẽ biết ngay.

Lục Khánh Huyền lúc này cũng không có tâm trạng mà đi quản chuyện Mạc Du Hải đi tìm Hạ Nhược Vũ nữa, cô ta bây giờ chỉ lo bị phát hiện thì nên kết thúc như thế nào. Mặc dù mấy ngày nay Du Hải không về nhưng lại

càng chăm sóc cô ta hơn, gần như đến mức cầu cô ta được ước thấy.

Nếu anh phát hiện ra cơ thể cô ta rất khỏe, lại không có vấn đề gì, chắc chắn anh sẽ rất tức giận, càng không cần phải nói đến chuyện chăm sóc nữa. Càng nghĩ trong lòng càng không thấy đáy, nhưng trước mắt thì cô ta cũng không nghĩ ra cách nào khác nữa, chỉ có thể đi một bước tính một bước vậy.

Lúc này, di động của cô ta đột nhiên vang lên vài tiếng, cô ta nhìn cái tên nhảy lên, mày hơi cau lại, nhưng vẫn bấm nhận điện thoại: “Bác sĩ Lưu, tôi không phải đã nói không có chuyện gì thì đừng gọi cho tôi rồi sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như ✅ kinh nghiem cham chao mao thay long dit do nhu ngoai tu nhien, beauty idol hack ?????? no root?? học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status