Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 192



Chương 192: Cô đáng bị xui xẻo

Lục Khánh Huyền đến bệnh viện nơi hẹn gặp với tâm trạng lo lắng.

Từ rất xa, cô ta đã nhìn thấy thân hình cao lớn của Mạc Du Hải đứng đó, dường như anh đang đợi cô ta.

Lần đầu tiên được anh chờ đợi nhưng cô ta hoàn toàn không cảm thấy vui chút khẩn trương là ngày càng tăng lên.

Tuy rằng Lục Hằng đã nói sẽ giải quyết giúp cô ta nhưng cho đến bây giờ ông ta vẫn chưa gọi đến một cuộc gọi nào, cô ta

không dám xác định rốt cuộc chuyện này đã giải quyết thỏa đáng hay chưa, dù sao cũng là bị đâm một dao, Lục Hân Nhân chỉ

có thể kiên trì tiếp tục đi đến. “Du Hải….”

“Đến rồi, vậy đi thôi.” Ngữ khí của Mạc Du Hải rất thản nhiên, khiến trong lòng cô ta càng hụt hãng hơn.

Đột nhiên có khoảnh khắc Lục Khánh Huyền muốn thẳng thắn nói rõ với người đàn ông trước mặt này, chỉ là cô ta cũng hiểu được tính cách của Mạc Du Hải, anh tuyệt đối không cho phép người khác lừa gạt mình, cho nên chỉ có thể ngoan ngoãn

đi theo bên cạnh anh.

Mạc Du Hải nhìn thẳng phía trước, khuôn mặt tuấn tú thản nhiên, Lục Khánh Huyền vốn đang chăm chú nhìn thẳng phía trước, lại kìm lòng không đậu mà chuyển tầm mắt lên người anh, nếu Du Hải có thể lại thích mình một lần nữa thì tốt rồi.

Chỉ là dù cô ta đã làm hết tất cả mọi cách có thể cũng chỉ phí công, ngay cả tự tôn mặt mũi cũng không cần, thế nhưng vẫn không thể có được một chút đau lòng thương hại nào của anh.

Dùng một chút thủ đoạn mới có thể kéo người lại bên mình, thế nhưng chưa được bao lâu thì lại bất hòa.

Mà hậu quả của chuyện này rất có thể là mỗi người một ngả, nghĩ đến đây, trong lòng cô ta không khỏi dâng lên nổi khủng hoảng khó bình ồn.

“Đến rồi.” Mạc Du Hải bỗng nhiên mở miệng.

Lục Khánh Huyền đột ngột. dừng lại, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, trong lòng có ý muốn xoay người bỏ chạy, nhưng cô ta cũng biết nếu chạy thì đồng nghĩa với

việc cô ta thừa nhận rằng mình đã nói dối.

Nếu thật sự bị điều tra ra, chỉ có thể

giả vờ bất tỉnh để qua chuyện. “Bác sĩ kia cũng ở bên trong sao?”

“Đúng vậy, vào đi thôi.” Mạc Du Hải mở cửa đi vào, bên trong ngoài anh chàng đẹp trai tóc xanh mắt vàng kia thì còn có một người đàn ông sắc mặt nặng nề ngồi

bên cạnh nữa.

Lưu Bình.

Giờ phút này, sắc mặt của anh ta cũng không tốt hơn Lục Khánh Huyền chút nào

mà còn tiểu tụy hơn vài phần, giống như chỉ trong thời gian ngắn mà đã già đi mấy tuổi, bọng mắt vừa to vừa đen, đôi con ngươi đục ngầm âm trầm, cho dù là nhìn thấy cô ta đi vào thì cung chỉ liếc một cái rồi lập tức rời mắt đi.

Trong lòng Lục Khánh Huyền không khỏi nghỉ hoặc, chắc rằng Lưu Bình đã biết rằng chuyện của họ đã bị bại lộ sau khi kiểm tra, làm sao anh ta có thể bình tĩnh hơn mình được, chẳng lẽ anh ta định đầy hết mọi chuyện lên người mình.

“Hải, đây là bạn của cậu à, rất xinh đẹp.” Anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh kia nhìn thấy Lục Khánh Huyền thì mắt sáng ngời lên, anh ta thích búp bê phương Đông, diện mạo và khí chất của Lục Khánh Huyền hoàn toàn phù hợp với vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam trong tưởng tượng của anh ta.

Không khỏi vừa gặp đã thương đối với cô ta, người nước ngoài không giống trong nước, tư tưởng tương đối thoáng, thích chính là thích, không thích chính là không thích, không có nhiều suy nghĩ quanh co lòng vòng nhiễu loạn, anh ta hỏi thẳng: “Cô gái xinh đẹp, xin hỏi hiện tại cô có bạn trai không?”

“Có rồi.” Lục Khánh Huyền nhíu mày, né tránh ra phía sau Mạc Du Hải theo bản năng.

Trên mặt Mạc Du Hải không có biểu cảm gì, anh thản nhiên nói: “George, làm

việc chính trước.”

“Thật đáng tiếc, Hải, vì sao bên cạnh cậu toàn là mấy cô nàng xinh đẹp như vậy, thật sự khiến tôi cảm thấy bị đả kích nặng nề.” George làm bộ tiếc hận nói, trước kia ở nước ngoài, bọn họ quen nhau qua một tọa đàm học thuật, tính tình anh ta khá thẳng thắn hoạt bát, nhưng lại không bị sự lạnh

lùng của Mạc Du Hải dọa chạy.

Thế mà lại bị số đào hòa của Mạc Du Hải dọa sợ, chỉ cần đi ra ngoài cùng Hải là bọn họ có thể dễ dàng trở thành khung

nền.

Tuy nhiên Hải cũng là người bạn ưu tú nhất trong số những người bạn mà anh quen.

Cũng không trách nhiều phụ nữ thích cậu ta như vậy.

“Cô gái, mời đi bên này, hôm nay đành làm phiền bác sĩ Bình giúp tôi một chút.” George vẫn luôn biết phải lịch sự lễ phép, không quên hỏi trước Lưu Bình một câu.

Lưu Bình đang có tâm sự nên cũng không để ý đến George nói gì, chỉ câu nệ

cười một cái coi như đáp lại.

Lục Khánh Huyền không còn cách nào khác, chỉ có thể nằm xuống theo yêu cầu của George đề làm kiểm tra, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của George, cô ta âm thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng George kiểm tra sai.



Nhưng nhìn thấy vẻ mặt càng ngày càng tràn đầy nghi hoặc của George, Lục | Khánh Huyền không khỏi khẩn trương, tâm rơi xuống đáy cốc.

Cuối cùng vẫn bị phát hiện sao.

Lục Bình vốn vẫn yên lặng không nói gì từ nãy giờ, lúc này trong mắt lướt qua sự kiên quyết rồi đột ngột rút một cái dao

phẫu thuật trong đống dụng cụ phẫu thuật ra, sau đó đặt vào eo Lục Khánh Huyền, lạnh lùng nhìn mọi người trong phòng: “Không được động đậy, nếu ai dám động thì tôi sẽ giết Lục Khánh Huyền.”

Biến cố xảy ra khiến Lục Khánh Huyền không kịp trở tay, cô ta cứng đờ nằm đó,

không dám lộn xôn.

“Bác sĩ Bình, anh, anh làm cái gì vậy, mau thả cô Khánh Huyền ra.” George cũng bị anh ta dọa sợ, lo lắng nhìn liếc qua Mạc Du Hải.

Mạc Du Hải lạnh lùng nhìn vào đôi mắt có phần mất tập trung của Lưu Bình, ngay từ đầu anh đã cảm thấy Lưu Bình có gì đó không ổn, nhưng lại không ngờ rằng anh ta sẽ ra tay với Lục Khánh Huyền: “Lưu Bình, anh nên nghĩ kỹ nếu anh làm chuyện này thì sẽ có hậu quả gì.”

“Hạ, tôi đã làm đến nước này thì không còn quan tâm hậu quả là gì rồi.” Lưu Bình dùng sức kéo Lục Khánh Huyền xuống giường, Lục Khánh Huyền lảo đảo hai bước mới không bị trượt chân, Lưu Bình kéo cô ta đến trước mặt mình, dao chĩa thằng vào

lưng cô ta.

Cô ta thậm chí có thể cảm giác được cái lạnh buốt của dao phẫu thuật xuyên qua quần áo.

“Lưu Bình, anh, anh điên rồi?”

Cô muốn hỏi Lưu Bình vì sao lại làm như vậy ngay lập tức, chỉ là Mạc Du Hải đang ở đây, cho nên rất điều điều cô không dám hỏi thẳng ra.

Trái tim như nhảy lên cổ họng, rất sợ Lưu Bình sẽ thật sự giết mình.

Lưu Bình liếc nhìn người phụ nữ đang kinh hãi và khiếp sợ trước mặt, trong lòng đau khổ không thôi, có trong thoáng chốc, anh ta hận không thể thẳng tay đâm dao vào, giải hết mối hận trong lòng, nhưng

ngẫm lại hậu quả của việc này.

Bàn tay đang nắm chặt dao của anh ta

lại buông lòng vài phần.

Nếu chỉ có một mình anh ta, anh ta nhất định sẽ cá chết lưới rách với Lục

Khánh Huyền.

Nhưng một đêm tra tấn tinh thần, tất cả những tâm lý phản kháng cùng đối

nghịch trong anh ta đều bị mài mòn.

Bất kể là ai, nhìn thấy người mẹ nuôi dạy mình mấy chục năm cùng với vợ và

con nhỏ quỳ gối trước mặt mình, tính mạng bị uy hiêp.

Tất cả đều không thể bình tĩnh, huống chi đây lại là một người có tiếng là người con có hiếu thì lại càng không thể chịu đựng được.

Trải qua một

đêm dài, tinh thần bị suy sụp, anh ta không muốn

bị người giật dây như con rối nữa.

Hết thảy đều là một tay Lục Khánh Huyền tạo nên, người phụ nữ này quả nhiên không phải người đơn giản, cô ta còn quen biết cả tội phạm nữa.

Anh ta thật sự đã đánh giá thấp Lục Khánh Huyền, cho nên bây giờ mới có kết

cục này.

“Lục Khánh Huyền, cô xứng đáng gặp xui xẻo.”

“Cái gì?” Lục Khánh Huyền tỏ vẻ

không hiều Lưu Bình đang nói cái gì.

Mạc Du Hải lại nghe ra trong lời nói của anh ta còn có ẩn ý gì đó: “Lưu Bình, vì Sao anh phải làm chuyện như vậy, anh sắp được thăng chức, tôi nhớ rõ anh còn một đứa con chưa đến mười tuổi và một mẹ già

hơn tám mươi tuổi mà.”

Nghe thấy Mạc Du Hải nhắc đến hai người mà mình quan tâm nhất, cơ thể Lưu

Bình không khỏi run lên.

Phản ứng nhỏ này lập tức bị Mạc Du Hải nhìn thấy, anh trầm giọng nói: “Anh nên

nghĩ đến hậu quả khi làm chuyện này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như chân lý hay về cuộc sống, dung nui nay trong nui no Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status