Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 167



Chương 167: Trộm một đứa bé

“Con bé ngốc này, con nói xem, con là con gái của ba mẹ, ba mẹ không lo cho con thì lo cho ai cơ chứ.” Đường Hồng Xuân dịu dàng dỗ dành cô.

Hạ Minh Viễn không nói gì, nhưng vẫn chăm chú nghe cuộc trò chuyện của hai mẹ con, sắc mặt cũng dần thả lỏng, liếc sang bên cạnh vẫn không thấy bóng dáng của Mạc Du Hải đâu, mắt chợt sầm lại: “Nhược Vũ, cậu Mạc đâu.”

“Anh ấy mới đi rồi.”

Hạ Nhược Vũ thấp giọng đáp.

Hạ Minh Viễn thở dài một hơi: “Nếu như là trước đây, ba nhất định sẽ phải đối hai đứa đến với nhau, nhưng từ lúc hai đứa quen nhau đến giờ ba thấy Du Hải cũng không phải là người không hiểu chuyện, cậu ấy chăm sóc con thế nào, ba mẹ đều biết cả.”

Đường Hồng Xuân cũng gật đầu nói rằng: “Đúng vậy Nhược Vũ, những chuyện mà cậu ấy làm cho con trong suốt hai ngày qua còn nhiều hơn ba mẹ làm cho con, suy nghĩ cũng chu đáo, mẹ thấy cậu ấy là thật lòng thật dạ với con.”

“Ba cũng không phải là phản đối hai đứa ở bên nhau, chỉ là nhà họ Mạc quá phức tạp, ba lo lắng con còn trẻ mà nhiều khi không kiểm soát được tâm trạng, mà cậu ấy lại chẳng thể che chở cho con.”

Hạ Minh Viễn ngừng lại một lát, rồi

thoải mái nói: “Nhưng mà sau ba ngày sống chung, ba nhận ra Du Hải là người rất

có bản lĩnh, ba tin tưởng cậu ấy có thể…”

“Ba, ba nói chuyện này để làm gì, mọi người chẳng phải đến là đề thăm con sao? Sao con càng nghe càng thấy như ba mẹ đang cố gắng thuyết phục người khác vậy?” Hạ Nhược Vũ cười cười không để ý đến lời nói.

Nếu như trước đây ba cô nói những điều này với cô, trong lòng cô nhất định vui vẻ chết mất, nhưng bây giờ, nghe rồi lòng

cô chỉ thấy nặng nề và khó chịu.

Hạ Minh Viễn thông minh như vậy làm sao có thể không thấy con gái mình đang “kháng chỉ” cơ chứ, Đường Hồng Xuân còn định nói thêm gì thì bị ông liếc, không nhắc đến chuyện này nữa, nói những chuyện khác.

“Người nhà họ Lâm còn muốn tiếp tục cử hành hôn lễ này, họ sai người đến nói với chúng ta mấy lần, vốn định đến thăm con nhưng bị ba mẹ cản lại, sợ quấy rầy con nghỉ ngơi, lại nhắc đến đứa trẻ không cùng huyết thống kia…”

Nói đến đây Đường Hồng Xuân không biết nói sao nữa, thở dài thườn thượt: “Cậu ta cũng chẳng dễ dàng gì, nếu như không phải do người nhà cậu ta ngăn cản chắc nó

đã đến thăm con.”

“Bà nói những chuyện này để làm gì.” Hạ Minh Viễn thấy Hạ Nhược Vũ trầm mặc thì nghiêm nghị đáp: “Cậu ta muốn đến thì sẽ đến thôi, làm gì có chuyện có ai trói chân cậu ta lại không cho cậu ta đến, như vậy cũng tốt, tránh dây dưa phiền phức.”

Thật ra trước kia còn thấy Dương Minh Đức rất tốt tính, giờ thấy tốt quá cũng không được, không có chủ kiến riêng mình, chuyện gì cũng bị người ta điều khiển dắt mũi, ngay cả nhìn cũng không dám, sau này làm sao có thể bảo vệ con gái của ông đây.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im ắng, Hạ Nhược Vũ bắt chuyện sôi nồi lên, cười nói: “Ba, mẹ, hai người làm gì vậy, mất đi con là tổn thất của bọn họ chứ không phải là tổn thất của nhà ta, con gái ba mẹ ưu tú như vậy nhất định sẽ tìm được một cậu “con rề vàng” đến hiếu kính với ba mẹ, ba mẹ cứ yên tâm đi.”

Đường Hồng Xuân bị câu nói của cô chọc cười: “Đúng đúng, con gái của chúng ta giỏi nhất, còn khối người xếp hàng muốn cưới con.”

Lúc ấy Hạ Minh Viễn không phản đối coi như ngầm chấp nhận lời của Đường Hồng Xuân, ai nói con gái ông không ưu tú, ông sẽ liều chết với người đó.

“Mẹ, làm gì có chuyện con hát mẹ khen hay chứ.” Hạ Nhược Vũ cảm động không thôi nhưng không dám thổ lộ ra ngoài, tránh khiến mẹ cô rơi nước mắt, đến lúc đó hai mẹ con ôm nhau khóc cũng không hay lắm.

Trên đời này có ba mẹ là người thương yêu cô vô điều kiện, cô đã rất hạnh phúc rồi.

“Mẹ, chẳng phải mẹ có mấy bác bạn sao, tài nguyên dồi dào như thế, đợi con xuất viện thu xếp cho con gặp đi.”

Chỉ cần nhắc đến từ “xem mắt” hay là “gặp mặt”, “đi một lát thôi” là con bé sẽ phụng phiu ngay, không những không về thẳng nhà mà còn đi mấy ngày không về.

Sau vài lần như vậy, bà đều không dám tùy tiện nhắc chuyện này trước mặt con gái nữa. Nhưng sao hôm nay con bé lại tự dưng nói ra, là lạ, bảo sao bà không thấy kỳ quái với lo lắng.

“Con có bị gì không đấy?”

Hạ Nhược Vũ cười vô tư: “Không đâu mẹ, con rất khỏe, chỉ là sau khi trải qua một lần sinh tử này con bỗng nhận ra tuổi tác mình cũng không còn nhỏ nữa, muốn tìm một người để xác định quan hệ chẳng phải rất tốt sao?”

“Này…” Đường Hồng Xuân hơi bối rối

nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

Hạ Minh Viễn mở miệng đồng ý: “Tôi cảm thấy ý kiến của Nhược Vũ hay đấy chứ, thành gia trước lập nghiệp cũng không sao, công ty của ba còn có thể chống đỡ được ít nhiều, đợi đến khi con

sinh con cũng kịp đấy.”

“Ba, ba nói gì vậy,

con mới gần này tuổi mà đã giục con sinh em



bé rồi sao.” Hạ Nhược Vũ cười trừ.

Mặt ông Hạ Minh Viễn nghiêm nghị: “Con sắp ba mươi rồi còn gì, còn chưa kết hôn sinh con, chẳng lẽ đợi đến khi sinh con thành sản phụ ba mươi tuổi sao, mẹ con mười tám tuổi đã sinh ra con rồi đấy.”

“Minh Viễn, ông đừng nói nữa.“

“Này…” Đường Hồng Xuân hơi bối rối nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

Hạ Minh Viễn mở miệng đồng ý: “Tôi cảm thấy ý kiến của Nhược Vũ hay đấy chứ, thành gia trước lập nghiệp cũng không sao, công ty của ba còn có thể chống đỡ được ít nhiều, đợi đến khi con

sinh con cũng kịp đấy.”

“Ba, ba nói gì vậy, con mới gần này tuổi mà đã giục con sinh em bé rồi sao.” Hạ

Nhược Vũ cười trừ.

Mặt ông Hạ Minh Viễn nghiêm nghị: “Con sắp ba mươi rồi còn gì, còn chưa kết hôn sinh con, chẳng lẽ đợi đến khi sinh con thành sản phụ ba mươi tuổi sao, mẹ con

mười tám tuổi đã sinh ra con rồi đấy.”

“Minh Viễn, ông đừng nói nữa.” Đường Hồng Xuân thấy thẹn thùng.

Hạ Nhược Vũ mỉm cười, sinh con năm mười tám tuổi vẻ vang lắm sao? Ngẫm lại ngày xưa mọi người đều tảo hôn, sinh con

sớm nên cũng không lạ gì.

Nhắc đến con cái lòng Hạ Nhược Vũ cảm thấy chán chường, đúng vậy, nếu có một đứa con thì ba cô cũng không thúc giục cô kết hôn, còn mẹ cô cũng không nhất quyết bắt cô phải kiếm bạn trai.

Có con thì sau này công ty họ sẽ có người thừa kế, sinh một đứa con thuộc về mình, ý nghĩ này càng trở nên mãnh liệt.

Thậm chí dường như cô còn có chút hưng phấn.

Thế nhưng vừa nghĩ tới cô lại thấy nản chí, nói sinh con thì dễ lắm nhưng cô cũng không thể tự sinh một mình được, tóm lại

phải tìm đến một người nào ấy nhỉ?

Người thừa kế sau này của dòng họ mình nhất định phải có gen tốt, tướng mạo cũng không được quá xấu, nhưng tìm người vừa đẹp trai lại vừa thông minh cũng chẳng dễ, số người được như thế chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Hơn nữa chuyện người đàn ông đến ngân hàng hiến tinh trùng là loại chuyện vô cùng mất mặt.

Tìm cách hay còn khó hơn cả lên trời.

Trong đầu Hạ Nhược Vũ chợt nghĩ đến một người đàn ông có thể phù hợp mọi

điều kiện này, nghĩ rồi cô lại phủi đi, không thể không thể được, tuyệt đối không được, nếu như bị người đàn ông kia phát hiện, cô sẽ phải dây dưa với anh ta cả đời. Không chừng đứa bé cũng bị cướp đi, bao nhiêu công sức đổ sông đồ bể.

Tâm trí Hạ Nhược Vũ đã bay lên tận mây xanh, lắc đầu liên hồi.

Đường Hồng Xuân lo lắng nhìn ông nhà bên cạnh: “Minh Viễn à, chúng ta có nên đưa Nhược Vũ đi kiểm tra đầu óc không?”

“Cứ quan sát thêm chút xem.” Hạ Minh Viễn cũng thầm nghĩ cần phải đi khám, con bé đang yên đang lành sao tự dưng lại phát điên thế này…

Trước hết Hạ Nhược Vũ chỉ có thể nén suy nghĩ này vào trong lòng, ngầng đầu nhìn ba mẹ, thấy vẻ mặt đầy xót thương

của họ, ngần ngơ thắc mắc: “Ba, mẹ, sao

hai người nhìn con như vậy.”

“Không có gì, không có gì, sức khỏe con còn chưa tốt, phải chú ý nghỉ ngơi đi, tối ba con sẽ đến chăm sóc con, mai mẹ

đến thay ca nhé.”

“Không cần đâu ạ, đây là bệnh viện, có hộ lý và bác sĩ rồi, con cũng đã tỉnh lại rồi nên không cần ba mẹ đến chăm sóc

đâu, chuyện ba mẹ không làm được có bác

sĩ vẫn hơn đúng không nào?”

Ba mẹ cô tuổi đã cao, cứ thức đêm nhiều thì làm sao họ chịu được.

“Nhược Vũ, con định đi xem mắt sao?” Đường Hồng Xuân ngạc nhiên, trước đây

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như phan biet central va center, tao tai khoan adsense học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status