Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 26: Ánh mắt chan chứa yêu thương



Đợi đến lúc Hạ Nhược Vũ chạy tới công ty thì cũng đã trễ hơn nửa tiếng đồng hồ rồi. Mặc dù đây là công ty của nhà cô, nhưng Hạ Nhược Vũ vẫn muốn đến công ty thật đúng giờ, đi đầu làm gương cho mọi người học tập và noi theo.

Vừa mới tới công ty, cô ngồi còn chưa kịp nóng ghế thì An Nguyên đã chạy lại nói: “Giám đốc, tổng giám đốc gọi chị đến văn phòng có việc ạ.”

“Tôi biết rồi! Tôi đi ngay đây.’ Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể đứng dậy.

Giống như mọi ngày, Hạ Nhược Vũ không thèm gõ cửa lấy một cái mà thẳng tay đẩy cửa đi vào. Cô cất tiếng: “Ba, ba tìm con ạ?”

Bình thường, chỉ cần nghe thấy giọng của Hạ Nhược Vũ là Hạ Minh Viễn sẽ đáp lại ngay. Nhưng hôm nay, cô lại không nhận được một câu trả lời nào cả. Bầu không khí trong phòng im lặng đến lạ thường, Hạ Nhược Vũ cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm. Ngay lập tức, cô nhìn sang hàng ghế sô pha. Lúc này, Hạ Nhược Vũ mới nhận ra, ở đây không chỉ có mỗi ba cô mà còn có sự xuất hiện của một người đàn ông khác. Người này đang ngồi quay lưng lại với Hạ Nhược Vũ. Vì vậy mà cô không thể nhìn ra được mặt mũi của người đó trông như thế nào cả.

Nhưng mà, sao cô lại có cảm giác bóng lưng này trông quen mắt vậy nhỉ?

“Nhược Vũ, con qua đây đi! Ba giới thiệu với con một chút.” Hạ Minh Viễn ngoắc tay

gọi con gái lại chỗ của mình.

Từ lúc bước vào phòng tổng giám đốc đến giờ, Hạ Nhược Vũ vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô đơ người ra, không hiểu gì cả. Nghe thấy ba mình gọi, cô gật đầu như máy rồi trả lời: “Dạ.”

Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cho đến khi Hạ Nhược Vũ chạm phải ánh mắt “yêu thương” của người đàn ông trước mặt dành cho mình. Xém chút nữa là cô đã hét toáng lên rồi!

Mẹ kiếp! Có nhầm không vậy? Không phải giờ này anh đang ở bệnh viện làm à? Tự nhiên lại chạy đến công ty làm gì vậy chứ!

Cô còn chưa kịp nói cho cả nhà biết chuyện cô kết hôn nữa mài!

“Nhược Vũ, đây là cậu Hải.”

Mạc Du Hải làm như không nhìn thấy sự kinh ngạc và sửng sốt của Hạ Nhược Vũ. Anh ung dung nói: “Chú Viễn, tôi và Nhược Vũ đã biết nhau từ lâu rồi ạ.”

Nghe thấy cách xưng hô của anh, Hạ Minh Viễn không khỏi chau mày nhìn cô con

gái mình.

Hạ Nhược Vũ cảm nhận được ánh mắt dò xét của ba mình. Cô giật băn cả người, nhanh nhảu tiếp lời Mạc Du Hải: ‘Ba ơi, đúng là chúng con có quen biết nhau trước đó rồi! Chính là lúc tham gia mấy buổi tiệc xã giao đó ạt”

Trừ việc đã ngủ với nhau hai lần ra, “hừ!” Hai người bọn họ hoàn toàn chỉ là những

người xa lạ.

Vừa hay góc độ của ba Hạ Nhược Vũ bị khuất, không thể nhìn thấy được việc cô nhìn



Mạc Du Hải bằng ánh mắt như hình viên đạn, muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Dường như ánh mắt ấy muốn nói cho anh biết rằng, nếu như anh dám vạch trần mối quan hệ của hai người bọn họ, chắc chắn cô sẽ xé xác anh.

Mạc Du Hải mỉm cười đáp lại.

“Thì ra là như vậy!” Hạ Minh Viễn gật đầu, ông không hỏi gì thêm nữa: “Khủng hoảng lần này của Nhật Hạ cũng may là có cậu Hải giúp đỡ.”

“Cảm ơn anh Hải đã ra tay giúp đỡ.” Hạ Nhược Vũ miễn cưỡng nói. Giúp cái gì mà giúp, cô phải trả bằng chuyện cưới xin cả đời của mình kia kìa!

Đôi mắt Mạc Du Hải sáng rỡ cả lên. Dường như anh không nghe thấy cách xưng hô xa cách của ông Viễn vậy! Mặt mày Mạc

Du Hải tỉnh bơ, anh làm ra vẻ không có chuyện gì rồi nói: ‘Chú Viên đừng khách sáo ạ! Dù sao thì chúng tôi cũng có cổ phần †rong dự án Trường Chinh mà.”

“Đây đúng là sai lâm của chúng tôi! Lại còn để cho nhà họ Mạc phải ra mặt như vậy, thật là xấu hổ mà.” Dự án này nhà họ Mạc chỉ bỏ vào một chút cổ phần, vậy mà lại có lòng, tích cực giúp đỡ hơn so với những cổ đông lớn khác. Điều này làm Hạ Minh Viễn không khỏi có chút nghỉ ngờ.

Dường như Mạc Du Hải đã đoán ra được ông sẽ nói như vậy: “Chúng tôi đã nghiên cứu qua dự án này rồi, rất có tiềm năng. Chúng tôi định sẽ hợp tác sâu hơn, không biết chú Viễn có đồng ý không ạ.”

Nghe thấy anh nói như vậy, nghỉ ngờ trong lòng Hạ Minh Viễn giảm đi một chút. Người làm ăn nếu như không có lợi thì không bao giờ đụng vào. Nếu như Mạc Du Hải không đòi hỏi gì cả, thì ngược lại, trong lòng ông ta lại có chút lo lắng.

“Tất nhiên rồi! Dự án này đầu do Nhược Vũ toàn quyền phụ trách. Cậu Hải có gì thắc mắc thì có thể hỏi thẳng con bé.”

“Vâng!” Mạc du Hải mỉm cười nhìn cô.

Không biết vì cái gì làm cho Hạ Nhược Vũ bất chợt run lên. Có một cảm giác quái dị gì đó nổi lên trong lòng của cô. Nhưng ngoài mặt, cô vẫn phối hợp với anh mà nói tiếp: “Ba, con dẫn anh Mạc đi tham quan công trường trước nhé! Sẵn tiện để cho anh ấy biết tiến độ công việc đến đâu luôn ạ.”

“Đi đi! Nhớ chăm sóc người ta chu đáo đấy!” Hạ Minh Viễn lo lắng nói.

Hạ Nhược Vũ bĩu môi theo thói quen: “Ba, ba còn không tin vào năng lực làm việc

của con à!”

Đột nhiên, cô nhớ ra rằng trong phòng còn có sự tồn tại của một người khác. Theo đó, cô không thể nào làm nũng với ba của mình như thường lệ được. Vì vậy, ngay lập tức Hạ Nhược Vũ thu lại biểu cảm trên mặt.

“Mẹ con nói con không về ăn cơm mấy hôm nay rồi đó. Tối nay nhớ về nghe con, đừng để cho bà ấy lo lắng nữa.” Có vẻ như Hạ Minh Viễn hoàn toàn tin vào những lời con gái nói. Ông không nói thêm gì nữa mà chỉ nhắc nhở con bằng một giọng điệu vô cùng cưng chiều.

“Con biết rồi ạ!” Hạ Nhược Vũ ngượng ngùng thè luỡi.

“Chú Viễn, rảnh rỗi tôi lại đến thăm chú.” Mạc Du Hải làm như không thấy gì cả, khéo léo chào ông.

Hạ Minh Viễn biết đây chỉ là lời nói xã giao nên cũng không để bụng mà trả lời: “Nếu có thời gian thì cậu Hải đến nhà tôi ăn một bữa cơm nhé.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 36 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như cong duc ngoi thien tu the kiet gia hoa thuong tuyen hoa khai thi, thay minh niem ke ve hanh trinh tu bui tren dat my rat hay rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status