Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 271



Chương 271: Con nên ở bên cạnh anh ta trước

“Tôi không đi, anh thả tôi xuống, tự tôi đi về.”

Dù sao đã đến nội thành, cùng lắm thì bắt xe về nhà rồi trả tiền cho người ta, cô cũng không muốn đi theo anh về như vậy.

Trong lòng có một loại dự cảm không nói ra được, cứ như đi chuyến này, bức tướng đang lung lay trong lòng sẽ sụp đổ ngay lập tức, nên cô cố gắng bảo vệ chút phòng hộ này lại.

Có điều Mạc Du Hải cũng không để ý tới yêu cầu của cô, một đường lái xe về chỗ ở ban đầu của họ.

Xe dừng lại, Hạ Nhược Vũ lại giống như bạch tuộc, nắm chặt lấy tay nắm cửa, tư thế có chết cũng không phục.

Mạc Du Hải nhếch miệng, mở khóa cửa ra, lúc đẩy cửa còn ngừng một chút, giọng điệu trầm thấp thản nhiên nói: “Không phải em muốn biết anh nói với ba | em cái gì à?”

Quẳng lại một câu, anh trực tiếp đẩy cửa ra ngoài, cũng không để ý xem cô có xuống xe hay không mà trực tiếp đi vào tòa cao ốc

Hạ Nhược Vũ sững sờ, đang định hỏi thì người đã xuống xe, tư thái thản nhiên kia khiến cô cực kỳ không thoải mái, nhưng lại không biết chỗ nào không thoải mái, nghiến răng, cuối cùng vẫn kéo cửa ra sau.

Cô tự nhủ thầm trong lòng, cô chỉ muốn biết vì sao ba lại trở nên kỳ quái như vậy thôi.

Vừa tới thang máy, phát hiện cửa thang máy mở, Mạc Du Hải nhìn thấy cô cũng không ngạc nhiên, cứ như chắc chắn cô sẽ đi cùng lên vậy.

Trên thực tế, đúng là cô đi cùng lên, mặc dù là vì chuyện của ba, nhưng khi nhìn thấy vẻ nắm chắc mọi thứ trong tay của Mạc Du hải thì trong lòng vẫn có chút khó chịu.

Cô hoàn toàn quên, mấy tiếng trước người ta còn cứu cô.

Trên đường thang máy đi lên, không gian nhỏ hẹp. lại yên tĩnh khiến toàn thân người ta đầu khó chịu, ít nhất là Hạ Nhược Vũ cảm thấy như vậy. Đều do anh, không có việc gì đi mua phòng ở tầng cao như vậy, đi thang máy cũng phải mất mấy phút.

Đinh một tiếng, thang máy ngừng, cửa vừa mở ra, người đàn ông đã bước ra ngoài, Hạ Nhược Vũ ngừng một giây, cúi đâu đi theo vào căn phòng rộng hơn hai trăm mét vuông.

Bên trong vẫn là cái bài trí quen thuộc, ngay cả chiếc cốc đặt trên bàn kia vẫn ở nguyên vị trí cũ kể từ khi cô rời đi, trong phút chốc khiến cô dấy lên cảm

– giác bản thân vẫn luôn ở đây.

Có điều ánh mắt chuyển đến gương mặt lạnh lùng cứng rắn của người đàn ông, trong mắt lại lập tức khôi phục vẻ trong sáng, thầm mắng anh trong lòng.

Hạ Nhược Vũ, mày cũng đi rồi, còn ảo tưởng cái gì!

“Bây giờ nói được rồi chứ?”

Đôi mắt u ám của anh nhìn về phía cô, anh chậm rãi cởi áo khoác ném lên ghế sô pha, cởi cúc ở tay áo, bộ dạng tùy ý, điều này cũng khiến cho anh tăng thêm li một loại quyến rũ của người đàn ông thành thục.

Hấp dẫn ánh mắt cô, khiến tim cô đập mạnh… “Anh…”

Ngay khi cô không nhịn được mà nổi bão thì anh mới nói: “Chú Hạ bảo anh chăm sóc em vài ngày.” “Cái gì? Không thể nào, anh gạt người.”





Ba cô chỉ ước cô cách anh xa nghìn dặm, sao lại ảo anh chăm sóc cô vài ngày được, đúng là chuyện khó tin mà.

Mạc Du Hải liếc cô một chút: “Không tin, điện thoại ở kia.”

Thấy vẻ mặt ung dung bình tĩnh của anh, cô bắt đầu ngập ngừng, mấp máy môi, cuối cùng vẫn cầm địên thoại trên bàn, đi ra một góc, vừa dùng ánh mắt không tin tưởng của mình nhìn chằm chằm Mạc Du Hải, vừa bấm điện thoại gọi cho ba.

Đầu dây bên kia vang lên vài tiếng liền được kết nối, Hạ Minh Viễn cho là Mạc Du Hải còn chuyện gì chưa dặn dò xong: “Bác sĩ Mạc, có phải còn muốn đưa quần áo của Nhược Vũ qua?”

ở Hạ Nhược Vũ còn chưa hỏi đã nghe ba nói muốn đưa quần áo qua, vậy thì chứng minh Mạc Du Hải nói không sai, ba cô thực sự muốn để cô ở bên anh. “Ba, ba có lầm không, sao lại muốn đưa đồ của con đến chỗ anh ta?”

“Nhược Vũ…” Hạ Minh Viễn không ngờ là con gái mình lại gọi điện thoại tới, nhất thời không biết nên làm Sao nói rõ với cô.

Hạ Nhược Vũ cũng mặc kệ, dồn dập hỏi: “Từ hôm lua ba đã hỏi con vài vấn đề kỳ quái rồi, hôm nay còn khoát giao con cho Mạc Du Hải, rốt cuộc là có yên gì, ba còn muốn giấu con bao lâu nữa.

“Không có gì đâu Nhược Vũ, con đừng nghĩ lung tung:

Hạ Minh Viễn nói năng mập mờ, Hạ Nhược Vũ không phải không biết: “Được, nếu ba không nói, con sẽ không ở đây, sẽ về với ba mẹ, hai người chờ, con lập tức đón xe về

Ngừng mấy giây, lại giống không thèm để ý nói: “À phải rồi, con vừa bị bắt cóc, may mà có bác sĩ Mạc đây cứu con, ba đúng là nên cảm ơn người ta đã cứu con gái mình, nói không chừng lúc nào đó lại bị trói đi, đương nhiên chuyện này cũng không sao, con không Sợ chút nào, được rồi, con đi về trước đây.”

“Cái gì? Con bị bắt cóc, bị ai, lúc nào, có biết ai làm không?” Hạ Minh Viễn nghe giọng nói hời hợt lại ẩn chút tủi thân và tức tối của cô thì trong lòng cũng rất lo lắng.

Hốc mắt cô đỏ lên, có xúc động muốn khóc lớn, nhớ tới chuyện xảy ra mấy tiếng trước mà khit mũi một cái, nén nước mắt lại, vì không muốn mất mặt trước mặt Mạc Du Hải nên cố ý xoay người sang hướng khác.

Mặc dù cô đã sớm không còn mặt mũi trước mặt anh lâu rồi. “Con không sao, con cũng không biết dụng ý của bọn họ, có điều nếu ba còn không nói, con không biết còn ai muốn đối phó với nhà của chúng ta đâu.”

Lúc đầu cô tưởng rằng có người thần bí nào đó muốn trả thù cô, bây giờ nghe giọng nói của ba thì mới hiểu, người này không phải một người, nhưng rốt cuộc là ai muốn đối phó với nhà họ Hạ bọn họ.

Đương nhiên cô cũng không thể phủ nhận nhà họ Hạ có mấy kẻ thù, nhưng là một xí nghiệp nhỏ, bên ngoài có mấy đối thủ cạnh tranh chơi xấu cũng là chuyện bình thường, trước kia cũng có mấy công ty làm loạn.

Nhưng cũng không đến mức bắt cóc, càng không lần nào cũng chuẩn bị chu đáo kỹ càng đến vậy.

Loại tình huống này để lộ ra một tín hiệu, có một nhân vật nguy hiểm đã để mắt tới nhà họ Hạ bọn họ.

Con gái tùy hứng như vậy, thân làm ba, cuối cùng cũng chỉ đành thở dài bất đắc dĩ: “Chuyện này con không cần để ý, ba sẽ tự mình xử lý, con chỉ cần ở bên cạnh bác sĩ Mạc là được.”

“Ba, ý ba là gì, con không cần để ý, con không phải con gái ba sao, vậy mẹ làm sao đây, cả ba nữa?” Hạ Nhược Vũ nghe xong liền lo lắng: “Không được, bây giờ con về luôn.”

“Hồ đồ.” Giọng điệu vẫn luôn trầm ổn của Hạ Minh Viễn đột nhiên hô lên, bỗng lại cảm thấy thái độ của mình có hơi quá, thở dài một tiếng, nói: “Nhược Vũ, chuyện này ba sẽ xử tốt, con đừng lo, mẹ và ba con không sao đâu.”

“Được rồi, con cứ ở bên đó trước, chờ bên này ba sắp xếp thỏa đáng rồi nói với con, con coi như khoảng thời gian này đi giải sầu đi, ba còn có cuộc họp, cúp máy trước nhé.”

Không đợi Hạ Nhược Vũ trả lời, ông liền trực tiếp cúp điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần quản lý tài chính cá nhân của bạn thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như chức năng của tiền tệ, bat dong san những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status