Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 174



Chương 174: Thịnh Hoa sắp sụp đổ rồi?

 

Kiều Duy Nam mua bữa sáng về thì người liền chuồn đi luôn, không muốn ở lại trong phòng nhiều thêm một giây, một phút nào.

“Tôi nói này, anh không sợ đồ ngốc Kiều Duy Nam sẽ tuyệt giao với anh à.“ Hạ Nhược Vũ nhìn bữa sáng ở trước mặt, trong lòng không nhịn được nói.

Mạc Du Hải dường như không hề đề ý một chút nào, hờ hững liếc mắt nhìn cô nói.

“Em cũng đã nói cậu ta là đồ ngốc rồi còn gì.”

“.“ Hạ Nhược Vũ không biết nên nói gì nữa, ở trong lòng âm thầm nặn ra một ít nước mắt chua xót cho Kiều Duy Nam, có người bạn như thế này, quãng đời còn lại

đều là một mảnh tối tăm.

Ăn xong, Mạc Du Hải không có ở trong phòng lâu, hôm nay anh còn phải đi trực ban.

Người vừa đi, cô cũng liền lên giường nằm cho thoải mái, thời gian gần đây, cô đến bệnh viện, so với về nhà còn siêng năng, cần mẫn hơn, chẳng bao lâu nữa, cô sẽ trở thành khách quen của bệnh viện rồi. Đời người luôn là thay đổi một cách nhanh chóng như vậy.

“Nhược Vũ, tôi đi vào nhé.” Người ngoài cửa tuy dùng câu hỏi trưng cầu ý kiến, nhưng lại trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhìn thấy người nằm trên giường đang nhướng mắt lên nhìn mình với vẻ không nói nên lời, Trần Hạ Thu Phương giống như không nhìn thấy, giả ngu, cười nói.

“Nghe nói cậu lại nằm rồi, nên tôi đến

thăm cậu.”

“Có ai đến thăm người bệnh giống như cậu không?” Hạ Nhược Vũ liếc mắt nhìn cô gái đang đi đến với hai tay trống không, lại còn nằm nữa, chỉ có người chết mới nằm, cô không chỉ không có chết, mà còn muốn sống thêm năm trăm năm nữa

đấy, sống thành lão yêu quái luôn…

Trần Hạ Thu Phương có tin quan trọng, không thể chờ đợi một giây, một phút nào, muốn nhanh chóng đến nói cho cô biết, nhưng cứ hễ nóng vội, sốt ruột là cô liền quên mất, có điều.

“Tình bạn giữa hai người chúng ta đã đến mức không cần phải chú ý đến những chuyện nhỏ nhặt, vặt vãnh nữa rồi, hơn nữa, cậu nhìn xem, trong phòng của cậu đã có nhiều đồ chất chồng, chất đống lên như thế này rồi, tôi mà có mang đồ đến tặng thì

cũng là thừa thãi, không cần thiết.”

Hạ Nhược Vũ nhìn đống thuốc bổ, đồ bổ đang được xếp đầy trên bàn và đặt la liệt ở trên sàn, đích thực là nhiều đến mức

sắp không còn chỗ đề đặt chân nữa rồi.

.“Đây chính là lý do

để cậu keo kiệt sao?”

“Ai nói vậy.” Trần Hạ Thu Phương đi mấy bước đến, nhân tiện kéo một cái ghế ngồi ở trước mặt cô, thần bí nói với cô.

“Hôm nay tôi chính là mang tin tức quan trọng đến.”

“Lại có tin bát quái hay ho gì vậy.” Hạ Nhược Vũ cũng chỉ là nói giỡn, đùa vui một chút thôi, cô đương nhiên là sẽ không tính toán, so đo những thứ nhỏ nhặt, vặt vãnh này rồi, Thu Phương có thề đến thăm cô, nói chuyện với cô để cho cô giải buồn thì cô đã rất vui vẻ rồi.

Trần Hạ Thu Phương không đề ý đến câu nói đùa của cô, đôi mắt phát sáng, trên khuôn mặt khó nén được sự hưng phấn.

“Cậu biết Mạc Du Uyên không?”

“Nói trọng điểm đi.” Đây không phải là đang hỏi lời thừa sao, vừa nghe cái tên này, chỉ cần là người có một chút não thì đều sẽ biết được là em gái của Mạc Du Hải, nhưng mà, làm sao mà Thu Phương lại quen biết cô em gái vừa gian xảo, ngang ngược, vừa kiêu căng, ngạo mạn của Mạc Du Hải.

Trần Hạ Thu Phương cười hì hì, nói: “Bây giờ cô bé đang làm thư ký nhỏ của công ty chúng tôi.”

“Thịnh Hoa sắp sụp đổ rồi sao?” Hạ

Nhược Vũ cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trần Hạ Thu Phương cạn lời với cô, giật giật khóe miệng: “Cậu nói đi đâu vậy, lấy cơ sở, nền móng và xu thế phát triển của Thịnh Hoa mà nói, có lẽ là cả đời này cậu cũng không thể nhìn thấy được tình huống như vậy.”

“Thật vậy sao?”

Nghe trong giọng nói của Hạ Nhược Vũ còn có chút tiếc nuối, trên đỉnh đầu của Trần Hạ Thu Phương như có một đàn quạ đen đang bay qua, muốn cạn lời, Nhược Vũ đây là có bao nhiêu không thích Mạc Du Uyên.

Ngừng một chút, liền vội vàng quay lại chủ đề câu chuyện: “Đều tại cậu ngắt lời của tôi, tôi còn chưa nói đến trọng điểm đâu, cậu rốt cuộc có muốn nghe hay không?”

“Cậu nói đi.” Nói cứ giống như thể cô mà nói là không muốn nghe thì cô ấy sẽ không nói ý, nhìn điệu bộ này của cô ấy hẳn là không có ai để nói, bị nghẹn đến sắp hỏng, không thể chờ đợi được nữa nên vội vã chạy đến bệnh viện tìm người nói một chút.

Chuyện này mà nói với người khác thì người ta sẽ cảm thấy không liên quan, không quan trọng gì với mình cả, nhưng nếu nói với người có liên quan đến thì sẽ có một loại đồng cảm, có hứng thú cùng nhau buôn chuyện.



“Mạc Du Uyên vừa ý Hàn Công Danh, bây giờ được Lục Khánh Huyền sắp xếp cho làm việc ở dưới quyền của Hàn Công

Danh, cậu nói xem có máu cún hay không.”

Nào chỉ là máu cún, quả thực chính là kích động tới mức phun máu luôn rồi, trầm mặc rất lâu, Hạ Nhược Vũ mới mở miệng hỏi.

“Thu Phương, có phải trai đều đều là tương đối có sức hấp dẫn, thu hút, làm cho người ta thích hay không?”

Minh Thư như vậy, Mạc Du Uyên cũng như vậy, đôi mắt của những cô gái này đầu có vấn đề hết rồi hay sao? Nhiều người đàn ông tốt đẹp đang chờ bọn họ chọn, nhưng lại cứ khăng khăng chọn loại người cặn bã, hệt như thiêu thân lao đầu vào lửa, người trước ngã xuống thì lại có người sau tiến lên.

Trần Hạ Thu Phương sờ cằm, cũng có chút đồng ý: “Cậu vừa nhắc đến, thì tôi

cũng cảm thấy như vậy.”

“Nhưng mà cậu có biết, có một loại tình cảm gọi là không có được mới chính là tốt nhất, có lẽ bọn họ chính là thích chinh phục được trai đều, giống như là có thể khiến cho những tra nam phong lưu đó quay đầu thì bọn họ sẽ có một loại cảm giác thành tựu khó mà nói nên lời được?”

“Có thể đừng mang vẻ mặt nghiêm túc, đứng đắn mà nói ra những lời linh tỉnh, vớ vần được hay không.” Tuy là cũng có chút đạo lý, nhưng mà thật sự là như vậy sao? Hạ Nhược Vũ cảm thấy vô cùng nghỉ ngờ

cứ hết đấy, cậu không biết đâu, lúc Mạc Du Uyên đi làm, cái dáng vẻ, phong thái đó còn cao hơn cả bà chủ, ở trước mặt Hàn Công Danh thì giống hệt như một cô gái nhỏ đang mơ mộng chuyện tình yêu.”

“Ừm..” Điều mà Hạ Nhược Vũ đang nghĩ bây giờ chính là, Mạc Du Hải có biết cô em gái này của mình đang gấp gáp theo

đuổi tra nam hay không.

Nếu như Mạc Du Hải biết được kết quả của việc bản thân gật đầu đồng ý chính là em gái mình đi theo đuổi tình địch, thì nhất định sẽ tức chết mất.

“Nói đến Hàn Công Danh, còn là bạn trai cũ của cậu, anh ta bây giờ vẫn còn thỉnh thoảng nói bóng, nói gió, hỏi thăm tôi về tin tức của cậu, xem ra anh ta vẫn còn nhớ mãi không quên được cậu đấy.”

Trần Hạ Thu Phương cảm thấy những lời bản thân nói vừa nãy, càng nghĩ thì càng thấy có triết lý, nếu như vẽ một cái sơ đồ, Nhược Vũ là nhân vật đứng đầu, phân nhánh là Hàn Công Danh, ở phía dưới Hàn Công Danh là hai người Lâm Minh Thư và Mạc Du Uyên đang chạy đuồi theo.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, cô còn cảm thấy có hơi thú vị.

“Đừng nhắc đến anh ta với tôi nữa.” Hạ Nhược Vũ vẫn còn cảm thấy chán ghét, khó chịu, từ lúc biết Minh Thư bị anh ta hại cả đời không thể sinh đẻ được, anh ta lại còn vô tình vứt bỏ người ta, thì có chút nào: nhận biết về anh ta cũng đều bị cô đem toàn bộ ném hết sạch, bây giờ, ở trong mắt cô, Hàn Công Danh chính là một tên cặn bã.

“Minh Thư đã bị đưa đến bệnh viện tâm thần rồi, nếu không thì vẫn còn có thể lên võ đài đánh nhau với Mạc Du Uyên đấy, nhưng mà theo quan sát thì thủ đoạn của

Mạc Du Uyên còn cao hơn kế sách, mưu lược của Minh Thư một bậc.”

Trần Hạ Thu Phương nói giống như là có thật vậy, vỗ tay một cái, phát ra một tiếng giòn vang, Hạ Nhược Vũ bị hành động bất thình lình của cô làm cho giật

mình. “Thu Phương, cậu lại làm sao vậy?”

Không có việc gì thì có thể đừng có hưng phấn, phản ứng quá lớn như vậy có được hay không, thời gian gần đây thần kinh của cô có hơi suy yếu, không thể chịu được kích thích như vậy.

“Hì hì, xin lỗi, nghĩ đến chuyện này thì bỗng có hơi kích động.” Trần Hạ Thu Phương mỉm cười xin lỗi, nhưng khi cô nói câu tiếp theo, giọng nói còn kích động hơn vừa rồi.

“Thiếu chút nữa đã quên mất, còn có

một chuyện quan trọng hơn chưa nói.”

“Chuyện gì vậy?” Hạ Nhược Vũ hỏi với vẻ không có hứng thú lắm, chuyện làm cho người ta giật mình, kinh ngạc không phải đã nói rồi sao?

Trần Hạ Thu Phương nói nãy giờ thì có hơi khát, cô ấy tiện tay cầm một quả táo đã được gọt sẵn ở trên bàn, bắt đầu ngồi gặm, thấy Hạ Nhược Vũ đang nhìn mình với vẻ mặt như nhìn thấy quỷ, khiến cho cô ấy hoài nghi bản thân mình không phải là đang ăn táo mà là đang gặm một quả bom.

Cô ấy đành phải dừng động tác nhai nuốt lại, ngây ngốc hỏi: “Sao vậy? Quả táo này không thể ăn sao? Hay là cậu đã bôi

thuốc độc lên trên quả táo?”

Hạ Nhược Vũ sửng sốt không đến một giây, sau đó liền trở lại dáng vẻ bình tĩnh ban đầu, bình thản nói.

“Cũng không có gì, quả táo vừa rồi cậu ăn là do Mạc Du Hải đã gọt sẵn rồi để ở chỗ đó.”

Vốn là để cho cô lát nữa ăn, bây giờ, xem như là Thu Phương được hời rồi.

Trần Hạ Thu Phương vừa nghe thấy quả táo này là do Mạc Du Hải gọt vỏ thì bỗng phun bã táo còn dư lại trong miệng ra

Trần Hạ Thu Phương bất mãn, kháng nghị: “Những lời tôi nói đều là có lý, có căn

ngoài.

“Thu Phương, cậu đang làm cái gì vậy, không muốn ăn thì cũng không cần phải phun ra chứ.” Còn may là Hạ Nhược Vũ tránh né nhanh, nếu không thì nhất định sẽ

bị cô ấy phun cho đầy mặt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như soan van lop 10 nhan tac gia nguyen binh khiem chi tiet nhat, giao an tuyen ngon doc lap dinh huong phat trien nang luc sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status