Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 287



Chương 287: Cậu bé suy dinh dưỡng

“Chú Dương.”

Hạ Nhược Vũ vẫn còn muốn nói thêm điều gì đó.

Bất thình lình, bên ngoài lại vang lên từng trận đập cửa ầm ầm đột ngột cắt ngang câu chuyện ở trong phòng.

“Rầm rầm râầm’ Tấm cửa gỗ vốn dĩ đã xộc xệch lại bị người ở bên ngoài đập liên hồi không hề nương tay, nó oän mình chống chịu, rung lên bần bật tựa như một giây tiếp theo thôi nó sẽ lập tức long bản lề mà đổ xuống.

Cùng với đó, một trận gào thét không kiêng nể gì mà vang lên: “Lão già Dương kia, mở cửa ra mau lên. Tiền nhà tháng trước với tháng này ông còn chưa đóng đâu đấy. Hôm nay ông mà không nôn tiền ra đây thì đừng có trách tôi, đừng có mơ tới chuyện khất thêm ngày nào nữa”

“Hôm nay ông mà không nộp tiền

thì cuốn xéo khỏi đây ngay cho tôi”

Hạ Nhược Vũ vừa định mở miệng thì đã thấy Tinh Giang nhìn cô, nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo cô đừng nên xen vào chuyện này. Vì vậy nên cô cũng chỉ đành đứng yên tại chỗ chờ xem, nếu như đám người bên ngoài kia dám làm

xăng làm bậy thì cô cũng sẽ không khách khí nữa.

Chú Dương hành động chậm chạp cũng không thèm để mắt tới bọn họ, chỉ chậm rãi kéo lê chiếc ghế dựa cũ nát lết từng bước ra phía cửa với khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc. Ông ta vươn tay mở mạnh cửa ra, thậm chí còn dọa cho đám người ở ngoài cửa sợ tới dựng cả tóc gáy.

“Mẹ kiếp, làm tôi sợ muốn chết. Lão già Dương kia, mau nộp tiền ra đây đi. Một tên đàn ông thân hình cao cao gầy gò, cánh tay còn xăm hình một con rồng màu xanh hùng hùng hổ hổ quát: “Đừng tưởng rằng ông già rồi thì bọn

này sẽ không dám làm gì ông nhé. Không trả tiền thì coi chừng tôi đánh gãy tay ông đấy”

Đám đàn em phía sau vừa nghe thấy hắn ta nói như vậy thì lập tức đều cười phá lên.

“Đại ca, điều anh vừa nói cũng quá gian xảo rồi, lão già Dương này vốn đã là một tên tàn phế rồi, nếu mà giờ anh còn đánh gấy tay ông ta nữa thì làm

sao ông ta trả tiền chúng ta được chứ.”

“Mày xem cái dáng đi đường của ông ta coi, có giống con rùa già vác

mai không?”

“Đúng đúng, quá giống đi, lão rùa

già, à không, phải là lão ba ba mới đúng.

Gã đàn ông xăm mình kia khinh thường hừ qua lỗ mũi: “Có quan trọng gì đâu, như vậy lại càng có thể lấy được nhiều sự thương hại của người khác. Đến lúc đó cứ ném quách ông ta ra ngoài đường làm ăn xin, có khi còn kiếm được nhiều tiền hơn đám đi làm thuê làm mướn kia nữa ấy chứ.”

“Đúng là chỉ có đại ca là nhìn xa

trông rộng.”

Đủ loại câu từ khó nghe bén nhọn rơi vào tai những người đang ngồi trong nhà không xót lấy một chữ. Hạ Nhược Vũ tức giận đến siết chặt hai

tay, chỉ hận không thể lao ngay ra vả cho mỗi tên mấy phát, nhưng cô cũng hiểu rõ, nếu cô mà ra mặt lúc này thì người phải chịu khổ chỉ có là chú Dương mà thôi.

“Đây là tiền nhà hai tháng nay Chú Dương cũng không hề phản ứng lại những lời ô ngôn uế ngữ của đám ô hợp kia, ông ta chỉ rút từ trong túi áo ra một xấp tiền giấy cũ nhàu được sắp xếp gọn gàng ngay ngắn đưa cho gã đàn ông xăm mình.

Hắn ta đánh mắt cho đám đàn em đang đứng phía sau, ngay lập tức có một tên bước tới gần, giật lấy xấp tiền trong tay chú Dương rồi bĩu môi ra

chiều ghét bỏ mà nói: “Mẹ nó, cái này mà cũng gọi là tiền à, bẩn chết mẹ đi được. Sao lại còn dính cả bùn đất nữa thế này?”

Cuối cùng thì cũng vẫn đếm xong chỗ tiền giấy lẻ ấy, gã ta quay ra báo cho đại ca của mình: “Đại ca, tiền không đủ anh ạ”

“ồ… vậy sao?” Gã đàn ông xăm mình nghe vậy thì bất chợt nở một nụ

cười gian xảo.

Chú Dương nhíu mày khó hiểu: “Tiền nhà hai tháng, hết một triệu không trăm năm mươi nghìn, đều ở trong đó rồi”

“Cái gì mà một triệu? Ông khất nợ một tháng tiên nhà, ông không tính tiên lãi nữa à? Chưa kể tiền nhà tháng này đã tăng giá rồi, hai triệu tám trăm ngàn. Bây giờ tôi hỏi ông là có đưa tiên hay hông? Không có thì nói một câu nhanh cho nó vuông rồi cuốn xéo cút khỏi đây đi”

Tên côn đồ kia gồng lên đám cơ bắp chằng chặt trên người, hai cánh tay săn chắc tráng kiện chậm rãi xoa vào nhau, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể bóp chết chú Dương ngay lập tức.

Hạ Nhược Vũ ở trong nhà nghe bọn chúng nói vậy thì tức đến nghiến răng

nghiến lợi. Trong phòng vốn dĩ đã u tối rồi, bóng đèn trên đỉnh đầu chỉ có thể chiếu sáng một phạm vi nhỏ hẹp, nếu không đi vào bên trong thì căn bản là không thể nhìn thấy được bóng dáng của hai người bọn họ.

Cô thật sự là tức giận đến sôi máu, cũng không còn tâm trí để quan tâm tới ánh mắt ám chỉ của Tinh Giang nữa, cuộn chặt nắm tay tính toán xông ra ngoài tranh luận cùng đám lưu manh

du côn kia một trận.

Nhưng một bóng dáng gầy gò thậm chí còn nhanh hơn cả cô. Hạ Nhược Vũ chỉ cảm thấy một trận hoa mắt chóng mặt. đã thấy một dáng

người nhỏ thó từ trên lầu bất thình lình chạy vọt xuống dưới, cả cơ thể nhỏ bé tựa như một quả lựu đạn nện thẳng

vào bụng tên côn đồ kia.

Gã côn đồ không thể ngờ được là sẽ có người xông tới như vậy nên không hề có chút đề phòng nào mà bị tông cho nghiêng ngả lảo đảo. Gã ta kêu la oai oái rồi ngã ngửa ra sau, mông nện mạnh xuống đất, mà vừa hay chỗ gã ta ngã xuống lại là một

đoạn cống rãnh đầy ngập bùn sình.

Gã ta cứ như vậy mà ngã ngồi xuống giữa vũng bùn lầy nhơ nhớp: “Mẹ kiếp, cái thằng ranh con chết tiệt kia, mày dám xô ngã ông à? Ông không

đánh chết mày thì ông không làm người.”

“Ai cho ông gọi ba tôi là rùa? Bây giờ ông mới chính là một con rùa béo ngã chổng bốn vó lên trời đấy.’ Cậu bé thân hình gầy gò đến mức đáng thương, vừa nhìn qua là đã biết dinh dưỡng không đủ rồi. Cậu có một mái tóc bù xù vàng khô xơ xác, xương gò má hơi nhô ra tựa mũi dao găm, càng làm cho đôi mắt kia trở nên to tròn một





cách khác thường.

Tuy là gây gò nhưng diện mạo của cậu bé lại tốt vô cùng, mày rậm mắt to, nếu được nuôi dưỡng tử tế thì chắc

hẳn cũng sẽ là một thiếu niên xinh xắn

khôi ngô đấy.

“Hạc Minh, đi vào nhà cho ba Chú Dương từ đầu tới giờ đều chưa từng có chút cảm xúc dao động nào, vậy mà vào khoảnh khắc vừa nhìn thấy Hạc Minh xuất hiện, trên mặt ông ta lại hiện lên một vẻ khẩn trương hiếm gặp.

Không chỉ có Hạ Nhược Vũ cảm thấy kinh ngạc, mà ngay cả Tinh Giang cũng có chút ngạc nhiên.

Trên lầu giấu một người lâu như vậy mà hai người bọn họ lại đều không hề cảm nhận được, xem ra cậu thiếu niên này chắc hẳn cũng phải thường xuyên làm chuyện như vậy thì mới có thể che giấu thân mình thành thạo như

thế được.

“Thằng ranh, mày dám xô ngã ông mày, để xem ông mày có đánh gãy chân mày không!”

Tên côn đồ khó khăn lắm mới bò ra khỏi vũng bùn lầy được, gã ta thò tay sờ qua mông kiểm tra một chút, lại bị dính đầy bùn nhão lên tay. Cảm giác thứ hợp chất đặc sệt nhớp nháp lành lạnh ấy dính trên từng ngón tay theo dây thần kinh truyền vào đại não khiến

gã ta ghê tởm đến buồn nôn.

“Anh Cẩu, anh đừng vẩy tay nha, bắn hết lên người em rồi”

“Mẹ nó, anh Cẩu, anh đang ném

phân đấy à?”

“Ha ha ha, đúng là phân rồi. Con Vàng ở nhà bên mới vừa giải quyết nỗi buồn lúc nãy xong.’ Hạc Minh không hề khách khí mà cười lớn.

Tốt nhất là khiến cho bọn chúng tức chết đi, đám người xấu xa này cứ dăm bữa nửa tháng lại tới nhà bọn họ gây phiền phức. Nếu không phải là ba cậu đã dặn cậu không được phép ra ngoài thì cậu đã dạy cho đám người này một bài học từ lâu rồi. Hôm nay nếu mà cậu không ra kịp, thì chắc chắn ba cậu sẽ bị chúng làm hại rồi.

Thân là một nam tử hán trong nhà, cậu phải có trách nhiệm gánh vác cái

gia đình này.

Dù cho cậu cũng mới chỉ là một

cậu bé mười lăm tuổi.

“Tao đánh chết mày” Tên côn đồ bị gọi là anh Cẩu kia vừa nghe thấy đám bùn nhão trên tay kia còn có thể dính theo cả phân chó thì trên mặt lập tức cay cú đến đỏ gay đỏ gắt như gan heo. Gã ta dùng sức vẩy tay vài cái, siết chặt nắm đấm định nhắm thẳng vào

mặt Hạc Minh mà vung quyền.

Nắm tay to như cái bao cát không kiêng nể gì mà xé gió đánh lại, nếu mà đánh trúng vào thân thể của một thiếu niên mười lăm tuổi thì tuyệt đối sẽ là một đòn chí mạng, chắc chắn không

tránh được việc bị chấn thương sọ não.

Hạ Nhược Vũ chứng kiến cảnh ấy thì hốt hoảng đến mức trái tim như nhảy khỏi lồng ngực, cô sốt ruột hô khẽ: “Mau ra ngăn gã ta lại đi.”

“Đừng nóng này, cứ chờ xem” Tinh Giang vốn dĩ cũng đang định ra tay, nhưng trong nháy mắt vừa nhìn thấy thứ ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt chú Dương, anh ta lại quyết định đứng lại xem tình hình.

Quả nhiên, quyền phong mạnh mẽ hất tung mái tóc khô vàng xơ xác của cậu bé, ngay tại khoảnh khắc nắm tay cường tráng ấy chỉ cách cậu chưa đến ba xen-ti-mét, một bàn tay gầy gò khác

bất ngờ vươn tới như sét đánh, chặt

chẽ bắt lấy cổ tay của gã ta.

Một cú đấm mà ngay cả gã đàn ông xăm mình kia cũng chưa chắc đã có thể vững vàng đỡ được, ấy vậy mà một người có đôi chân tàn phế như chú Dương lại có thể làm được.

Cả hiện trường ngay lập tức chim trong im lặng, chỉ riêng Hạc Minh lại tựa như là đã quá quen với việc này rồi, trước kia ba của cậu đã lợi hại như thế nào, trong lòng cậu rõ ràng hơn ai hết. Nếu không phải do hai chân ông ta xảy ra vấn đề, thì những tên ô hợp này căn bản là không phải đối thủ của ba cậu.

“Bỏ tay ra, tôi bảo ông bỏ tay ra!”

Anh Cẩu phát hiện ra một sự thật đáng sợ, đó là mặc cho gã ta dùng sức như thế nào thì cũng không thể giằng được cổ tay mình ra khỏi bàn tay gầy yếu xương xẩu kia, sắc mặt gã ta cũng lập tức trở nên vặn vẹo.

Cảm xúc trên mặt chú Dương vẫn không hề thay đổi, ông ta từ tốn nói: “Trẻ con nó không hiểu chuyện, làm phiền các anh giơ cao đánh khẽ mà tha cho nó. Ở đây có hơn ba triệu, các

anh cầm lấy đi uống rượu đi”

Một người đàn ông ngay cả tiêu chưa đến hai triệu cũng phải do dự một lúc lâu như vậy, thế nhưng lúc này lại không thèm chớp mắt mà rút ra hơn

ba triệu.

“Bal” Đây chính là tiền sinh hoạt phí của hai ba con cậu trong hai tháng đó.

Hạc Minh còn đang muốn nói thêm điều gì đó nữa lại đã bị chú Dương trừng mắt lườm cho một cái, cậu tự biết mình đã phạm vào sai lầm rồi nên cũng không dám hé răng lấy nửa lời, chỉ còn một đôi mắt to tròn đựng đầy oán hận vấn nhìn lom lom

vào đám côn đồ kia.

“Ông nghĩ là chỉ có ba triệu cũng có thể xoa dịu được sự sỉ nhục mà tôi đã phải chịu hả? Không nôn ra đây bảy mươi triệu thì đừng hòng tôi bỏ qua chuyện này. Hôm nay tôi không đánh

chết cái thằng ranh con bẩn thỉu này thì tôi… Ối ối, đau chết mất… Tay của

tao!”

Anh Cẩu vốn còn đang huênh hoang ra mặt, nhưng chỉ một giây tiếp theo thôi lại đã bị đau đến mức nhón cả hai chân lên. Hóa ra là cổ tay của gã †a đã bị chú Dương vặn ngoéo sang

một bên, mồ hôi lạnh lại túa ra như tắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như vien sui penirex co that su tang cuong sinh ly hieu qua khong, keo ong xit hong rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status