Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 168



Chương 168: Đói đến mức nghi ngờ nhân thế

 

Hạ Minh Viễn thấy được sự kiên trì của cô cũng hiểu được lòng hiếu thảo của cô nên đã đồng ý: “Có việc gì phải gọi điện thoại ngay đấy.”

“Vâng, con biết rồi.”

Đường Hồng Xuân vẫn có chút lo lắng, nói: “Hay là mẹ đi cùng con nhé, cùng lắm thì trong phòng đặt thêm một chiếc giường là được.”

“Mẹ, sức khỏe của mẹ không tốt thì cứ ở đây đi, bệnh viện cũng không phải là nơi tốt lành gì, ngay mai ba mẹ nấu món gì đấy

ngon ngon là được rồi.” Hạ Nhược Vũ vừa

nói vừa bày ra bộ dạng thèm ăn.

Đường Hồng Xuân cũng cười theo, bất lực nói: “Được, mẹ biết rồi.”

Tiến ba mẹ đi xong thì bầu trời cũng tối dần.

Hạ Nhược Vũ chán nản nhìn lên trần nhà, sớm biết như vậy thì cô sẽ nhờ mẹ làm cho mình ít đồ ăn trước đi rời đi, bây giờ cô phải lê thân hình nửa tàn phế của mình, làm gì cũng không được, thậm chí cô còn không có lực để rời khỏi giường lấy điện thoại.

Cô cũng từng nghĩ đến những việc chẳng hạn như nhấn chuông, nhưng chuông lại nằm ở phía sau giường, cô chỉ có thể trừng mắt nhìn nó.

Cô không biết liệu mình có thể vượt qua đêm nay hay không…

Đói quá.

Một tiếng sau, bụng cô cồn cào kêu lên, Hạ Nhược Vũ sờ sờ cái bụng bằng phẳng của mình, tự đắc hở dài nói: “Haizz, cái bụng nhỏ này đi theo mình đã cực khổ lắm rồi, mình lại làm nói đói nữa chứ.”

Kim trên tường đã chỉ đến 7 giờ, mắt cô như nhìn xuyên thấu, lao xuống giường lấy điện thoại đặt thức ăn.

Không phải ở đây có giường kiểm tra phòng sao, sao giờ này không có một bóng người nào cả vậy, chẳng lẽ bác sĩ và y tá đã quên mất cô vẫn còn sống đây sao?

Đúng lúc cô định đứng dậy thì nắm cửa di chuyển, trước ánh mắt trông đợi của cô là một thân hình cao lớn hiên ngang tiến vào, vừa thấy có người đi đến, cô lập tức rụt người lại.

Có lẽ vì ánh mắt của cô gái có phần quá khẩn thiết, trong lòng Mạc Du Hải cũng có chút dao động, nhưng lúc nhìn thấy cô yếu ớt rụt người lại, đôi mắt đen của anh chợt lóe lên, bình tĩnh lại: “Xem ra em

không đói, vậy anh đi ra ngoài trước nhé.”

“Cái gì, Mạc Du Hải anh đừng đi, quay lại đây, quay lại đây cho em.” Hạ Nhược Vũ nghe nói có đồ ăn liền không kìm chế bản thân và cũng không quan tâm đến sự kiên trì của anh nữa, vội càng la lên: “Em sắp

chết đói rồi.”

Nhìn thấy ánh mắt đáng thương của cô đang nhìn chằm chằm cái hộp giữ nhiệt trong tay, khóe miệng anh nhếch lên, nhìn cười bước đến: “Chưa ăn tối sao?”

 

Anh chỉ tùy tiện hỏi một câu, không ngờ Hạ Nhược Vũ thở dài nói: “Nếu em ăn rồi thì bây giờ em có đói tới mức như vậy không?”

Cũng chính vì buổi sáng ăn cháo của anh ta mà đến bây giờ vẫn không ăn được gì cả, Mạc Du Hải cau mày, anh nói với giọng trầm thấp mang lại cảm giác khó chịu mà ngay cả anh cũng không biết: “Tại

sao em không ăn cơm?”

“Em muốn ăn thì cũng phải có người mang đến cho em chứ.” Có thể ba mẹ cô không nghĩ rằng cô sẽ tỉnh lại nên chẳng mang gì đến cả, vừa lúc trong bụng còn sót lại một ít thức ăn, nên không nghĩ đến việc nhờ ba mẹ làm cho một ít đồ ăn.

Sau một buổi chiều tiêu hóa, không biết số cháo kia đã đi đâu cả rồi.

 

Hạ Nhược Vũ nhìn thấy Mạc Du Hải mở nắp ra, mùi hương không ngừng bay vào mũi, hít mạnh một hơi, nước miếng đã bắt đầu ứa ra, nhưng trên mặt vẫn phải bày

ra vẻ bình tĩnh.

Thực ra trong lòng đã bắt đầu gầm gào, làm món súp này còn phải nghiền ra, chẳng phải tính bỏ đói cô sau đó kế thừa tài sản của cô à.

Thật ra Mạc Du Hải căn bản không thích gia sản nghèo nàn của cô chút nào, nếu được anh còn có thề tặng cho cô hai đứa con trai, Hạ Nhược Vũ đói sắp chết nên cảm thấy động tác của anh rất chậm.

Đợi đến khi anh làm xong mọi việc,

ngón tay của Hạ Nhược Vũ đã không thể chờ đợi thêm được mà cử động, thơm quá, là súp chim bồ câu!



 

Hôm nay cô rất muốn ăn thịt gà, chim bồ câu nhỏ như vậy làm sao đủ nhét răng chứ.

Mạc Du Hải cứ như vậy, bình tĩnh quan sát những biểu cảm phong phú trên mặt cô, lúc thì hưng phấn, lúc thì tiếc nuối, lúc thì bối rối, đôi lông mày lúc cau lại lúc giãn ra theo sự thay đổi của tâm trạng, đôi mắt mơ màng ngấn nước dưới hàng lông mi liên tục đảo.

Trong lòng phần nào đó cũng trở nên dễ chịu một chút.

Chỉ là nghe thấy cái miệng nhỏ nhắn hồng hào của cô nói với giọng ghê tởm: “Mạc Du Hải, tại sao không mang súp gà đến cho em, anh không biết sức khỏe của tôi vẫn chưa tốt lên sao?”

“.. Cô gái này thật sự biết phá vỡ

bầu không khí, Mạc Du Hải nhếch miệng nói: “Súp bồ câu tốt cho việc phục hồi vết thương hơn.”

Nghe anh nói vậy, Hạ Nhược Vũ miễn cưỡng hét lên, mặt anh đen lại, quyết định

không tính toán với cô bệnh nhân này nữa.

Nhìn thấy bộ dạng vừa háo hức mãn nguyện vừa ăn của cô, trong lòng Mạc Du Hải có chút xót xa, như thể đã lâu rồi cô không được ăn, giống như những người tù nhân được thả ra, ham muốn với thức ăn cũng khác người bình thường.

Nếu Hạ Nhược Vũ trong lòng Mạc Du Hải nghĩ như vậy, chắc chắn sẽ không thể

nào ăn nổi, còn có thể tức đến ói máu.

 

Cô giải quyết con bồ câu bằng tốc độ nhanh gấp đôi bình thường, mặc dù không no được mười phần nhưng chí ít cũng lấp đầy bụng được bảy phần, cũng được xem như là có an ủi, cuối cùng cô còn nấc một cái.

Sau đó cô mới có tâm trạng ngầng đầu lên nhìn Mạc Du Hải, thấy anh ta đang nhìn chằm chằm mình, liền nhớ lại cách ăn “hung tàn” của mình, không biết Mạc Du Hải có cảm thấy mình không có hình tượng hay không.

Ăn uống xong xuôi, Hạ Nhược Vũ mới bắt đầu chú ý đến hình tượng của mình, hắng giọng nói: “Vậy gì nhỉ, cảm ơn anh, Mạc Du Hải.”

“Chỉ vậy thôi sao?“ Người đàn ông lạnh lùng nói.

Hạ Nhược Vũ liếc xéo anh ta: “Vậy anh muốn như thế nào nữa?”

 

“Dùng một chút vật chất để cảm ơn đi.” Mạc Du Hải gầm gừ với cô, hàm răng trắng bạch dó của anh, ánh mắt lóe lên tia

sáng tối khó lường.

Sao có thể vừa cười vừa lộ ra hàm răng trắng sáng vậy chứ? Tuy trong lòng Hạ Nhược Vũ nghĩ như vậy nhưng lại không dám nói ra, sao có thể nói người ta vừa mang đồ ăn đến, vừa chăm sóc mình, ăn bờ môi mềm, nắm bàn tay mềm mại ấy, cô chỉ còn cách không tình nguyện nói: “Cùng lắm sau khi em xuất viện sẽ mời anh ăn một bữa cơm.”

“Được.” Mạc Du Hải cũng không từ chối, cứ thế đồng ý.

Hạ Nhược Vũ còn cho rằng anh ta còn muốn làm khó mình một chút, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Bây giờ đã sắp 9 giờ rồi, Mạc Du Hải không những không quay về, mà còn mang món hầm đến thăm cô, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quá: “Vậy gì nhỉ, Mạc Du Hải,

anh có muốn đi về không?”

“Anh không muốn.” Mạc Du Hải không hề nhìn cô, thoải mái bước đến cạnh giường cô.

Cô vừa nhìn thấy anh bước đến gần, thân hình lập tức rụt lại, miệng nói lắp ba lắp bắp: “Anh làm gì đấy?”

“Đây là chai nước cuối cùng phải không?” Mạc Du Hải nói một câu đáp cũng như hỏi, dùng các ngón tay bóp ống cao su và điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt.

 

Trong lòng Hạ Nhược Vũ nảy ra một ý nghĩ, ngón tay và bàn tay của người đàn

ông này nên là tay của một nghệ sĩ chơi

đàn dương cầm, nhưng không may đây lại là một bàn tay cầm dao mà thôi. Mạc Du Hải gọi vài lần cô mới ngỡ ngàng ngầng đầu lên: “Anh gọi em sao?” “Thuốc sắp truyền hết rồi.” Mạc Du

Hải nhướng mày, trong đầu cô nhóc này lại đang nghĩ chuyện gì đó.

Bị ánh mắt u ám của anh nhìn chằm chằm, cô vội vàng hu hu kêu khóc vài tiếng nói: “Đúng, đây là chai cuối cùng rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dan tai chinh ví dụ như hàm excel, biểu đồ tháp dân số chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status