Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 256



Chương 256: Vạch trân một góc băng

Hạ Minh Viễn đang tổ chức một cuộc họp hàng tháng, đột nhiên nhận được một cuộc gọi, ông để lại một câu

nói rồi vội vã rời đi.

Khiến ban giám đốc liếc mắt nhìn

nhau không hiểu.

“Chủ tịch Hạ sao vậy, vội vã rời đi như thế?”

“Tôi cũng không biết, đây là lần đầu tiên thấy chủ tịch Viễn bày ra vẻ mặt này”

“Không phải công ty có chuyện gì

đó chứ?”

Đám người nhìn nhau, cũng không

thể nghĩ rõ ràng.

Phượng Cửu mặc một bộ đồ công sở màu đen, đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi, thu lại thâm ý trong mắt.

Chủ tịch đi rồi, hội nghị này có tiếp tục hay không cũng không quan trọng, không bao lâu sau, đám người liền tản đi.

Cô lấy điện thoại ra bấm một dãy

Điện thoại reo không lâu, đối

phương liền bắt máy.

“Nói đi” Vẫn là giọng điệu lạnh

nhạt kia.

Phượng Cửu đã sớm quen, lông mày cũng không nhếch lên chút nào: “Hạ Minh Viễn nhận một cuộc điện

thoại, vẻ mặt lo lắng rời đi”

“Biết là ai không.” Mắt Mạc Du Hải tối sầm lại.

Lúc mấu chốt thế này, ai lại gọi điện cho Hạ Minh Viễn chứ. Vốn vừa mới tẩy một chút tội danh cho Hạ Minh Viễn, bây giờ Hạ Minh Viễn lại đột nhiên rời đi với tâm trạng thất thường, không khỏi khiến anh thấy nghi ngờ trong lòng.

“Không nghe thấy, tôi đã cho người

đi theo rồi” Phượng Cửu đáp, khoảng cách của cô khác xa, vốn không nghe rõ Hạ Minh Viễn gọi điện cho ai, Hạ Minh Viễn cũng không nói lời nào, gần như nghe xong điện thoại là trực tiếp rời đi.

 Có thể thấy được

đối phương cũng tương đối cẩn thận, rất sợ sẽ

lộ ra chút tung tích nào.

“Nhớ kỹ theo sát, tôi muốn là người đầu tiên biết được tình hình mới nhất”

Lông mày Mạc Du Hải nhăn lại, đôi mắt thâm thúy như phun trào sóng ngầm, hi vọng không phải như anh đã nghĩ.

“Tôi hiểu rồi” Phượng Cửu cứng rắn đáp.

Điện thoại cũng không bị cúp máy ngay, cô hiểu cậu chủ còn có lời muốn dặn dò.

Quả nhiên không đến bao lâu, Mạc Du Hải lại nói: “Theo dõi người kia thế nào, đã tìm được kẻ đứng sau chưa?”

“Thiếu một chút nữa, có người còn cẩn thận hơn so với chúng ta, người đó đi được nửa đường đã bị ám sát.”

Giọng Phượng Cửu có một tia thất bại, từ trước tới giờ cô đều làm việc rất cẩn thận, vậy mà lại để cho người ta ám sát ngay trước mặt mình, không thể

nghỉ ngờ đây là đang đánh vào mặt cô.

Mạc Du Hải lại không trách cứ cô, trong lòng anh đã sớm có tính toán: “Những người kia không cần theo nữa, nhớ kỹ nhất định không rời một tấc.”

“Vâng, cậu chủ.’ Không cần nói tên ai, cô cũng có thể biết được người mà cậu chủ quan tâm là Hạ Nhược Vũ.

Chờ điện thoại vang lên tiếng cúp máy, Phượng Cửu liền gọi cho một người khác, lần này giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn: “Đi tìm cô Hạ, năm phút

sau cho tôi tọa độ.”

Cô không cần uy hiếp, người ở đầu dây bên kia liền hiểu hậu quả khủng

khiếp cỡ nào: “Đã biết rồi chị Cửu”

Phượng Cửu cúp máy, cất điện thoại đi, sửa sang lại quần áo rồi mở cửa phòng họp ra ngoài.

Mấy nhân viên bên cạnh thấy được cô thì nhao nhao tránh xa, có thể thấy được cô ở công ty có tiếng nói thế nào.

Hạ Minh Viễn một mình lái xe đến nhà máy cũ nát, dừng xe lại bên cạnh một chiếc xe con màu đen, đứng bên cạnh xe là một người đàn ông trẻ tuổi mặt vest đen, nhìn thấy bóng dáng ông ta thì tự giác mở cửa xe.





Hạ Minh Viễn cũng không hỏi, khom người ngồi vào.

Người trẻ tuổi nhẹ nhàng đóng của lại, đi tới một bên, trông chừng cho bọn họ.

Bên trong chiếc xe nhỏ hẹp, đưa tay không thấy được năm ngón, không gian yên tĩnh khiến người ta hoảng hốt.

“Không phải đã nói đừng đến tìm tôi nữa à?” Một hồi lâu sau, Hạ Minh Viễn mới không nhịn được mà hỏi.

Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, lúc nhận được điện thoại của người này, quả thực khiến ông chấn kinh, còn có một chút sợ hãi và lo lắng không nói

ra được.

Chính là sợ hãi, chuyện kia như

một quả bom phủ bụi chôn trong lòng ông ta, hai năm đầu mỗi đêm ông ta đều không ngủ được, thời gian dần trôi lại phát hiện quả bom này dường như không phát nổ, chờ mấy năm thì thấy mọi thứ đều sóng êm biển lặng.

Trong lòng ông ta cũng dần dần dịu lại, ông t cho là quả bom này sẽ vĩnh viễn không nổ, cuối cùng lại vẫn bị

người ta đào lên.

Loại cảm giác bị người ta nắm tóc

này thật không tốt đẹp gì.

“Nếu như không phải tình huống khẩn cấp thì tôi cũng sẽ không liên hệ ông.’ Người đàn ông trung niên nói, giọng điệu cứng cáp có lực, không

nhanh không chậm.

Hạ Minh Viễn lại không bình tĩnh được như ông ta, giọng điệu có hơi nâng cao lên: “Thiết Diện, nhiều năm rồi vì sao ông còn muốn liên hệ với tôi, nếu như không nhìn ra là số của ông thì tôi cũng coi như đó là một giấc mơ

rÖI.

“Còn nhớ số điện thoại của tôi, xem ra trong lòng ông vẫn hoàn toàn không quên được truyện cũ.” Thiết Diện cũng chính là chú Thiết Diện trong miệng Mạc Du Hải, cũng là một trong số người đã tham gia vào chuyện năm đó.

Có điều, ông ta có tác dụng gì

trong đó, không ai biết, chỉ có trong

lòng ông ta là rõ ràng nhất.

Dường như ông ta cũng đang giúp Mạc Du Hải, nhưng vẫn sẽ lộ ra tin tức với Lục Hằng, bây giờ lại còn nắm giữ bí mật động trời của Hạ Minh Viễn.

“Rốt cuộc ông muốn sao, lúc ấy chẳng phải chúng ta đã nói…” Hạ Minh Viễn vốn không muốn nói, lời vừa tới miệng đã dừng lại một chút, rồi lại nói: “Qua nhiều năm như vậy, vì sao không

thể bỏ qua cho tôi?”

“Ông cũng biết chuyện đó không thể nói”

Thiết Diện lạnh nhạt nói: “Chuyện

cũng nên đến lúc giải quyết rồi, ai cũng

không có cách nào bứt ra.”

“Chuyện đó không liên quan tới tôi, ông đừng kéo tôi vào, đó là chuyện giữa các người.” Hạ Minh Viễn cũng cứng rắn đáp lại.

Trong xe không bật đèn, càng khiến cho bầu không khí thêm căng thẳng.

Thiết Diện cũng không tức giận, trên mặt không có cả biểu cảm dư thừa: “Ông cảm thấy sau khi Mạc Du Hải biết cũng sẽ cho rằng như vậy sao. Ông cho rằng tất cả mọi người đều không biết quan hệ giữa con gái ông và anh ta sao?”

“Chuyện này không liên quan đến nó, ông đừng lôi nói vào.” Vừa nhắc tới con gái, Hạ Minh Viễn liền khó nén khỏi mất bình tĩnh, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Số dĩ ông ta sợ hãi, cũng vì sợ liên lụy đến con gái mình, tuyệt đối không được để những người đó tổn thương

đến con gái của ông.

“Ông không đồng ý cho Mạc Du Hải và Hạ Nhược Vũ ở bên nhau chắc

cũng vì chuyện đó nhỉ”

Thiết Diện vô tình chọc thủng lớp ngụy trang cả Hạ Minh Viễn: “Tôi còn biết ông vì lo lắng chuyện này mà đã trải đường cho Hạ Nhược Vũ. Ông rất

thông minh, biết nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất nên mới để cho Hạ Nhược Vũ ở bên cạnh Mạc Du Hải”

Ông ta không quan tâm đến sự im lặng của Hạ Minh Viễn, tiếp tục nói: “Con gái của ông cũng không chịu thua kém, dường như Mạc Du Hải rất quan tâm đến cô ta”

“Nhưng mà ông đừng quên, còn có một con rắn độc khác đang nhìn chằm chằm đấy, ai cũng đừng hòng có thể

an toàn thoát ra.”

“Vì sao, vì sao đã qua lâu như vậy rồi ông vẫn không muốn buông tha cho người nhà của tôi, chuyện tôi làm vốn không ảnh hưởng gì đến các người”

Hạ Minh Viễn thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, ông cho là lặng lẽ bố trí, thì ra chuyện này lại thành vô ích, người ta đã sớm thấy toàn bộ rồi.

©

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như do vui nguoi lon, chon vo rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status