Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 186



Chương 186: Giả bộ, anh có thể giả bộ đến bao giờ

 

Hạ Nhược Vũ nằm trên giường bệnh “giả chết” nghe thấy thì không kiêm chế được mà nhoẻn miệng cười, cô tự nhủ với bản thân nhất định không được cười, nếu như giờ mà cười nhất định ba cô sẽ phát hiện ra đây chỉ là trò đùa.

Nhưng mà Mạc Du Hải cũng không giỏi nói dối, nếu không nói sớm, cô không tin chắc là mình có thể qua khỏi cơn sốc lúc nửa đêm không.

Huống hồ người bận chuyện riêng nhiêu như Hạ Minh Viễn mơ mơ màng màng thế nào lại chạy kịp đến bệnh viện, hơn nữa làm gì có ai tinh ý hơn

Mạc Du Hải, nghĩ bụng một lát rồi lập tức đưa ra ý kiến: “Khuya như vậy rồi, chi bằng anh Mạc ở đây tạm qua đêm đi?”

“E là không tiện ạ” Mạc Du Hải giải bộ từ chối, ám chỉ với Hạ Minh Viễn nếu như không phải vì chuyện xảy ra vừa nãy thì nhất định anh sẽ không ở lại.

Hạ Minh Viễn cũng hiểu rõ ám của Mạc Du Hải chuyện ông vừa nghe lén ở góc ban nãy, ho khan nói một tiếng: “Cậu Mạc yên tâm, trên tâng hai có phòng nghỉ dành cho khách, chỉ sợ phiên đến cậu Mạc chăm sóc cả đêm rôi”

“Chuyện nhỏ thôi ạ, cứu người là thiên chức của bác sĩ” Mặt Mạc Du Hải rất thản nhiên đáp.

Hạ Nhược vũ cố gắng kiềm chế

không bật dậy khỏi giường hét vào mặt anh ta, Giả bộ, Giả bộ, tôi xem anh có thể Giả bộ đến bao giời

Nhưng đấy là nói thế thôi.

Hạ Minh Viễn cảm kích không thôi, bỗng dưng ông cảm thấy áy náy khi mình đã trách nhâm Mạc Du Hải, thật ra cậu ấy không phải là người khó ở không ai dám đến gần như người ta đồn… chí ít… thì ở trước mặt ông cậu ấy cũng không có biểu hiện lạnh lùng như vậy.

Người như bác sĩ Mạc Du Hải thì cân gì phải giả bộ đúng không nào?

“Vậy làm phiên bác sĩ Mạc rồi”

Đương nhiên đối với người khác Mạc Du Hải là người có tính cách lạnh lùng, thế nhưng đối với Hạ Minh Viễn anh lại không như vậy, có khả năng sau này ông ấy sẽ là ba vợ của anh, đương

nhiên người ngoài làm sao mà so sánh được.

“Chú Hạ khách sáo rồi ạ”

Trước khi đi Hạ Minh Viễn còn dặn dò Đường Hồng Xuân chuẩn bị chăn nệm mới cho anh, sau đó mới đưa người đi.

Trước khi đi còn dặn dò cẩn thận:

Cậu Mạc có

chuyện gì cứ trực tiếp nói với chúng tôi nhé,

đêm nay vất vả cho cậu rồi”

Bởi vì từ trước đến nay Hạ Nhược Vũ luôn vắng nhà, mà trong nhà chỉ có hai ông bà ở với nhau nên không gọi người giúp việc đến làm, chỉ có điêu cứ đến cuối tuần họ sẽ gọi người của công ty đến đây quét dọn nhà cửa.

Bỗng nhiên có một vị khách ở lại trong nhà khiến cho Hạ Minh Viễn cảm thấy cần phải gọi hai người giúp việc

trở về làm việc.

Mạc Du Hải cười cười không nói gì, anh cũng không phải là người thích nói chuyện, Hạ Minh Viễn cũng không để ý lắm, trở về phòng mình, còn đóng cửa phòng lại cho anh.

Người vừa đi xong, sắc mặt Mạc Du Hải lập tức trầm xuống, lấy di động bấm một dãy số, giọng nói nghiêm nghị: “Tinh Giang, nửa tiếng sau lập tức đến cửa nhà họ Hạ”

“Vâng, thưa cậu cả” Tinh Giang không hỏi nhiều, lập tức nhận lệnh.

Mạc Du Hải cũng không nói nhiều, trực tiếp ngắt điện thoại.



Anh quan sát cách bày trí phòng dành cho khách, phòng này trái ngược hoàn toàn với sở thích của anh, anh chỉ thích phong cách đơn giản.

Nhưng mà nghĩ đến đây là nhà của Hạ Nhược Vũ, rất có thể cô cũng đã từng ở căn phòng này nên lòng anh bình tĩnh trở lại.

Trên tường có treo một bức tranh vẽ cánh đồng hoa hướng dương, ngắm thì thấy đây là một cánh đồng hoa hướng dương với không gian mở vô tận, đây là bức tranh sơn dầu theo phong cách mục đồng, nhìn nét vẽ hẳn là người sáng tác đã rất tỉ mỉ vẽ nên.

Trong lúc đang lơ đãng, anh nhìn thấy một dòng chữ nhỏ phía dưới bức tranh, khóe miệng không khỏi mỉm cười.

Ngày 6 tháng 7 năm 2006, cuối hạ.

Năm 2006, chắc lúc đó cô ấy vẫn còn đang đi học.

Ngắm một hồi, Mạc Du Hải dừng mắt lại, đi ra sân thượng, ngước mắt

nhìn bầu trời đêm rộng vô tận, vị trí địa lý nhà họ Hạ không tính là quá kém, nhưng so với biệt thự thì còn kém xa.

Cho nên không so sánh hơn thua thì sẽ không thương tổn, xung quanh có mấy căn biệt thự liên tiếp, mà chỉ có vài ngọn đèn le lói chiếu sáng, mùa này ếch kêu ộp ộp thâu đêm, gió thổi đến mang đầy hơi nóng.

Những tưởng màn đêm sẽ luôn tĩnh lặng như vậy, ai ngờ nó ẩn giấu nhiều mối nguy hiểm tiềm tàng.

Mạc Du Hải nhìn qua cách bày trí của biệt thự, phòng anh ở cuối, cách phòng của Hạ Nhược Vũ ba phòng, chỉ có phòng ở giữa là có một ban công nhỏ đủ để đặt chân, nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Trong căn biệt thự này không có người giúp việc nên cũng dễ cho anh

hành động.

Mạc Du Hải như con báo săn giữa đêm, vừa nhanh nhẹn vừa tốc độ, chỉ một huých nhảy qua ban công, cơ thể vững vàng nhảy xuống ban công sân thượng ở phòng giữa, khi rơi xuống đất gần như không phát ra tiếng động, nhưng mà anh cảm thấy chỉ thiếu chút nữa thôi, rất có thể anh sẽ không đáp đất mà rơi luôn rồi.

Dưới chỗ anh đứng là bụi cỏ cao bảy tám thước, nếu như đáp hụt không biết hậu quả sẽ ra sao, nhưng đối với Mạc Du Hải thì đây chẳng khác nào đi trên mặt đất bằng.

Mượn lan can ban công, anh có thể dễ dàng nhảy xuống ngoài ban công của Hạ Nhược Vũ.

Trong khi đó, Hạ Nhược Vũ vẫn còn đang nằm trên giường lăn lộn, ba

cô vừa qua đây “lo lắng” và “quan tâm” cô một trận, khiến lòng cô rất không thoải mái, đã qua một khoảng thời gian mà bên phía Mạc Du Hải vẫn không có động tính gì.

Thực sự không biết là người này đã ngủ chưa nhỉ? Nghĩ đến chiếc hộp cát tông còn đặt ở trong phòng, cô dựng hết tóc gáy lên, căn phòng vốn vô cùng thân thuộc với mình bỗng trở nên thâm trầm kỳ quặc đáng sợ.

Vốn dĩ cô nghĩ mọi người đã ngủ rồi thì Mạc Du Hải sẽ trực tiếp qua đây luôn, thế nhưng giờ ngồi trong phòng một giây cô cũng không đợi nổi nữa, mà thùng các tông hình như để ở cửa.

Trong lúc Hạ Nhược Vũ đang rầu rĩ thì cô nghe thấy có tiếng động ở gần cửa sổ sát đất, theo bản năng nhìn xem thì thấy một thân hình cao lớn lờ

mờ, tiếng thét chói tai suýt chút nữa bật ra khỏi họng.

Mãi cho đến khi người đàn ông kia dùng khẩu hình dường như muốn nói là “Anh đây, mở cửa đi”

Cô nhờ ánh sáng của vầng trăng mới nhận ra anh, trái tim cũng chùng xuống, nuốt tiếng thét vào cổ họng, không thèm xỏ giày, dẫm chân trần chạy đi mở cửa, cửa sàn vừa kéo ra cũng không quan tâm xem người đàn ông kia có biểu cảm gì.

Cô như viên đạn găm thẳng vào ngực người đàn ông, vĩ âm còn mang theo tia run rẩy: “Mạc Du Hải, anh làm em sợ muốn chết”

Mạc Du Hải cũng không ngờ Hạ Nhược Vũ lại có thể nhiệt tình như vậy, cơ thể trì trệ hồi lâu, sau đó dang hai tay ôm chặt người con gái ấy vào lòng,

chân cô ấy đứng không vững, có thể đoán là cô cũng rất ít khi vận động.

Thấy bàn chân trắng ngọc ngà của cô dẫm lên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, anh không nói không rằng bế cô lên, giọng trầm ấm mang theo một chút trách cứ: “Không cho phép em đi chân trần chạy khắp nơi”

“Cũng là tại anh đấy thôi, ai bảo anh đến trễ..” Hạ Nhược Vũ nhỏ giọng nói lầm bầm, nếu như có ánh đèn soi đến, nhất định sẽ thấy cô đang mỉm cười.

Mạc Du Hải là một người tinh ý, cho dù ánh sáng không đủ để nhìn biểu cảm trên gương mặt cô gái nhưng vẫn có thể nghe ra giọng điệu hờn dỗi trong lời nói của cô, anh cũng cong khóe môi, dửng dưng nói: “Thì ra là em trách anh đến trễ à”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như ban la hoi nuoc cam tay loai tot, noi com dien tu rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.

loading...
DMCA.com Protection Status