Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 175



Chương 175: Chỉ cần tiền nhiều

 

Trần Hạ Thu Phương còn chưa kịp lau miệng, một tay cầm quả táo một tay nắm lấy tay cô hỏi: “Táo này thật sự là do bác sĩ Du Hải gọt hả?”

“Đúng vậy thì sao?” Vẻ mặt Hạ Nhược Vũ không hiểu nói: “Anh ta gọt thì sao vậy, cũng không có độc mà.”

Trần Hạ Thu Phương cũng sẽ không sợ có độc mà chỉ lo lắng mình sẽ giảm thọ mất! Nhớ tới tình cảnh ngày nào đó mình được mời ra ngoài uống trà, bây giờ nghĩ lại cô ấy còn cảm thấy sợ hãi đây, tất nhiên Mạc Du Hải không phải làm khó cô ấy mà nói đúng hơn là liên quan chút tới Nhược Vũ.

Chỉ là anh có một loại khí chất trời sinh khiến người ta tôn sùng mà thôi, cô ấy phải đành xấu hổ đầu quân vào phe địch rồi.

Cô ấy tự nhiên không dám nói thẳng với Nhược Vũ, sợ rằng con tàu bạn bè chở dầu này sẽ tự chìm mất thôi.

Cô ấy cười khan một tiếng nói: “Không phải, nếu biết là bác sĩ gọt cho cậu, tôi sẽ

không cầm đâu.”

“Có sao đâu, dù sao tôi cũng ăn không vô.” Nhìn dáng vẻ chột dạ của Trần Hạ Thu Phương, Hạ Nhược Vũ híp mắt giọng điệu lành lạnh hỏi: “Thu Phương, có phải cậu làm chuyện gì đó có lỗi với tôi không.”

“Nào có, sao vậy được, chúng ta là bạn bè tốt cơ mà.” Trần Hạ Thu Phương vội vàng khẳng định, giọng nói càng lộ ra

không đủ mạnh mẽ.

Ánh mắt của Hạ Nhược Vũ càng lộ ra vẻ hoài nghi, không phải là bị cô đoán trúng đó chứ, nhưng mà cô không nghĩ ra có lý do gì mà Thu Phương lại làm chuyện có lỗi với cô?

Có lẽ Thu Phương cũng thích Mạc Du Hải, chờ một chút, lúc trước Thu Phương có gọi là Mạc Du Hải chứ không phải bác sĩ, còn có ánh mắt chột dạ né tránh kia nữa,

nếu thật sự bị cô đoán đúng rồi sao.

Trái tim bỗng nhiên chìm xuống, một tên Hàn Công Danh hèn hạ kia thì coi như xong nhưng Mạc Du Hải…

Chỉ cần nghĩ tới bạn tốt của mình cũng thích anh ấy, trong lòng cô liền nổi lên từng trận hít thở khó khăn.

Giọng điệu vừa đau thương vừa bất đắc dĩ nói: “Thu Phương, nếu cậu thích Mạc Du Hải, tôi…”

“Cái quỷ gì vậy? Nhược Vũ cậu không nóng sốt đó chứ? Nói nhảm cái gì vậy trời.” Trần Hạ Thu Phương khiếp sợ nhảy dựng từ trên ghế dậy: “Tôi sao có thể thích tên

ma quỷ kia chứ.”

Cô ấy nói xong lại giống như sợ tên ma quỷ kia đột nhiên xuất hiện sau lưng mình nên nhìn thoáng qua, cũng may, không có người vội vàng đè nhỏ giọng nói xuống: “Hạ Nhược Vũ, cho dù đầu cậu có bị thủng cũng không nên nghĩ tới phương diện này chứ nhỉ?”

Hạ Nhược Vũ liên tưởng tới phương diện kia rồi so sánh với Mạc Du Hải: “Nếu

cậu không thích Mạc Du Hải vậy sao cậu nói lâu như vậy mà không nói rõ với tôi cuối cùng là muốn nói cái gì.”

“..” Trần Hạ Thu Phương im lặng nói: “Tôi chỉ muốn nói với cậu, tổng giám đốc Hằng nhận Lục Khánh Huyền làm con gái

nuôi.

Lúc đầu một câu là có thể nói rõ mọi chuyện nhưng lại bị hai người làm cho thay đổi thành một vở kịch ngược luyến thần tượng.

“Hở?” Hạ Nhược Vũ cũng không bi thương gì nữa, kinh ngạc nhìn cô ấy.

Đây là tính huống gì vậy? Vẻ mặt Trần Hạ Thu Phương thể hiện

“Tôi nói cậu còn chưa rõ sao, còn muốn

mình bổ não nữa sao” nói: “Mấy ngày nay

không phải cậu bị thương nên không biết cũng là bình thường, tổng giám đốc Hằng hình như rất để ý, còn cố ý mời nhân vật có

mặt mũi nhất ở thành phố Đà Nẵng.”

“Vì muốn cho Lục Khánh Huyền có mặt mũi nên gọi là nở mày nở mặt lắm

nha.

Hạ Nhược Vũ im lặng một chút, hỏi: “Mạc Du Hải cũng đi nữa sao?”

“Đi chứ.” Ngẫm lại lời Mạc Du Hải nói với cô, Trần Hạ Thu Phương vẫn bồi thêm một câu: “Có lẽ bác sĩ Du Hải là vì ứng phó tình huống thôi.”

Hạ Nhược Vũ không nói gì, chỉ có trong lòng cô mới biết, Mạc Du Hải là vì

thân thể của Lục Khánh Huyền.

“Cậu chắc chắn không phải…”



Không đợi cô nói xong, Trần Hạ Thu Phương đã ăn ý nhận lời cô: “Nghe ngóng được thôi, không phải cha nuôi, không phải bao nuôi càng không phải quy tắc ngầm gì đó.”

“Ổ, nói cũng đúng.” Hiện tại Lục Khánh Huyền nắm được nhiều ưu thế trong tay như vậy, sau lưng còn có Mạc Du Hải làm chỗ dựa, sao có thể đi làm kẻ thứ ba

cho Lục Hằng chứ.

Nhưng mà cô vẫn cảm thấy có gì đó rất lạ: “Tại sao phải là Lục Khánh Huyền,

chẳng lẽ vì họ có chung họ Lục hay sao?”

“Cái này tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà bây giờ hướng gió trong công ty đã có hơi đổi chiều rồi, hơn nữa tổng giám đốc Hằng của chúng ta không có con gái, ngay cả vợ còn chưa có, người tình có lẽ cũng có

mấy người nhưng cũng không nghe có con riêng.”

Trần Hạ Thu Phương không uồng là người chuyên hóng chuyện, không cần Hạ

Nhược Vũ nói cũng là ào ào nói xong.

“Xem ra Lục Khánh Huyền có thể có chút tài năng gì đó.” Hạ Nhược Vũ cũng không biết cô chỉ ở trong viện một ngày mà

bên ngoài hướng gió đã thay đồi rồi sao?

Trần Hạ Thu Phương cũng cảm thán: “Cũng không phải, hiện tại ngoại trừ tổng giám đốc Hằng, cô ta ở công ty giống như con cua vậy đó, tùy tiện đi ngang thôi, Hàn

Công Danh cũng rất lợi hại.”

“Không phải họ có quan hệ cạnh tranh sao, theo lý Lục Khánh Huyền lên cao như vậy thì người đầu tiên trừng trị phải là anh ta chứ, nhưng sau nhiều ngày như vậy rồi

mà hai người đó hình như đạt được một loại ăn ý nào đó, bình yên vô sự, còn ở chung với nhau được, cậu nói xem có phải rất kỳ lạ

không.

 Mọi chuyện khác lạ dĩ nhiên có biến, Hạ Nhược Vũ cảm thấy không có đạo lý, dù sao cũng là chuyện của công ty Cảnh Minh, so với cô không có quan hệ gì nhiều: “Cậu đừng lo nữa, làm tốt chuyện của mình đi, đừng để người ta nắm được thóp là được rồi.”

“Yên tâm, nói thế nào tới và cậu cũng có chút quan hệ, Hàn Công Danh cũng sẽ không làm gì tớ, về phần Lục Khánh Huyền, cậu biết rõ là cô ta quan tâm nhất chính là hình tượng của mình, nên sẽ không tùy tiện vạch mặt cùng tôi đâu, tôi lại có tính cách khéo đưa đầy nha, nên không có vấn đề gì

Trần Hạ Thu Phương không để tâm nói, nhìn thoáng qua quả táo trong tay rầu rĩ nên ăn hết hay là không ăn đây.

Ăn vào lại cảm giác tiêu hóa không tốt, không ăn lại quá lãng phí, còn buộc phải khinh nhờn cái vị đại gia nào đó, thật sự là

quá khó xử nha.

“Quả táo này sao cậu còn không ăn,

rất nhanh sẽ bị hư đấy.” Hạ Nhược Vũ nhìn

chằm chằm trái táo trong tay cô.

Trần Hạ Thu Phương thử hỏi: “Nếu không tôi cắt bỏ chỗ tôi cắn đi, cậu ăn tiếp ha?”

“Chỉ một quả táo không cần thiết như vậy, không ăn thì ném đi.” Thua thiệt cho

Thu Phương nghĩ ra muốn cắt ra cho cô ăn

nữa chứ.

Không còn cách nào khác Trần Hạ Thu Phương đành chậm rãi gặm quả táo, một bên ăn một bên không ngừng sám hối trong lòng, ông chủ ơi tôi không cố ý ăn táo

mà anh gọt cho Nhược Vũ đâu.

Bản thân cô là quyền thế không khuất phục, không bị tiền bạc cám dỗ một cô gái có tiết tháo cực kỳ hiện đại, nhưng mà cô ấy phát hiện ra không phải ai cũng đều không bị tiền bạc cám dỗ, phải nhìn người kia nên cho mình bao nhiêu tiền, chỉ cần tiền đủ nhiều thì tiết tháo gì đó chỉ là mây bay.

Và vô cùng không may mắn chính là cô ấy bị Mạc Du Hải mua được, tên gọi đẹp đẽ là người bạn tốt bên người Nhược Vũ nhưng thật ra cũng là máy theo dõi, đem tin

tức của bạn tốt báo cáo trở về cho anh ta.

Đương nhiên cô chắc chắn sẽ không bán bạn tốt của mình, chỉ là thuận tiện kiếm chút tiền tiêu vặt thôi, Nhược Vũ có lẽ sẽ không để ý nhỉ.

Giải quyết xong một trái táo khiến người ta thấy đầy tội ác, Trần Hạ Thu Phương đồng tình nói: “Nhược Vũ, gần đây cậu gặp khó khăn như vậy, có muốn đi nơi nào đó bái Phật không, đi đuổi xui xẻo thôi.”

“Tôi đang có ý này, không biết chùa miếu nơi nào tương đối linh nghiệm không, cậu giới thiệu chút đi?” Mặc kệ là có linh hay không tối thiểu cũng nên có chút tâm lý an ủi. Hai mắt của Trần Hạ Thu Phương sáng lên: “Cậu thật sự hỏi đúng người rồi đó, ở

thành phố Đà Nẵng có một ngôi chùa nổi danh đấy, nghe nói rất linh thiêng, chờ cậu

khỏe hơn một chút, tôi dẫn cậu di.”

“Được.” Hạ Nhược Vũ đồng ý ngay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như phan tich buc tranh viet bac de lam noi bat cam xuc tho to huu, giao an tai lau hoang hac tien manh hao nhien di quang lang sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status