Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 267



Chương 267: Khổ nhục kế

 

Màn đêm buông xuống, Mạc Du Hải một mình lái xe rời khỏi công ty, Lục Khánh Huyền từ xa nhìn thấy xe của anh lăn bánh rời đi thì cũng chậm rãi khởi động xe, từ từ đi theo ở phía sau.

Trong đầu Mạc Du Hải lúc này chỉ lo lắng đến an nguy của Hạ Nhược Vũ nên cũng không có tâm trí để ý tới Lục Khánh Huyền đang ở phía sau. Xe lao vun vút như tên bắn, chạy về phía kho hàng Nam Giao. Chuyện lần này có lẽ sẽ khá là nguy hiểm, anh cũng đã có

sự chuẩn bị sẵn rồi.

Sau khi hai người lần lượt xuất phát, một người đàn ông ăn mặc rất bình thường, không có gì nổi bật ở ven đường lại cúi đầu lặng lẽ gọi điện thoại: ‘Ông chủ, Mạc Du Hải và giám đốc Khánh Huyên đều xuất phát rồi:

Từ trong điện thoại truyên đến giọng nói của Lục Hằng: “Báo cho Ảnh Tử, bảo bọn họ chuẩn bị sẵn sàng đi. Nhưng phải nhớ thật kỹ, nhất định phải đảm bảo sự an toàn cho cả ba người, có điều, có thể ra tay làm chút chuyện gì đó với Hạ Nhược Vũ, tùy sở thích của bọn họ. Nhưng dặn bọn họ phải tự biết giữ chừng mực.

Người nọ đáp: “Ông chủ cứ yên tâm, tôi biết phải làm như thế nào mà”

Buông điện thoại, ngồi ở trong văn phòng, ánh mắt của Lục Hằng chợt tối sâm xuống, khóe miệng lại nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

“Ông chủ, kế hoạch của ông là gì vậy? Tại sao tôi lại không nhìn ra được chút nào vậy?” Người đàn ông áo đen vẫn trốn ở phía sau cánh cửa bí mật trong văn phòng đột nhiên đi tới, hắn ta cất tiếng hỏi một cách khó hiểu.

“Nếu trong lòng Mạc Du Hải quan tâm đến Hạ Nhược Vũ, vậy thì cứ biến Hạ Nhược Vũ thành tàn hoa bại liễu, thân tàn ma dại đi. Tôi thật sự muốn

nhìn xem tình yêu của Mạc Du Hải có thể to lớn đến mức nào đấy. Lục Hằng cười lạnh giải thích.

Người đàn ông áo đen hơi đăm chiêu một chút rồi gật đầu: “Nếu tình cảm của Mạc Du Hải dành cho Hạ Nhược Vũ không sâu đậm, vậy thì đương nhiên hắn ta sẽ bỏ đi. Thế nhưng chẳng may Mạc Du Hải lại yêu Hạ Nhược Vũ đến chết đi sống lại, thì chẳng phải kế hoạch lần này sẽ thất bại sao?”

Lục Hằng cười một cách lạnh lùng: “Cậu cứ yên tâm đi, tôi vẫn còn kế hoạch cũ nữa, nếu Mạc Du Hải không thể rời xa được Hạ Nhược Vũ, vậy thì

tôi đây sẽ ép cậu ta phải rời đi!”

Trên mặt người đàn ông áo đen lại hiện ra sự nghi hoặc, khó tin: “Ông chủ, ông định làm như thế nào vậy?”

Lục Hằng ra vẻ thần bí nói: “Đến lúc đó tự nhiên cậu sẽ biết thôi. Tôi đã phân công cho Ảnh Tử đi thực hiện kế hoạch này rồi, tôi tin chắc rằng với hai kế hoạch khác nhau cùng diễn ra một lúc như vậy, chắc chắn có thể khiến cho Lục Khánh Huyền đoạt vị thành công.

Người đàn ông áo đen tức thì lại lộ ra ánh mắt kính nể tôn sùng mà nhìn Lục Hằng. Từ xưa tới nay, mỗi khi làm bất cứ việc gì, Lục Hằng luôn kín kẽ

cẩn mật, không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào, lần này chắc hẳn cũng sẽ không

xảy ra sự cố bất ngờ nào đâu.

Lục Hằng ngẫm nghĩ một chút, lại cầm điện thoại lên gọi cho Ảnh Tử: “Đã chuẩn bị xong cả rồi chứ?”

Ảnh Tử cam đoan nói: “Ông chủ, tất cả đều đã được chuẩn bị một cách kỹ lưỡng rồi. Mọi chuyện đều được thực hiện theo đúng những gì ông đã

căn dặn”

Lục Hằng hài lòng gật đầu: “Đến lúc đó cố gắng chú ý từng chỉ tiết nhỏ. Nếu để Lục Khánh Huyền xảy ra chuyện gì, thì các cậu cũng tự biết đường mà chịu tội đi”

Ảnh Tử tự tin vỗ ngực: “Ông chủ cứ yên tâm, chúng tôi cũng không phải là tay gà mờ mới làm việc một hai lần, tuyệt đối sẽ không để xảy ra sai sót gì

đâu.

Lục Hằng gật gù, bỏ điện thoại xuống rồi lại quay ra hỏi người đàn ông áo đen: “Với chỉ số thông minh của cậu, chắc là cũng đã hiểu được đại khái tôi định làm như thế nào rồi phải không?”

Người đàn ông áo đen gật đầu: “Ông chủ, ông đang định bày ra một vở khổ nhục kế sao?”

Lục Hằng đứng dậy, đáp lời: “Đúng vậy, nếu không thì việc gì hôm nay tôi

phải bắt Lục Khánh Huyền đi tới công ty của Mạc Du Hải để bàn công chuyện chứ? Phải biết rằng công ty của chúng †a chưa bao giờ hợp tác với Mạc Du Hải cả”

Người đàn ông áo đen tiếp lời: “Ý định của ông thật sự rất rõ ràng, là muốn Lục Khánh Huyền phát hiện ra Mạc Du Hải tối nay sẽ gặp chuyện, dựa vào tình cảm của cô ấy dành cho Mạc Du Hải thì nhất định là cô ấy sẽ đi theo để theo dõi hắn ta”

“Mạc Du Hải hành động lẻ loi một mình, muốn an toàn rời khỏi kho hàng đã bị mai phục tầng tầng lớp lớp là không có khả năng. Vào thời điểm mấy

chốt, Lục Khánh Huyền nhìn thấy cậu ta đang gặp nguy hiểm thì chắc chắn sẽ chạy ra cứu cậu ta” Lục Hằng nở



một nụ cười âm hiểm.

“Vậy nên ông mới dàn xếp cho Ảnh Tử mai phục ở đó, đúng lúc làm cho Lục Khánh Huyền bị thương. Một người phụ nữ nguyện hi sinh bản thân vì mình như vậy, bất cứ một người đàn ông nào cũng sẽ bị cảm động thôi” Người đàn ông áo đen lập tức hiểu được ý đồ của Lục Hằng.

Lục Hằng cười khẩy, nói: “Đây là cơ hội tôi cố tình tạo ra cho Lục Khánh Huyền, hơn nữa tôi tin chắc rằng với cá tính của con bé, thì nhất định nó sẽ làm

như vậy.”

Người đàn ông áo đen lại cảm thấy hoang mang, hỏi lại: “Vậy tại sao ông không nói trước cho Lục Khánh Huyền biết về kế hoạch này? Như vậy thì có thể sẽ giảm thiểu sai sót tới mức thấp

nhất mà”

Lục Hằng bật cười sang sảng: “Mạc Du Hải thông minh như vậy, nếu đóng kịch cho cậu ta xem, thì cậu cảm thấy là có thể lừa gạt được cậu ta sao? Đây cũng là lý do vì sao tôi muốn để Ảnh Tử hoàn thành nhiệm vụ lần này, kỹ năng bắn súng của Ảnh Tử ra sao chắc cậu cũng nắm rõ rồi đấy. Chỉ có hắn ta mới có thể làm được một cách

toàn diện, không có sơ sót.”

Người đàn ông áo đen lại gật đầu thừa nhận: “Ông chủ nói đúng thật, nếu Lục Khánh Huyền biết được kế hoạch của ông, cũng không biết cô ấy có oán trách việc ông đã làm cho cô ấy bị thương hay không.”

Lục Hằng cười nói: “Tôi nghĩ Lục Khánh Huyền sẽ không trách tôi đâu, ngược lại nó sẽ biết ơn tôi nữa cơ. Đây sẽ là cơ hội duy nhất mà con bé có thể

lấy được cảm tình của Mạc Du Hải”

Người đàn ông áo đen lại nói tiếp: “Kế hoạch của ông chủ có thể nói là vô cùng hoàn mỹ, nhưng không nhân cơ hội này là trừ khử Mạc Du Hải sao? Dù

sao tôi vẫn cảm thấy có chút không ổn”

Nụ cười bên khóe miệng của Lục Hằng dần trở nên lạnh lẽo: “Vậy nên tôi mới nói thủ đoạn của cậu vẫn còn non kém lắm, phải biết nhìn xa trông rộng ra một chút. Nếu như Mạc Du Hải và Hạ Nhược Vũ nảy sinh mâu thuẫn không thể hòa giải được, thì cậu nghĩ Hạ Minh Viễn sẽ ngồi yên không quan tâm sao? Hơn nữa, tôi cố ý phải người tới ám sát ông ta, chắc chắn ông ta sẽ cảm thấy vô cùng căng thẳng. Tôi lại dùng chút thủ đoạn giật dây nữa, tới khi đó Hạ Minh Viễn sẽ cho rằng Mạc Du Hải đang nhắm vào ông ta, lúc ấy hai người bọn họ đối đầu nhau, tôi chỉ việc ngồi đây mà ngư ông đắc lợi thôi.”

Người đàn ông áo đen quả thực bội phục kế hoạch của Lục Hằng, xem ra ông chủ đã sắp xếp một bàn cờ thật lớn, chỉ chờ con mồi rơi vào bãy. Mỗi đường đi nước bước đều được ông ta suy tư tính toán vô cùng cẩn thận, không có bất cứ chút sơ hở nào, hơn nữa lại có ảnh hưởng về lâu về dài.

Lục Hằng lại cười tươi rói, vô cùng tự tin tuyên bố: “Mạc Du Hải và Hạ Minh Viễn đều là những nhân vật tai to mặt lớn, có số có má ở thành phố này, có lẽ bọn họ cũng thật sự có bản lĩnh đấy, nhưng muốn đấu với tôi ư, còn kém xa nhiều lắm”

Xoay người bước tới bên cửa sổ,

phóng mắt nhìn ra những tòa kiến trúc san sát phía dưới chân tòa nhà, Lục Hằng lại nhếch mép nở nụ cười đầy thâm ý. Có lẽ chẳng bao lâu nữa đâu, cả cái thành phố này sẽ bị ông ta giãm nát dưới chân.

Trong kho hàng Nam Giao, Hạ Nhược Vũ bị trói vào một góc, miệng bị che lại bằng băng keo, dù có cố gắng thế nào thì cũng không thể phát ra được âm thanh gì cả.

Ảnh Tử đứng cách cô không xa, trong mắt lại có chút chần chừ do dự.

Một tên đàn em chạy tới, nhỏ giọng hỏi: “Đại ca, ông chủ bảo chúng ta có thể tùy tiện ra tay, anh cảm thấy là nên

làm như thế nào mới thích hợp đây?”

Ảnh Tử ngẫm nghĩ một chút, lại nói: “Đừng có xuống tay với Hạ Nhược Vũ”

Tất cả đám đàn em đều ngây ngẩn cả người, tên vừa đặt câu hỏi kia lại ngần ngừ hỏi lại: “Đại ca, đây là mệnh lệnh của ông chủ mà, nếu chúng ta không làm theo thì có chọc giận ông chủ không anh?”

Ảnh Tử nở một nụ cười lạnh lùng, nói: “Sau khi làm xong chuyện lần này, mày nghĩ là ông chủ sẽ không làm gì để bịt miệng chúng ta lại sao? Vậy nên chúng ta phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ này, sau đó thì trốn thoát khỏi

thành phố này đi. Tao đồ rằng ông chủ còn đang bận đối phó với Mạc Du Hải nên sẽ không quá để tâm đến chúng ta đâu. Nhưng nếu như Hạ Nhược Vũ xảy ra chuyện gì, thì mày nghĩ Mạc Du Hải có bỏ qua cho chúng ta không? Thế nên tao phải để lại một đường lui cho tất cả mọi người, hiểu chưa?”

Tất cả đám đàn em đều lặng im không nói được một lời, những điều Ảnh Tử vừa nói đều không sai, Lục Hằng chưa bao giờ tin tưởng bất cứ một kẻ nào. Một khi mày đã biết được kế hoạch của ông ta, thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc sớm hay muộn mày sẽ bị ông ta giết người diệt khẩu.

Ảnh Tử thấy mọi người trầm mặc không nói thì lại cười xòa: “Thôi được rồi, tất cả chúng mày không cần phải căng thẳng như thế, chỉ cần Hạ Nhược Vũ không gặp phải chuyện gì thì Mạc Du Hải cũng sẽ không làm gì chúng ta hết. Đến lúc đó, chúng ta cũng đã hoàn thành được nhiệm vụ mà ông chủ giao phó rồi, sẽ không có ai còn gây khó dễ cho chúng ta nữa đây. Tới đó thì cứ để

mặc cho bọn họ chơi với nhau đi.”

Sắc mặt mọi người bấy giờ mới hơi thả lỏng được đôi chút, bọn họ đều vô cùng tin tưởng và kính phục Ảnh Tử, cho nên nhất định bọn họ sẽ làm theo

mệnh lệnh của hắn ta.

Ảnh Tử nhìn thoáng qua Hạ Nhược Vũ đang ngồi trong góc phòng, dưới đáy mắt lại ánh lên chút khác thường khó lòng phát hiện. Hắn ta hạ giọng nói nhỏ như chỉ cho bản thân mình nghe thấy: “Tôi cũng chỉ có thể giúp cô được tới đây mà thôi.”

©  

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như de so 8 on tap van tot nghiep thpt 2018 co dap an, ta hinh anh cha luc em mac loi bai viet 6 lop 6 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status